Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 81: 81: Sai Cái Gì

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mùi nicotine lập tức xông vào trong hơi thở, điều này cũng làm dịu đi tâm trạng cáu kỉnh của Tông Chính Ngự rất nhiều.Anh chống khuỷu tay phải lên bàn, dùng ngón trỏ xoa xoa lông mày, thản nhiên cắn điếu thuốc trong miệng, cụp mắt xuống và im lặng.Người hầu đặt đĩa thức ăn lên bàn rồi lặng lẽ đi vòng ra sau bàn làm việc, đứng ở phía sau Tông Chính Ngự, và từ từ duỗi tay ra.Kết quả là, bàn tay còn chưa chạm vào trán của Tông Chính Ngự, người đàn ông đang cụp mắt xuống, ánh mắt đột nhiên phát lạnh, anh thô bạovươn tay siết chặt cổ tay người ở phía sau.Với một lực kéo mạnh, anh đè người đó lên bàn, âm thanh giòn giã liền vang lên, họng súng đen lạnh lẽo đã nhắm vào thái dương của người đang bị đè trên bàn làm việc.“Thất, thất gia, là cháu!”Người trên bàn đột nhiên hét lên.Đang giằng co thì mũ trên đầu rơi ra, tóc đen bay tán loạn, cùng lúc đỏ Tông Chính Ngự liền có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của người bị đè lên bàn.Anh lập tức nhíu mày, thu lại họng súng rồi để sang một bên, lạnh lùng tháo dỡ súng một cách thuần thục.Cùng lúc đó, ánh mắt của anh ta quét về phía Mộ An An, người vẫn đang nằm úp sấp trên bàn.Cô đang mặc quần áo của người hầu Ngự Viên Loan.Nếu không phải cô nhanh chóng lên tiếng, thì lúc nãy mũi súng đã muốn xuyên qua trán Mộ An An rồi.Nghĩ đến lá gan của đứa trẻ này bây giờ càng to gan hơn, đôi mắt Tông Chính Ngự liền trở nên lạnh hơn.Cháu đang làm cái gì vậy?Mộ An An chật vật đứng dậy khỏi bàn, liền ủy khuất hét lên: “Không phải chú tức giận với cháu sao, cháu đi vào, thì chú lại đuổi cháu đi, cho nên cháu tìm người hầu thay đổi quần áo.”“Đừng có tỏ vẻ đáng thương.” – Thất gia cảnh cáo.“Cháu không có tỏ vẻ đáng thương.” -Mộ An An phản đối, khóc nức nở: “Chú đột nhiên tức giận với cháu, không để ý tới cháu.Lòng cháu rất hoảng, úp mặt vào tường suy nghĩ, tự hỏi đời người, liền cảm thấy được bản thân làm sai, nên muốn tới nhậnsai với chú.“Cháu biết cháu phải trực tiếp đến đây, nhưng còn chưa nói thì chú đã lấy súng ra bắn cháu.”Tông Chính Ngự không cho cô đáng thương, Mộ An An liền tỏ vẻ đáng thương hơn, ai oán liếc nhìn khẩu súng của Tông Chính Ngự.Khẩu súng màu đen đã được tháo dỡ ra một cách sạch sẽ, nhưng bàn tay mảnh khảnh của Thất gia đặt ở trên linh kiện, vẫn mang một loại cảm giác đen tối và nguy hiểm khó tả.Mà khuôn mặt Tông Chính Ngự vốn đang u ám, vẻ mặt lại bắt đầu thảlỏng.“Đến nhận sai?” -Tông Chính Ngự nhướng mày, hơi quay lưng lại, dựa vào bàn làm việc, thuận tay ngắt tàn thuốc vào trong gạt tàn.Mộ An An nghiêm túc gật đầu: “Đúng vậy, lần này cháu đã phạm một sai lầm rất nghiêm trọng, khiến Thất gia tức giận.”Nói xong, Mộ An An còn cúi đầu.Tông Chính Ngự lạnh lùng nhìn cô:” Sai cái gì?”“Cháu không nên ngắt điện thoại của Thất gia!” – Mộ An An truyền đạt nómột cách rất nghiêm túc.Tông Chính Ngự lắng nghe, nghịch các bộ phận của khẩu súng đen trong tay, khóe miệng hơi nhếch lên.Còn Mộ An An thì tiếp tục nhận sai: “Cháu nên để cho tóc xoăn giúp cháu nghe máy!”“Bốp!”Các linh kiện của khẩu súng lục mà Tông Chính Ngự đang nghịch trong tay lập tức bị bẻ gãy.Anh nghiêng đầu, đôi mắt sắc bén liền hướng về phía Mộ An An…!Tim Mộ An An đập rất mạnh.Cô biết rất rõ, nói ra những lời này sẽ khiến Thất gia phát cáu, chính là muốn chết.Nhưng trong lòng cô lại quá ngứa ngáy.Khi nghĩ đến việc Thất gia vì mình mà ghen tuông, liền không khỏi nhảy nhót.

Mùi nicotine lập tức xông vào trong hơi thở, điều này cũng làm dịu đi tâm trạng cáu kỉnh của Tông Chính Ngự rất nhiều.

Anh chống khuỷu tay phải lên bàn, dùng ngón trỏ xoa xoa lông mày, thản nhiên cắn điếu thuốc trong miệng, cụp mắt xuống và im lặng.

Người hầu đặt đĩa thức ăn lên bàn rồi lặng lẽ đi vòng ra sau bàn làm việc, đứng ở phía sau Tông Chính Ngự, và từ từ duỗi tay ra.

Kết quả là, bàn tay còn chưa chạm vào trán của Tông Chính Ngự, người đàn ông đang cụp mắt xuống, ánh mắt đột nhiên phát lạnh, anh thô bạo

vươn tay siết chặt cổ tay người ở phía sau.

Với một lực kéo mạnh, anh đè người đó lên bàn, âm thanh giòn giã liền vang lên, họng súng đen lạnh lẽo đã nhắm vào thái dương của người đang bị đè trên bàn làm việc.

“Thất, thất gia, là cháu!”

Người trên bàn đột nhiên hét lên.

Đang giằng co thì mũ trên đầu rơi ra, tóc đen bay tán loạn, cùng lúc đỏ Tông Chính Ngự liền có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của người bị đè lên bàn.

Anh lập tức nhíu mày, thu lại họng súng rồi để sang một bên, lạnh lùng tháo dỡ súng một cách thuần thục.

Cùng lúc đó, ánh mắt của anh ta quét về phía Mộ An An, người vẫn đang nằm úp sấp trên bàn.

Cô đang mặc quần áo của người hầu Ngự Viên Loan.

Nếu không phải cô nhanh chóng lên tiếng, thì lúc nãy mũi súng đã muốn xuyên qua trán Mộ An An rồi.

Nghĩ đến lá gan của đứa trẻ này bây giờ càng to gan hơn, đôi mắt Tông Chính Ngự liền trở nên lạnh hơn.

Cháu đang làm cái gì vậy?

Mộ An An chật vật đứng dậy khỏi bàn, liền ủy khuất hét lên: “Không phải chú tức giận với cháu sao, cháu đi vào, thì chú lại đuổi cháu đi, cho nên cháu tìm người hầu thay đổi quần áo.

“Đừng có tỏ vẻ đáng thương.

” – Thất gia cảnh cáo.

“Cháu không có tỏ vẻ đáng thương.

” -Mộ An An phản đối, khóc nức nở: “Chú đột nhiên tức giận với cháu, không để ý tới cháu.

Lòng cháu rất hoảng, úp mặt vào tường suy nghĩ, tự hỏi đời người, liền cảm thấy được bản thân làm sai, nên muốn tới nhận

sai với chú.

“Cháu biết cháu phải trực tiếp đến đây, nhưng còn chưa nói thì chú đã lấy súng ra bắn cháu.

Tông Chính Ngự không cho cô đáng thương, Mộ An An liền tỏ vẻ đáng thương hơn, ai oán liếc nhìn khẩu súng của Tông Chính Ngự.

Khẩu súng màu đen đã được tháo dỡ ra một cách sạch sẽ, nhưng bàn tay mảnh khảnh của Thất gia đặt ở trên linh kiện, vẫn mang một loại cảm giác đen tối và nguy hiểm khó tả.

Mà khuôn mặt Tông Chính Ngự vốn đang u ám, vẻ mặt lại bắt đầu thả

lỏng.

“Đến nhận sai?” -Tông Chính Ngự nhướng mày, hơi quay lưng lại, dựa vào bàn làm việc, thuận tay ngắt tàn thuốc vào trong gạt tàn.

Mộ An An nghiêm túc gật đầu: “Đúng vậy, lần này cháu đã phạm một sai lầm rất nghiêm trọng, khiến Thất gia tức giận.

Nói xong, Mộ An An còn cúi đầu.

Tông Chính Ngự lạnh lùng nhìn cô:” Sai cái gì?”

“Cháu không nên ngắt điện thoại của Thất gia!” – Mộ An An truyền đạt nó

một cách rất nghiêm túc.

Tông Chính Ngự lắng nghe, nghịch các bộ phận của khẩu súng đen trong tay, khóe miệng hơi nhếch lên.

Còn Mộ An An thì tiếp tục nhận sai: “Cháu nên để cho tóc xoăn giúp cháu nghe máy!”

“Bốp!”

Các linh kiện của khẩu súng lục mà Tông Chính Ngự đang nghịch trong tay lập tức bị bẻ gãy.

Anh nghiêng đầu, đôi mắt sắc bén liền hướng về phía Mộ An An…!

Tim Mộ An An đập rất mạnh.

Cô biết rất rõ, nói ra những lời này sẽ khiến Thất gia phát cáu, chính là muốn chết.

Nhưng trong lòng cô lại quá ngứa ngáy.

Khi nghĩ đến việc Thất gia vì mình mà ghen tuông, liền không khỏi nhảy nhót.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mùi nicotine lập tức xông vào trong hơi thở, điều này cũng làm dịu đi tâm trạng cáu kỉnh của Tông Chính Ngự rất nhiều.Anh chống khuỷu tay phải lên bàn, dùng ngón trỏ xoa xoa lông mày, thản nhiên cắn điếu thuốc trong miệng, cụp mắt xuống và im lặng.Người hầu đặt đĩa thức ăn lên bàn rồi lặng lẽ đi vòng ra sau bàn làm việc, đứng ở phía sau Tông Chính Ngự, và từ từ duỗi tay ra.Kết quả là, bàn tay còn chưa chạm vào trán của Tông Chính Ngự, người đàn ông đang cụp mắt xuống, ánh mắt đột nhiên phát lạnh, anh thô bạovươn tay siết chặt cổ tay người ở phía sau.Với một lực kéo mạnh, anh đè người đó lên bàn, âm thanh giòn giã liền vang lên, họng súng đen lạnh lẽo đã nhắm vào thái dương của người đang bị đè trên bàn làm việc.“Thất, thất gia, là cháu!”Người trên bàn đột nhiên hét lên.Đang giằng co thì mũ trên đầu rơi ra, tóc đen bay tán loạn, cùng lúc đỏ Tông Chính Ngự liền có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của người bị đè lên bàn.Anh lập tức nhíu mày, thu lại họng súng rồi để sang một bên, lạnh lùng tháo dỡ súng một cách thuần thục.Cùng lúc đó, ánh mắt của anh ta quét về phía Mộ An An, người vẫn đang nằm úp sấp trên bàn.Cô đang mặc quần áo của người hầu Ngự Viên Loan.Nếu không phải cô nhanh chóng lên tiếng, thì lúc nãy mũi súng đã muốn xuyên qua trán Mộ An An rồi.Nghĩ đến lá gan của đứa trẻ này bây giờ càng to gan hơn, đôi mắt Tông Chính Ngự liền trở nên lạnh hơn.Cháu đang làm cái gì vậy?Mộ An An chật vật đứng dậy khỏi bàn, liền ủy khuất hét lên: “Không phải chú tức giận với cháu sao, cháu đi vào, thì chú lại đuổi cháu đi, cho nên cháu tìm người hầu thay đổi quần áo.”“Đừng có tỏ vẻ đáng thương.” – Thất gia cảnh cáo.“Cháu không có tỏ vẻ đáng thương.” -Mộ An An phản đối, khóc nức nở: “Chú đột nhiên tức giận với cháu, không để ý tới cháu.Lòng cháu rất hoảng, úp mặt vào tường suy nghĩ, tự hỏi đời người, liền cảm thấy được bản thân làm sai, nên muốn tới nhậnsai với chú.“Cháu biết cháu phải trực tiếp đến đây, nhưng còn chưa nói thì chú đã lấy súng ra bắn cháu.”Tông Chính Ngự không cho cô đáng thương, Mộ An An liền tỏ vẻ đáng thương hơn, ai oán liếc nhìn khẩu súng của Tông Chính Ngự.Khẩu súng màu đen đã được tháo dỡ ra một cách sạch sẽ, nhưng bàn tay mảnh khảnh của Thất gia đặt ở trên linh kiện, vẫn mang một loại cảm giác đen tối và nguy hiểm khó tả.Mà khuôn mặt Tông Chính Ngự vốn đang u ám, vẻ mặt lại bắt đầu thảlỏng.“Đến nhận sai?” -Tông Chính Ngự nhướng mày, hơi quay lưng lại, dựa vào bàn làm việc, thuận tay ngắt tàn thuốc vào trong gạt tàn.Mộ An An nghiêm túc gật đầu: “Đúng vậy, lần này cháu đã phạm một sai lầm rất nghiêm trọng, khiến Thất gia tức giận.”Nói xong, Mộ An An còn cúi đầu.Tông Chính Ngự lạnh lùng nhìn cô:” Sai cái gì?”“Cháu không nên ngắt điện thoại của Thất gia!” – Mộ An An truyền đạt nómột cách rất nghiêm túc.Tông Chính Ngự lắng nghe, nghịch các bộ phận của khẩu súng đen trong tay, khóe miệng hơi nhếch lên.Còn Mộ An An thì tiếp tục nhận sai: “Cháu nên để cho tóc xoăn giúp cháu nghe máy!”“Bốp!”Các linh kiện của khẩu súng lục mà Tông Chính Ngự đang nghịch trong tay lập tức bị bẻ gãy.Anh nghiêng đầu, đôi mắt sắc bén liền hướng về phía Mộ An An…!Tim Mộ An An đập rất mạnh.Cô biết rất rõ, nói ra những lời này sẽ khiến Thất gia phát cáu, chính là muốn chết.Nhưng trong lòng cô lại quá ngứa ngáy.Khi nghĩ đến việc Thất gia vì mình mà ghen tuông, liền không khỏi nhảy nhót.

Chương 81: 81: Sai Cái Gì