“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 83: 83: Cháu Đã Quá Tuổi Yêu Rồi
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An nói xong, liền buông lỏng Tông Chính Ngự ra một chút.Nhưng khuôn mặt ấy lại rất gần với khuôn mặt của Tông Chính Ngự, chóp mũi thiếu một chút nữa là đụng vào.Từng luồng hơi thở của cô dồn vào mũi Tông Chính Ngự.Tông Chính Ngự vốn dĩ dựa vào sự tự chủ để khống chế sự xao động ở trong lòng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Mộ An An, trái tim của anh đột nhiên mềm lòng.Thất gia?Mộ An An lại lên tiếng.Đôi môi hồng hào hé mở, như một lời mời gọi nào đó.Tông Chính Ngự đột nhiên trầm xuống, thân thể anh nghiêng về phía trước, cơ thể Mộ An An thuận thế dựa vào bàn làm việc, hơi nghiêng người.Tông Chính Ngự đã tới gần.Mộ An An chỉ cảm thấy toàn thân bị hơi thở và hương thơm của Thất gia vây quanh, cảm giác bị vây quanh này khiến toàn bộ tâm trí của Mộ AnAn bắt đầu hỗn loạn.Cảm giác được vây quanh này chỉ mang đến cho cô một cảm giác: Cô thuộc về anh!Cô là của Thất gia.Mộ An An là của Tông Chính Ngự!Cảm giác hưởng thụ độc quyền này khiến Mộ An An cảm thấy cả thế giới này đều là những bông hoa rực rỡ, bên tai dường như có tiếng động nào đó, cô không thể biết được.Cả người tê dại, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt không ngừng tới gần.Trái tim…Trái tim không khỏi lo lắng, căn bản không biết còn đập không, bản thân còn sống hay trái tim đã ngừng đập.Chỉ cảm thấy người đàn ông này đang tiến lại gần hơn, Mộ An An sắp phát điên rồi.Gần đến rồi…Môi anh gần kề, lập tức sẽ hôn xuống.Nội tâm Mộ An An gào thét, càng thêm căng thẳng.Nhưng mà, đôi môi được cho là sẽ ởtrên môi của cô, liền bất ngờ đổi hướng, biến thành má của cô.Khi đôi môi lạnh lẽo chạm vào mặt cô, chẳng khác gì một gáo nước lạnh dội xuống dập tắt trái tim đang rạo rực của Mộ An An.Cô có chút ngu ngốc, chưa hòi phục lại được tinh thần.Tông Chính Ngự ở bên taicô nói: “Bé con, thực tập cho tốt, đừng yêu sớm.”Mộ An An chớp mắt, tiêu hóa lời nói Tông Chính Ngự nói.Mãi cho đến khi Thất gia đứng dậy trở về chỗ ngồi, Mộ An An mới chầmchậm hòi phục lại tinh thần, từ bàn làm việc chậm rãi ngồi dậy, thuận thế ngồi trên bàn.Trái tim cô vẫn đang đập, nhìn chằm chằm Tông Chính Ngự: “Thất gia, chú, chú vừa định hôn cháu sao?”Tông Chính Ngự bày ra vẻ mặt: “Trêu cháu thôi.”Anh cũng là điên rồi, nhất thời nhịn không được.Nhưng lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng rõ ràng vẫn còn non nớt này, lý trí của Tông Chính Ngự liền quay trở lại.Trong lòng măng mình là câm thú.Đây là một đứa trẻ.Vậy mà xuất hiện những suy nghĩ mà anh không nên có.Mộ An An nhìn Tông Chính Ngự, vẻ mặt thật sự ủy khuất.Nhưng chỉ trong chốc lát, liền thu lại, cười hì hì nói: “Cháu biết mà.Từ nhỏ đến lớn, Thất gia rất thích trêu đùa cháu, vữa nãy cháu còn nghĩ, nếu chú không hôn cháu, cháu sẽ hôn mặt chú!”Cô nói như một người bình thường, ròi nhảy xuống bàn.Xoay người, liền hôn một cái lên mặt Tông Chính Ngự:”Thất gia hôn cháu một cái, cháu cũng sẽ trả lại Thất gia một cái.”“Nhưng mà, Thất gia, cháu đã quá tuổi yêu ròi.”Lời nói thoải mái của Mộ An An ngay lập tức phá tan sự ngượng ngùng ban nãy.Làm cho bầu không khí lúc đó giữa cô và Tông Chính Ngự, biến trở lại như ngày thường.Dường như nụ hôn suýt chút nữa đó, căn bản không có tồn tại.Tông Chính Ngự ngước mắt lên nhìn cô: “Thực tập cho tốt.”“Uh.” – Mộ An An gật đầu: “Vậy chú có thể để cho cháu tiếp tục ở lại bệnh tâm thần viện không?”
Mộ An An nói xong, liền buông lỏng Tông Chính Ngự ra một chút.
Nhưng khuôn mặt ấy lại rất gần với khuôn mặt của Tông Chính Ngự, chóp mũi thiếu một chút nữa là đụng vào.
Từng luồng hơi thở của cô dồn vào mũi Tông Chính Ngự.
Tông Chính Ngự vốn dĩ dựa vào sự tự chủ để khống chế sự xao động ở trong lòng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Mộ An An, trái tim của anh đột nhiên mềm lòng.
Thất gia?
Mộ An An lại lên tiếng.
Đôi môi hồng hào hé mở, như một lời mời gọi nào đó.
Tông Chính Ngự đột nhiên trầm xuống, thân thể anh nghiêng về phía trước, cơ thể Mộ An An thuận thế dựa vào bàn làm việc, hơi nghiêng người.
Tông Chính Ngự đã tới gần.
Mộ An An chỉ cảm thấy toàn thân bị hơi thở và hương thơm của Thất gia vây quanh, cảm giác bị vây quanh này khiến toàn bộ tâm trí của Mộ An
An bắt đầu hỗn loạn.
Cảm giác được vây quanh này chỉ mang đến cho cô một cảm giác: Cô thuộc về anh!
Cô là của Thất gia.
Mộ An An là của Tông Chính Ngự!
Cảm giác hưởng thụ độc quyền này khiến Mộ An An cảm thấy cả thế giới này đều là những bông hoa rực rỡ, bên tai dường như có tiếng động nào đó, cô không thể biết được.
Cả người tê dại, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt không ngừng tới gần.
Trái tim…
Trái tim không khỏi lo lắng, căn bản không biết còn đập không, bản thân còn sống hay trái tim đã ngừng đập.
Chỉ cảm thấy người đàn ông này đang tiến lại gần hơn, Mộ An An sắp phát điên rồi.
Gần đến rồi…
Môi anh gần kề, lập tức sẽ hôn xuống.
Nội tâm Mộ An An gào thét, càng thêm căng thẳng.
Nhưng mà, đôi môi được cho là sẽ ở
trên môi của cô, liền bất ngờ đổi hướng, biến thành má của cô.
Khi đôi môi lạnh lẽo chạm vào mặt cô, chẳng khác gì một gáo nước lạnh dội xuống dập tắt trái tim đang rạo rực của Mộ An An.
Cô có chút ngu ngốc, chưa hòi phục lại được tinh thần.
Tông Chính Ngự ở bên taicô nói: “Bé con, thực tập cho tốt, đừng yêu sớm.
”
Mộ An An chớp mắt, tiêu hóa lời nói Tông Chính Ngự nói.
Mãi cho đến khi Thất gia đứng dậy trở về chỗ ngồi, Mộ An An mới chầm
chậm hòi phục lại tinh thần, từ bàn làm việc chậm rãi ngồi dậy, thuận thế ngồi trên bàn.
Trái tim cô vẫn đang đập, nhìn chằm chằm Tông Chính Ngự: “Thất gia, chú, chú vừa định hôn cháu sao?”
Tông Chính Ngự bày ra vẻ mặt: “Trêu cháu thôi.
”
Anh cũng là điên rồi, nhất thời nhịn không được.
Nhưng lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng rõ ràng vẫn còn non nớt này, lý trí của Tông Chính Ngự liền quay trở lại.
Trong lòng măng mình là câm thú.
Đây là một đứa trẻ.
Vậy mà xuất hiện những suy nghĩ mà anh không nên có.
Mộ An An nhìn Tông Chính Ngự, vẻ mặt thật sự ủy khuất.
Nhưng chỉ trong chốc lát, liền thu lại, cười hì hì nói: “Cháu biết mà.
Từ nhỏ đến lớn, Thất gia rất thích trêu đùa cháu, vữa nãy cháu còn nghĩ, nếu chú không hôn cháu, cháu sẽ hôn mặt chú!”
Cô nói như một người bình thường, ròi nhảy xuống bàn.
Xoay người, liền hôn một cái lên mặt Tông Chính Ngự:”Thất gia hôn cháu một cái, cháu cũng sẽ trả lại Thất gia một cái.
”
“Nhưng mà, Thất gia, cháu đã quá tuổi yêu ròi.
”
Lời nói thoải mái của Mộ An An ngay lập tức phá tan sự ngượng ngùng ban nãy.
Làm cho bầu không khí lúc đó giữa cô và Tông Chính Ngự, biến trở lại như ngày thường.
Dường như nụ hôn suýt chút nữa đó, căn bản không có tồn tại.
Tông Chính Ngự ngước mắt lên nhìn cô: “Thực tập cho tốt.
”
“Uh.
” – Mộ An An gật đầu: “Vậy chú có thể để cho cháu tiếp tục ở lại bệnh tâm thần viện không?”
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An nói xong, liền buông lỏng Tông Chính Ngự ra một chút.Nhưng khuôn mặt ấy lại rất gần với khuôn mặt của Tông Chính Ngự, chóp mũi thiếu một chút nữa là đụng vào.Từng luồng hơi thở của cô dồn vào mũi Tông Chính Ngự.Tông Chính Ngự vốn dĩ dựa vào sự tự chủ để khống chế sự xao động ở trong lòng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Mộ An An, trái tim của anh đột nhiên mềm lòng.Thất gia?Mộ An An lại lên tiếng.Đôi môi hồng hào hé mở, như một lời mời gọi nào đó.Tông Chính Ngự đột nhiên trầm xuống, thân thể anh nghiêng về phía trước, cơ thể Mộ An An thuận thế dựa vào bàn làm việc, hơi nghiêng người.Tông Chính Ngự đã tới gần.Mộ An An chỉ cảm thấy toàn thân bị hơi thở và hương thơm của Thất gia vây quanh, cảm giác bị vây quanh này khiến toàn bộ tâm trí của Mộ AnAn bắt đầu hỗn loạn.Cảm giác được vây quanh này chỉ mang đến cho cô một cảm giác: Cô thuộc về anh!Cô là của Thất gia.Mộ An An là của Tông Chính Ngự!Cảm giác hưởng thụ độc quyền này khiến Mộ An An cảm thấy cả thế giới này đều là những bông hoa rực rỡ, bên tai dường như có tiếng động nào đó, cô không thể biết được.Cả người tê dại, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt không ngừng tới gần.Trái tim…Trái tim không khỏi lo lắng, căn bản không biết còn đập không, bản thân còn sống hay trái tim đã ngừng đập.Chỉ cảm thấy người đàn ông này đang tiến lại gần hơn, Mộ An An sắp phát điên rồi.Gần đến rồi…Môi anh gần kề, lập tức sẽ hôn xuống.Nội tâm Mộ An An gào thét, càng thêm căng thẳng.Nhưng mà, đôi môi được cho là sẽ ởtrên môi của cô, liền bất ngờ đổi hướng, biến thành má của cô.Khi đôi môi lạnh lẽo chạm vào mặt cô, chẳng khác gì một gáo nước lạnh dội xuống dập tắt trái tim đang rạo rực của Mộ An An.Cô có chút ngu ngốc, chưa hòi phục lại được tinh thần.Tông Chính Ngự ở bên taicô nói: “Bé con, thực tập cho tốt, đừng yêu sớm.”Mộ An An chớp mắt, tiêu hóa lời nói Tông Chính Ngự nói.Mãi cho đến khi Thất gia đứng dậy trở về chỗ ngồi, Mộ An An mới chầmchậm hòi phục lại tinh thần, từ bàn làm việc chậm rãi ngồi dậy, thuận thế ngồi trên bàn.Trái tim cô vẫn đang đập, nhìn chằm chằm Tông Chính Ngự: “Thất gia, chú, chú vừa định hôn cháu sao?”Tông Chính Ngự bày ra vẻ mặt: “Trêu cháu thôi.”Anh cũng là điên rồi, nhất thời nhịn không được.Nhưng lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng rõ ràng vẫn còn non nớt này, lý trí của Tông Chính Ngự liền quay trở lại.Trong lòng măng mình là câm thú.Đây là một đứa trẻ.Vậy mà xuất hiện những suy nghĩ mà anh không nên có.Mộ An An nhìn Tông Chính Ngự, vẻ mặt thật sự ủy khuất.Nhưng chỉ trong chốc lát, liền thu lại, cười hì hì nói: “Cháu biết mà.Từ nhỏ đến lớn, Thất gia rất thích trêu đùa cháu, vữa nãy cháu còn nghĩ, nếu chú không hôn cháu, cháu sẽ hôn mặt chú!”Cô nói như một người bình thường, ròi nhảy xuống bàn.Xoay người, liền hôn một cái lên mặt Tông Chính Ngự:”Thất gia hôn cháu một cái, cháu cũng sẽ trả lại Thất gia một cái.”“Nhưng mà, Thất gia, cháu đã quá tuổi yêu ròi.”Lời nói thoải mái của Mộ An An ngay lập tức phá tan sự ngượng ngùng ban nãy.Làm cho bầu không khí lúc đó giữa cô và Tông Chính Ngự, biến trở lại như ngày thường.Dường như nụ hôn suýt chút nữa đó, căn bản không có tồn tại.Tông Chính Ngự ngước mắt lên nhìn cô: “Thực tập cho tốt.”“Uh.” – Mộ An An gật đầu: “Vậy chú có thể để cho cháu tiếp tục ở lại bệnh tâm thần viện không?”