“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…
Chương 171: Chương 172
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Một lát sau cô sờ sờ đầu mình: “Kỳ thực tôi cũng không biết, chỉ cảm thấy chị ấy thật đáng thương, muốn giúp chị ây.Đây đại khái là thiên tính con người đi, hơn nữa cảm thấy mình và chị ấy có chút đồng bệnh tương liên, đều là người mệnh khổ.”&p Nói tới đây trong mắt Cố Niệm Niệm phát ra một chút ánh sáng: “Chẳng qua tôi may mắn hơn chị ấy, bởi vì tôi gặp được anh.Anh xem, hiện tại tôi còn có thể ở tại căn phòng lớn thế này ăn đồ ăn ngon, hơn nữa còn có rất nhiều người quan tâm tôi, tôi cảm thấy tôi rất may mắn.”&p Nhìn ánh sáng trong mắt Cố Niệm Niệm, bên môi Ôn Đình Vực không tự giác gợi lên.“Cô ta cũng rất may mắn.” Ôn Đình Vực nói: “Bởi vì cô ta gặp được cô, ít nhất không phải mắt một cái mạng.”&p Cố Niệm Niệm vô cùng ngượng ngùng: “Tôi nào có làm gì, đều là bởi vì anh, néu không tôi làm sao có bản lĩnh có thể cứu một người.”&p Ngữ khí Ôn Đình Vực hơi cao lên: “Cố Niệm Niệm, chuyện này không chỉ có công lao của một mình tôi, cô cũng xuất lực, bài post của cô cô đã quên mất?”&p Tròng mắt Cố Niệm Niệm xoay chuyển sau đó nở nụ cười: “Cũng phải, tôi nói cho anh, bài post kia của tôi hiện tại siêu cấp hot, không biết có bao nhiêu người chia sẻ.”&p Nói tới đây cô hít vào một hơi thật sâu: “Cho nên Ôn Đình Vực anh xem, trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người lương thiện.”&p Cho dù trong thời gian Cố Niệm Niệm tuyệt vọng hắc ám nhất, cô cũng chưa từng hoài nghi nhân tính con người.Có lẽ trên thế giới này có rất nhiều người xấu xa đến hết thuốc chữ, tỷ như Chu Mỹ Ngọc, tỷ như Cố Xảo Xảo, tỷ như Cố Bân, tỷ như chồng của Tô Hựu Thiền.Nhưng Cố Niệm Niệm cũng tin tưởng, trên thế giới này còn có rất nhiều người tốt, tỷ như ba mình, như dì Lý, tỷ như Ôn Đình Vực.Ôn Đình Vực không nói gì, anh nhìn cô gái dùng âm thanh tràn ngập hy vọng nói trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người thiện lương, trong lòng anh khẽ động, anh nghĩ, để Cố Niệm Niệm vẫn luôn duy trì tâm thái thiện lương tốt đẹp này, đây không phải một chuyện hạnh phúc hay sao.“Đúng rồi, còn có ba mẹ chồng của Tô Hựu Thiền.” Nói tới đây trong mắt Cố Niệm Niệm hiện lên nồng đậm kính nẻ: “Tôi thật sự không ngờ bọn họ có thể giúp đỡ Tô Hựu Thiến nói chuyện, hai người này thật là tốt, đáng tiếc lại sinh ra một đứa con trai như vậy.”&p Trong mắt Ôn Đình Vực hiện lên ánh sáng nhạt, như chuồn chuồn lướt nước, rất nhanh đã biến mát không thấy.“Khuya rồi, nghỉ ngơi sớm một chút.” Anh nói.Cố Niệm Niệm lúc này mới kinh ngạc phát hiện bát tri bắt giác đã sắp ba giờ.“Ngại quá, đều là tôi lôi kéo anh bồi tôi nói chuyện phiếm, khiến anh chậm trễ thời gian.”&p Nếu không phải bởi vì mình, Ôn Đình Vực khẳng định đã sớm nghỉ ngơi.“Tôi bồi cô cũng không phải cô bồi tôi sao, đi ngủ sớm một chút.” Ôn Đình Vực nhàn nhạt nói.Cố Niệm Niệm đứng lên: “Vậy ngủ ngon.”&pÔn Đình Vực gật đầu.Cố Niệm Niệm liền nhảy nhót lên lầu, trước áo ngủ của cô có in hình tiểu bạch thỏ, theo động tác nhảy nhót của cô cũng không ngừng nhảy lên.Ôn Đình Vực nhìn thân ảnh của Cố Niệm Niệm, ánh mắt một mảnh sâu thẳm.Tối nay Cố Niệm Niệm ngủ rất sâu, tuy rằng không ngủ bao lâu.Nhưng mà thứ như giấc ngủ này, không xem thời gian mà phải xem chất lượng.Hôm sau lúc Cố Niệm Niệm thức dậy Ôn Đình Vực đã đến công ty.“Vậy anh ấy không ngủ được bao lâu, tối hôm qua ba giờ mới ngủ.” Cố Niệm Niệm không kìm được nói với dì Lý.Vừ rồi dì Lý nói với cô Ôn Đình Vực đã sớm đi công ty, cho nên Cố Niệm Niệm biết anh khẳng định không ngủ được bao lâu.Mí mắt dì Lý giật giật.Bà ngủ ở dưới lầu, đêm hôm qua lúc Ôn Đình Vực trở về bà có nghe được một ít động tĩnh, lúc ấy bà mơ mơ màng màng nhìn thời gian đã là hơn một giờ sáng.Bắt quá bà quá mệt nhọc, nhìn thoáng qua thời gian rồi lại ngủ.Cố Niệm Niệm uống một ngụm sữa bò: “Dì Lý, dì nói đi.”&p “Cố tiểu thư, dì biết vợ chồng tân hôn là củi khô lửa cháy, nhưng tiên sinh công việc thật sự quá bận, cháu vẫn là phải khuyên tiên sinh tiết chế một chút.Sinh hoạt vợ.chồng làm tới tận ba giờ sáng thật sự quá hao tổn tinh thần.” Dì Lý đầy mặt lo lắng nói.“Phốc!”&p Ngụm sữa bò trong miệng Cố Niệm Niệm trực tiếp phun ra..
Một lát sau cô sờ sờ đầu mình: “Kỳ thực tôi cũng không biết, chỉ cảm thấy chị ấy thật đáng thương, muốn giúp chị ây.
Đây đại khái là thiên tính con người đi, hơn nữa cảm thấy mình và chị ấy có chút đồng bệnh tương liên, đều là người mệnh khổ.”&p Nói tới đây trong mắt Cố Niệm Niệm phát ra một chút ánh sáng: “Chẳng qua tôi may mắn hơn chị ấy, bởi vì tôi gặp được anh.
Anh xem, hiện tại tôi còn có thể ở tại căn phòng lớn thế này ăn đồ ăn ngon, hơn nữa còn có rất nhiều người quan tâm tôi, tôi cảm thấy tôi rất may mắn.”&p Nhìn ánh sáng trong mắt Cố Niệm Niệm, bên môi Ôn Đình Vực không tự giác gợi lên.
“Cô ta cũng rất may mắn.” Ôn Đình Vực nói: “Bởi vì cô ta gặp được cô, ít nhất không phải mắt một cái mạng.”&p Cố Niệm Niệm vô cùng ngượng ngùng: “Tôi nào có làm gì, đều là bởi vì anh, néu không tôi làm sao có bản lĩnh có thể cứu một người.”&p Ngữ khí Ôn Đình Vực hơi cao lên: “Cố Niệm Niệm, chuyện này không chỉ có công lao của một mình tôi, cô cũng xuất lực, bài post của cô cô đã quên mất?”&p Tròng mắt Cố Niệm Niệm xoay chuyển sau đó nở nụ cười: “Cũng phải, tôi nói cho anh, bài post kia của tôi hiện tại siêu cấp hot, không biết có bao nhiêu người chia sẻ.”&p Nói tới đây cô hít vào một hơi thật sâu: “Cho nên Ôn Đình Vực anh xem, trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người lương thiện.”&p Cho dù trong thời gian Cố Niệm Niệm tuyệt vọng hắc ám nhất, cô cũng chưa từng hoài nghi nhân tính con người.
Có lẽ trên thế giới này có rất nhiều người xấu xa đến hết thuốc chữ, tỷ như Chu Mỹ Ngọc, tỷ như Cố Xảo Xảo, tỷ như Cố Bân, tỷ như chồng của Tô Hựu Thiền.
Nhưng Cố Niệm Niệm cũng tin tưởng, trên thế giới này còn có rất nhiều người tốt, tỷ như ba mình, như dì Lý, tỷ như Ôn Đình Vực.
Ôn Đình Vực không nói gì, anh nhìn cô gái dùng âm thanh tràn ngập hy vọng nói trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người thiện lương, trong lòng anh khẽ động, anh nghĩ, để Cố Niệm Niệm vẫn luôn duy trì tâm thái thiện lương tốt đẹp này, đây không phải một chuyện hạnh phúc hay sao.
“Đúng rồi, còn có ba mẹ chồng của Tô Hựu Thiền.” Nói tới đây trong mắt Cố Niệm Niệm hiện lên nồng đậm kính nẻ: “Tôi thật sự không ngờ bọn họ có thể giúp đỡ Tô Hựu Thiến nói chuyện, hai người này thật là tốt, đáng tiếc lại sinh ra một đứa con trai như vậy.”&p Trong mắt Ôn Đình Vực hiện lên ánh sáng nhạt, như chuồn chuồn lướt nước, rất nhanh đã biến mát không thấy.
“Khuya rồi, nghỉ ngơi sớm một chút.” Anh nói.
Cố Niệm Niệm lúc này mới kinh ngạc phát hiện bát tri bắt giác đã sắp ba giờ.
“Ngại quá, đều là tôi lôi kéo anh bồi tôi nói chuyện phiếm, khiến anh chậm trễ thời gian.”&p Nếu không phải bởi vì mình, Ôn Đình Vực khẳng định đã sớm nghỉ ngơi.
“Tôi bồi cô cũng không phải cô bồi tôi sao, đi ngủ sớm một chút.” Ôn Đình Vực nhàn nhạt nói.
Cố Niệm Niệm đứng lên: “Vậy ngủ ngon.”&pÔn Đình Vực gật đầu.
Cố Niệm Niệm liền nhảy nhót lên lầu, trước áo ngủ của cô có in hình tiểu bạch thỏ, theo động tác nhảy nhót của cô cũng không ngừng nhảy lên.
Ôn Đình Vực nhìn thân ảnh của Cố Niệm Niệm, ánh mắt một mảnh sâu thẳm.
Tối nay Cố Niệm Niệm ngủ rất sâu, tuy rằng không ngủ bao lâu.
Nhưng mà thứ như giấc ngủ này, không xem thời gian mà phải xem chất lượng.
Hôm sau lúc Cố Niệm Niệm thức dậy Ôn Đình Vực đã đến công ty.
“Vậy anh ấy không ngủ được bao lâu, tối hôm qua ba giờ mới ngủ.” Cố Niệm Niệm không kìm được nói với dì Lý.
Vừ rồi dì Lý nói với cô Ôn Đình Vực đã sớm đi công ty, cho nên Cố Niệm Niệm biết anh khẳng định không ngủ được bao lâu.
Mí mắt dì Lý giật giật.
Bà ngủ ở dưới lầu, đêm hôm qua lúc Ôn Đình Vực trở về bà có nghe được một ít động tĩnh, lúc ấy bà mơ mơ màng màng nhìn thời gian đã là hơn một giờ sáng.
Bắt quá bà quá mệt nhọc, nhìn thoáng qua thời gian rồi lại ngủ.
Cố Niệm Niệm uống một ngụm sữa bò: “Dì Lý, dì nói đi.”&p “Cố tiểu thư, dì biết vợ chồng tân hôn là củi khô lửa cháy, nhưng tiên sinh công việc thật sự quá bận, cháu vẫn là phải khuyên tiên sinh tiết chế một chút.
Sinh hoạt vợ.
chồng làm tới tận ba giờ sáng thật sự quá hao tổn tinh thần.” Dì Lý đầy mặt lo lắng nói.
“Phốc!”&p Ngụm sữa bò trong miệng Cố Niệm Niệm trực tiếp phun ra..
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Một lát sau cô sờ sờ đầu mình: “Kỳ thực tôi cũng không biết, chỉ cảm thấy chị ấy thật đáng thương, muốn giúp chị ây.Đây đại khái là thiên tính con người đi, hơn nữa cảm thấy mình và chị ấy có chút đồng bệnh tương liên, đều là người mệnh khổ.”&p Nói tới đây trong mắt Cố Niệm Niệm phát ra một chút ánh sáng: “Chẳng qua tôi may mắn hơn chị ấy, bởi vì tôi gặp được anh.Anh xem, hiện tại tôi còn có thể ở tại căn phòng lớn thế này ăn đồ ăn ngon, hơn nữa còn có rất nhiều người quan tâm tôi, tôi cảm thấy tôi rất may mắn.”&p Nhìn ánh sáng trong mắt Cố Niệm Niệm, bên môi Ôn Đình Vực không tự giác gợi lên.“Cô ta cũng rất may mắn.” Ôn Đình Vực nói: “Bởi vì cô ta gặp được cô, ít nhất không phải mắt một cái mạng.”&p Cố Niệm Niệm vô cùng ngượng ngùng: “Tôi nào có làm gì, đều là bởi vì anh, néu không tôi làm sao có bản lĩnh có thể cứu một người.”&p Ngữ khí Ôn Đình Vực hơi cao lên: “Cố Niệm Niệm, chuyện này không chỉ có công lao của một mình tôi, cô cũng xuất lực, bài post của cô cô đã quên mất?”&p Tròng mắt Cố Niệm Niệm xoay chuyển sau đó nở nụ cười: “Cũng phải, tôi nói cho anh, bài post kia của tôi hiện tại siêu cấp hot, không biết có bao nhiêu người chia sẻ.”&p Nói tới đây cô hít vào một hơi thật sâu: “Cho nên Ôn Đình Vực anh xem, trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người lương thiện.”&p Cho dù trong thời gian Cố Niệm Niệm tuyệt vọng hắc ám nhất, cô cũng chưa từng hoài nghi nhân tính con người.Có lẽ trên thế giới này có rất nhiều người xấu xa đến hết thuốc chữ, tỷ như Chu Mỹ Ngọc, tỷ như Cố Xảo Xảo, tỷ như Cố Bân, tỷ như chồng của Tô Hựu Thiền.Nhưng Cố Niệm Niệm cũng tin tưởng, trên thế giới này còn có rất nhiều người tốt, tỷ như ba mình, như dì Lý, tỷ như Ôn Đình Vực.Ôn Đình Vực không nói gì, anh nhìn cô gái dùng âm thanh tràn ngập hy vọng nói trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người thiện lương, trong lòng anh khẽ động, anh nghĩ, để Cố Niệm Niệm vẫn luôn duy trì tâm thái thiện lương tốt đẹp này, đây không phải một chuyện hạnh phúc hay sao.“Đúng rồi, còn có ba mẹ chồng của Tô Hựu Thiền.” Nói tới đây trong mắt Cố Niệm Niệm hiện lên nồng đậm kính nẻ: “Tôi thật sự không ngờ bọn họ có thể giúp đỡ Tô Hựu Thiến nói chuyện, hai người này thật là tốt, đáng tiếc lại sinh ra một đứa con trai như vậy.”&p Trong mắt Ôn Đình Vực hiện lên ánh sáng nhạt, như chuồn chuồn lướt nước, rất nhanh đã biến mát không thấy.“Khuya rồi, nghỉ ngơi sớm một chút.” Anh nói.Cố Niệm Niệm lúc này mới kinh ngạc phát hiện bát tri bắt giác đã sắp ba giờ.“Ngại quá, đều là tôi lôi kéo anh bồi tôi nói chuyện phiếm, khiến anh chậm trễ thời gian.”&p Nếu không phải bởi vì mình, Ôn Đình Vực khẳng định đã sớm nghỉ ngơi.“Tôi bồi cô cũng không phải cô bồi tôi sao, đi ngủ sớm một chút.” Ôn Đình Vực nhàn nhạt nói.Cố Niệm Niệm đứng lên: “Vậy ngủ ngon.”&pÔn Đình Vực gật đầu.Cố Niệm Niệm liền nhảy nhót lên lầu, trước áo ngủ của cô có in hình tiểu bạch thỏ, theo động tác nhảy nhót của cô cũng không ngừng nhảy lên.Ôn Đình Vực nhìn thân ảnh của Cố Niệm Niệm, ánh mắt một mảnh sâu thẳm.Tối nay Cố Niệm Niệm ngủ rất sâu, tuy rằng không ngủ bao lâu.Nhưng mà thứ như giấc ngủ này, không xem thời gian mà phải xem chất lượng.Hôm sau lúc Cố Niệm Niệm thức dậy Ôn Đình Vực đã đến công ty.“Vậy anh ấy không ngủ được bao lâu, tối hôm qua ba giờ mới ngủ.” Cố Niệm Niệm không kìm được nói với dì Lý.Vừ rồi dì Lý nói với cô Ôn Đình Vực đã sớm đi công ty, cho nên Cố Niệm Niệm biết anh khẳng định không ngủ được bao lâu.Mí mắt dì Lý giật giật.Bà ngủ ở dưới lầu, đêm hôm qua lúc Ôn Đình Vực trở về bà có nghe được một ít động tĩnh, lúc ấy bà mơ mơ màng màng nhìn thời gian đã là hơn một giờ sáng.Bắt quá bà quá mệt nhọc, nhìn thoáng qua thời gian rồi lại ngủ.Cố Niệm Niệm uống một ngụm sữa bò: “Dì Lý, dì nói đi.”&p “Cố tiểu thư, dì biết vợ chồng tân hôn là củi khô lửa cháy, nhưng tiên sinh công việc thật sự quá bận, cháu vẫn là phải khuyên tiên sinh tiết chế một chút.Sinh hoạt vợ.chồng làm tới tận ba giờ sáng thật sự quá hao tổn tinh thần.” Dì Lý đầy mặt lo lắng nói.“Phốc!”&p Ngụm sữa bò trong miệng Cố Niệm Niệm trực tiếp phun ra..