Tác giả:

Nhận được tin từ cô bạn thân Chu Ninh, rốt cục Trầm Nguyệt Lượng cũng hiểu được lý do vì sao mắt phải mình giật cả ngày. Lục Tinh Thần quá trớn! Trong tấm hình Chu Ninh gửi đến, Lục Tinh Thần đang ngồi cùng bàn với một cô gái trắng trẻo xinh xắn, khóe miệng hiếm khi cong lên của anh vương nét cười như có như không, có vẻ như cuộc trò chuyện thực sự rất vui. Trầm Nguyệt Lượng đứng ngồi không yên. Cô ở đây cực khổ tăng ca, anh thì nhàn hạ đi ăn cùng người ta, còn dám trắng trợn lái trật đường ray như thế, cả gan chọn địa điểm ở ngay tòa nhà dưới công ty các cô. Cái nào nhịn được chứ cái này thì tuyệt đối không! Trầm Nguyệt Lượng vỗ bàn, hung hăng đi vào phòng làm việc của Boss, mở miệng xin nghỉ. Từ trước đến nay tính tình cô luôn hấp tấp, Boss không cho phép thì cô nghỉ việc ngay tức khắc. Dù sao đã phải tăng ca suốt hai tuần liền, cô sớm muốn quẳng gánh bỏ chạy rồi. Vừa đến nhà hàng, Trầm Nguyệt Lượng liếc mắt một cái đã thấy Lục Tinh Thần. Anh khôi phục vẻ mặt lạnh lùng cố hữu, bày…

Chương 5

Trúc Mã Đại Tác ChiếnTác giả: Chu Hàn ChuTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhận được tin từ cô bạn thân Chu Ninh, rốt cục Trầm Nguyệt Lượng cũng hiểu được lý do vì sao mắt phải mình giật cả ngày. Lục Tinh Thần quá trớn! Trong tấm hình Chu Ninh gửi đến, Lục Tinh Thần đang ngồi cùng bàn với một cô gái trắng trẻo xinh xắn, khóe miệng hiếm khi cong lên của anh vương nét cười như có như không, có vẻ như cuộc trò chuyện thực sự rất vui. Trầm Nguyệt Lượng đứng ngồi không yên. Cô ở đây cực khổ tăng ca, anh thì nhàn hạ đi ăn cùng người ta, còn dám trắng trợn lái trật đường ray như thế, cả gan chọn địa điểm ở ngay tòa nhà dưới công ty các cô. Cái nào nhịn được chứ cái này thì tuyệt đối không! Trầm Nguyệt Lượng vỗ bàn, hung hăng đi vào phòng làm việc của Boss, mở miệng xin nghỉ. Từ trước đến nay tính tình cô luôn hấp tấp, Boss không cho phép thì cô nghỉ việc ngay tức khắc. Dù sao đã phải tăng ca suốt hai tuần liền, cô sớm muốn quẳng gánh bỏ chạy rồi. Vừa đến nhà hàng, Trầm Nguyệt Lượng liếc mắt một cái đã thấy Lục Tinh Thần. Anh khôi phục vẻ mặt lạnh lùng cố hữu, bày… Trầm Nguyệt Lượng và Lục Tinh Thần là thanh mai trúc mã.Mẹ của anh – Từ Bình là giáo viên tiểu học, khi đó Trầm Nguyệt Lượng vừa chuyển đến, được phân vào lớp của bà. Ba cô buôn bán bận rộn, lại không có người thân nào để nhờ chăm sóc cô nên bà đưa Trầm Nguyệt Lượng về nhà mình, chờ đến tối thì ba cô đến đón về.Từ bé Trầm Nguyệt Lượng đã rất dẻo miệng, vừa về nhà họ Lục đã lập tức thay bằng cô Từ thành dì Từ, gọi ông Lục là chú Lục, khiến hai người thích vô cùng.Đến phiên Lục Tinh Thần, thấy anh thấp hơn mình nên cô nghĩ anh nhỏ tuổi hơn, phấn khích ôm cổ anh, hôn lên mặt anh một cái, “Chị là chị Nguyệt Lượng, về sau chị sẽ dẫn em đi chơi.”“Nguyệt Lượng, Tinh Thần nhà dì lớn hơn con một tuổi, con phải gọi là anh.” Từ Bình nở nụ cười.“Tinh Thần?” Trầm Nguyệt Lượng hỏi lại, thấy Từ Bình gật đầu, lập tức đổi giọng: “Anh Tinh Thần, em là Nguyệt Lượng.”Khi đó Lục Tinh Thần không hề có cảm tình với Trầm Nguyệt Lượng vì cô hoạt bát ‘quá mức’.Anh ghét vóc dáng cao ráo của cô, cũng ghét cô gọi anh là ‘anh Tinh Thần’, ghét nhất là cô cướp hết sự chú ý của ba mẹ, có một khoảng thời gian anh luôn lạnh nhạt với cô.Trầm Nguyệt Lượng làm gì có nghĩa là ánh trăng lặng lẽ chứ, cô chính là mặt trời mãnh liệt, hoàn toàn không thèm để ý đến thái độ của Lục Tinh Thần. Cô y hệt keo con chó dính chặt vào anh, ngày nào cũng cười hì hì bắt chuyện, chẳng bao giờ biết giận, biết buồn.Một thời gian sau, Lục Tinh Thần sao có thể ghét mãi được? Cô gái nhỏ mỗi ngày đều cười với anh, còn tặng tất cả đồ cô thích nhất cho anh, khiến cuộc sống xung quanh anh cũng dần náo nhiệt hơn, bắt đầu có người chơi cùng như bao người bạn khác.Vết thương lòng bị cô lập vì có mẹ là giáo viên dần dần được xoa dịu, anh bắt đầu chú ý tới Trầm Nguyệt Lượng vì cô là học sinh mới và cũng không có bạn. Dừơng như anh có thể hiểu được nguyên nhân vì sao cô không bao giờ tức giận – cô sợ người ta không thích cô, phớt lờ cô – giống như cách mà anh đã từng cư xử với cô vậy.Cứ như thế hai trái tim từ từ rút ngắn khoẳng cách … thế nhưng anh chưa bao giờ nói ra, vẫn luôn lạnh lùng như thế.

Trầm Nguyệt Lượng và Lục Tinh Thần là thanh mai trúc mã.

Mẹ của anh – Từ Bình là giáo viên tiểu học, khi đó Trầm Nguyệt Lượng vừa chuyển đến, được phân vào lớp của bà. Ba cô buôn bán bận rộn, lại không có người thân nào để nhờ chăm sóc cô nên bà đưa Trầm Nguyệt Lượng về nhà mình, chờ đến tối thì ba cô đến đón về.

Từ bé Trầm Nguyệt Lượng đã rất dẻo miệng, vừa về nhà họ Lục đã lập tức thay bằng cô Từ thành dì Từ, gọi ông Lục là chú Lục, khiến hai người thích vô cùng.

Đến phiên Lục Tinh Thần, thấy anh thấp hơn mình nên cô nghĩ anh nhỏ tuổi hơn, phấn khích ôm cổ anh, hôn lên mặt anh một cái, “Chị là chị Nguyệt Lượng, về sau chị sẽ dẫn em đi chơi.”

“Nguyệt Lượng, Tinh Thần nhà dì lớn hơn con một tuổi, con phải gọi là anh.” Từ Bình nở nụ cười.

“Tinh Thần?” Trầm Nguyệt Lượng hỏi lại, thấy Từ Bình gật đầu, lập tức đổi giọng: “Anh Tinh Thần, em là Nguyệt Lượng.”

Khi đó Lục Tinh Thần không hề có cảm tình với Trầm Nguyệt Lượng vì cô hoạt bát ‘quá mức’.

Anh ghét vóc dáng cao ráo của cô, cũng ghét cô gọi anh là ‘anh Tinh Thần’, ghét nhất là cô cướp hết sự chú ý của ba mẹ, có một khoảng thời gian anh luôn lạnh nhạt với cô.

Trầm Nguyệt Lượng làm gì có nghĩa là ánh trăng lặng lẽ chứ, cô chính là mặt trời mãnh liệt, hoàn toàn không thèm để ý đến thái độ của Lục Tinh Thần. Cô y hệt keo con chó dính chặt vào anh, ngày nào cũng cười hì hì bắt chuyện, chẳng bao giờ biết giận, biết buồn.

Một thời gian sau, Lục Tinh Thần sao có thể ghét mãi được? Cô gái nhỏ mỗi ngày đều cười với anh, còn tặng tất cả đồ cô thích nhất cho anh, khiến cuộc sống xung quanh anh cũng dần náo nhiệt hơn, bắt đầu có người chơi cùng như bao người bạn khác.

Vết thương lòng bị cô lập vì có mẹ là giáo viên dần dần được xoa dịu, anh bắt đầu chú ý tới Trầm Nguyệt Lượng vì cô là học sinh mới và cũng không có bạn. Dừơng như anh có thể hiểu được nguyên nhân vì sao cô không bao giờ tức giận – cô sợ người ta không thích cô, phớt lờ cô – giống như cách mà anh đã từng cư xử với cô vậy.

Cứ như thế hai trái tim từ từ rút ngắn khoẳng cách … thế nhưng anh chưa bao giờ nói ra, vẫn luôn lạnh lùng như thế.

Trúc Mã Đại Tác ChiếnTác giả: Chu Hàn ChuTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhận được tin từ cô bạn thân Chu Ninh, rốt cục Trầm Nguyệt Lượng cũng hiểu được lý do vì sao mắt phải mình giật cả ngày. Lục Tinh Thần quá trớn! Trong tấm hình Chu Ninh gửi đến, Lục Tinh Thần đang ngồi cùng bàn với một cô gái trắng trẻo xinh xắn, khóe miệng hiếm khi cong lên của anh vương nét cười như có như không, có vẻ như cuộc trò chuyện thực sự rất vui. Trầm Nguyệt Lượng đứng ngồi không yên. Cô ở đây cực khổ tăng ca, anh thì nhàn hạ đi ăn cùng người ta, còn dám trắng trợn lái trật đường ray như thế, cả gan chọn địa điểm ở ngay tòa nhà dưới công ty các cô. Cái nào nhịn được chứ cái này thì tuyệt đối không! Trầm Nguyệt Lượng vỗ bàn, hung hăng đi vào phòng làm việc của Boss, mở miệng xin nghỉ. Từ trước đến nay tính tình cô luôn hấp tấp, Boss không cho phép thì cô nghỉ việc ngay tức khắc. Dù sao đã phải tăng ca suốt hai tuần liền, cô sớm muốn quẳng gánh bỏ chạy rồi. Vừa đến nhà hàng, Trầm Nguyệt Lượng liếc mắt một cái đã thấy Lục Tinh Thần. Anh khôi phục vẻ mặt lạnh lùng cố hữu, bày… Trầm Nguyệt Lượng và Lục Tinh Thần là thanh mai trúc mã.Mẹ của anh – Từ Bình là giáo viên tiểu học, khi đó Trầm Nguyệt Lượng vừa chuyển đến, được phân vào lớp của bà. Ba cô buôn bán bận rộn, lại không có người thân nào để nhờ chăm sóc cô nên bà đưa Trầm Nguyệt Lượng về nhà mình, chờ đến tối thì ba cô đến đón về.Từ bé Trầm Nguyệt Lượng đã rất dẻo miệng, vừa về nhà họ Lục đã lập tức thay bằng cô Từ thành dì Từ, gọi ông Lục là chú Lục, khiến hai người thích vô cùng.Đến phiên Lục Tinh Thần, thấy anh thấp hơn mình nên cô nghĩ anh nhỏ tuổi hơn, phấn khích ôm cổ anh, hôn lên mặt anh một cái, “Chị là chị Nguyệt Lượng, về sau chị sẽ dẫn em đi chơi.”“Nguyệt Lượng, Tinh Thần nhà dì lớn hơn con một tuổi, con phải gọi là anh.” Từ Bình nở nụ cười.“Tinh Thần?” Trầm Nguyệt Lượng hỏi lại, thấy Từ Bình gật đầu, lập tức đổi giọng: “Anh Tinh Thần, em là Nguyệt Lượng.”Khi đó Lục Tinh Thần không hề có cảm tình với Trầm Nguyệt Lượng vì cô hoạt bát ‘quá mức’.Anh ghét vóc dáng cao ráo của cô, cũng ghét cô gọi anh là ‘anh Tinh Thần’, ghét nhất là cô cướp hết sự chú ý của ba mẹ, có một khoảng thời gian anh luôn lạnh nhạt với cô.Trầm Nguyệt Lượng làm gì có nghĩa là ánh trăng lặng lẽ chứ, cô chính là mặt trời mãnh liệt, hoàn toàn không thèm để ý đến thái độ của Lục Tinh Thần. Cô y hệt keo con chó dính chặt vào anh, ngày nào cũng cười hì hì bắt chuyện, chẳng bao giờ biết giận, biết buồn.Một thời gian sau, Lục Tinh Thần sao có thể ghét mãi được? Cô gái nhỏ mỗi ngày đều cười với anh, còn tặng tất cả đồ cô thích nhất cho anh, khiến cuộc sống xung quanh anh cũng dần náo nhiệt hơn, bắt đầu có người chơi cùng như bao người bạn khác.Vết thương lòng bị cô lập vì có mẹ là giáo viên dần dần được xoa dịu, anh bắt đầu chú ý tới Trầm Nguyệt Lượng vì cô là học sinh mới và cũng không có bạn. Dừơng như anh có thể hiểu được nguyên nhân vì sao cô không bao giờ tức giận – cô sợ người ta không thích cô, phớt lờ cô – giống như cách mà anh đã từng cư xử với cô vậy.Cứ như thế hai trái tim từ từ rút ngắn khoẳng cách … thế nhưng anh chưa bao giờ nói ra, vẫn luôn lạnh lùng như thế.

Chương 5