Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 85: 85: Khó Giải Quyết

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Khi Mộ An An rời đi, thuận tay lấy mộtquả dâu tây ở trên bàn ném vào miệng.Quả dâu tây này, thật ngọt.Mộ An An rời khỏi phòng làm việc, tắm rửa xong ròi chuẩn bị đi ngủ.Cô vẫn có ca làm buổi chiều, thời gian nghỉ ngơi cũng eo hẹp.Nhưng bởi vì biết Thất gia cũng có chút suy nghĩ khác về mình, cho nên trong lòng đặc biệt sung sướng, ngủ rất ngon.Nhưng lúc này Mộ An An còn khá trẻ con, cô chưa bao giờ nghĩ tới, một số thứ mà cô tự cho là mình quan tâmvà đặc biệt, thực ra lại không giống như vậy.Đương nhiên, đây là chuyện sau nàyMộ An An tỉnh dậy đi ra khỏi cửa phòng ngủ, tình cờ gặp La Sâm quay về lấy tài liệu, trạng thái rất sốt ruột.Cô rất ít khi hỏi chuyện về công ty của Thất gia, lúc này thấy La Sâm sốt ruột, nên cũng thuận miệng hỏi.La Sâm giải thích rất nhiều, Mộ An An lại nghe không hiểu các thuật ngữ chuyên môn.Đại khái có thể hiểu, hạng mục quan trọng của công ty xuất hiện vấn đề, Thất gia đang ở công ty tổ chức cuộc họp xử lý, sự việc rất khó giải quyết.Mộ An An nghe xong cũng không hỏi nhiều nữa, kêu La Sâm nhanh chóng quay trở lại.Sau khi ăn tối xong, cô gửi cho Thất gia một tin nhắn.Mộ An An: Thất gia, nhớ ăn cơm.Tông Chính Ngự không trả lời, Mộ An An cũng không quan tâm, khi gửi cũng không mong Thất gia trả lời.Ăn xong bữa tối, Mộ An An nhờ tài xếđưa cô đến bệnh viện tâm thần Lam Thiên trực ca.Lần này người làm việc cùng với Mộ An An, là một học tỷ rất thích tám chuyện.Buổi trưa không có việc gì nên cứ túm chặt lấy Mộ An An nói về kẻ trộm bệnh án.Mộ An An nhắc nhở Hoắc Hiển, gây ra thương tích ở phòng bệnh 723, tốt nhất là nên thú nhận với chủ nhiệm, nếu không sự việc sẽ trở nên tồi tệ hơn.Nhưng rõ ràng tóc xoăn không nghe lời cô.Mộ An An cũng không quan tâm lắm, cô không phải là bà tám, rất ít khi tham gia vào việc của người khác.Tám giờ tối, Mộ An An giao ca.Vừa thay quần áo xong, điện thoại liền vang lên.Thất gia gọi điện.Nhìn dòng chữ “Cuộc gọi thân yêu nhất của tôi” ở phía trên, tim Mộ An An không ngừng đập.Buổi sáng sau khi rời khỏi phòng làm việc, Mộ An An nghĩ đến Thất gia, tâm tình hoàn toàn khác hẳn.Trước kia là cẩn thẩn cất giấu trong tim, đoán già đoán non, trong lòng chua xót.Nhưng hiện tại giống như nhìn thấy ánh bình minh.Nghĩ đến Thất gia, cô đều cảm thấy tràn đầy hy vọng và dũng khí.Mộ An An đi đến góc tường, trả lời điện thoại: “Thất gia!”Giọng nói của cô rất vui vẻ.Lúc này, Tông Chính Ngự mới vừa rời khỏi cuộc họp.Cuộc họp này kéo dài từ hai giờ chiềucho đến bây giờ, khuôn mặt tinh xảo lạnh lùng từ trước đến nay bây giờ có chút mỏi mệt.Chứng đau đầu lại phát tác.Tông Chính Ngự lúc đầu đẩy cửa phòng ra, tháo cà vạt một cách nóng nảy.Nhưng sau khi nghe thấy giọng nói vui vẻ và hưng phấn của đứa nhỏ, đột nhiên cảm giác chứng đau đầu thuyên giảm đi rất nhiều, tình trạng mệt mỏi toàn thân cũng tan biến.Tông Chính Ngự ngồi trên ghế, lấy ra một điếu thuốc rồi châm lửa, sau đó thư thái dựa lưng vào ghế.Thất gia, chú đang hút thuốc sao?Mộ An An bên này nghe được, tiếng lanh lảnh của bật lửa: “Không phải chú mới làm xong việc sao, chú nhớ ăn cơm trước, ít hút lại một chút.”“Uh.”“Có chuyện gì phiền phức sao?” “Khó giải quyết.”“Vậy buổi tối chú có trở về không?” “Không.”Tông Chính Ngự đưa ra một câu trả lời rất quả quyết: “Không được đua xe.

Khi Mộ An An rời đi, thuận tay lấy một

quả dâu tây ở trên bàn ném vào miệng.

Quả dâu tây này, thật ngọt.

Mộ An An rời khỏi phòng làm việc, tắm rửa xong ròi chuẩn bị đi ngủ.

Cô vẫn có ca làm buổi chiều, thời gian nghỉ ngơi cũng eo hẹp.

Nhưng bởi vì biết Thất gia cũng có chút suy nghĩ khác về mình, cho nên trong lòng đặc biệt sung sướng, ngủ rất ngon.

Nhưng lúc này Mộ An An còn khá trẻ con, cô chưa bao giờ nghĩ tới, một số thứ mà cô tự cho là mình quan tâm

và đặc biệt, thực ra lại không giống như vậy.

Đương nhiên, đây là chuyện sau này

Mộ An An tỉnh dậy đi ra khỏi cửa phòng ngủ, tình cờ gặp La Sâm quay về lấy tài liệu, trạng thái rất sốt ruột.

Cô rất ít khi hỏi chuyện về công ty của Thất gia, lúc này thấy La Sâm sốt ruột, nên cũng thuận miệng hỏi.

La Sâm giải thích rất nhiều, Mộ An An lại nghe không hiểu các thuật ngữ chuyên môn.

Đại khái có thể hiểu, hạng mục quan trọng của công ty xuất hiện vấn đề, Thất gia đang ở công ty tổ chức cuộc họp xử lý, sự việc rất khó giải quyết.

Mộ An An nghe xong cũng không hỏi nhiều nữa, kêu La Sâm nhanh chóng quay trở lại.

Sau khi ăn tối xong, cô gửi cho Thất gia một tin nhắn.

Mộ An An: Thất gia, nhớ ăn cơm.

Tông Chính Ngự không trả lời, Mộ An An cũng không quan tâm, khi gửi cũng không mong Thất gia trả lời.

Ăn xong bữa tối, Mộ An An nhờ tài xế

đưa cô đến bệnh viện tâm thần Lam Thiên trực ca.

Lần này người làm việc cùng với Mộ An An, là một học tỷ rất thích tám chuyện.

Buổi trưa không có việc gì nên cứ túm chặt lấy Mộ An An nói về kẻ trộm bệnh án.

Mộ An An nhắc nhở Hoắc Hiển, gây ra thương tích ở phòng bệnh 723, tốt nhất là nên thú nhận với chủ nhiệm, nếu không sự việc sẽ trở nên tồi tệ hơn.

Nhưng rõ ràng tóc xoăn không nghe lời cô.

Mộ An An cũng không quan tâm lắm, cô không phải là bà tám, rất ít khi tham gia vào việc của người khác.

Tám giờ tối, Mộ An An giao ca.

Vừa thay quần áo xong, điện thoại liền vang lên.

Thất gia gọi điện.

Nhìn dòng chữ “Cuộc gọi thân yêu nhất của tôi” ở phía trên, tim Mộ An An không ngừng đập.

Buổi sáng sau khi rời khỏi phòng làm việc, Mộ An An nghĩ đến Thất gia, tâm tình hoàn toàn khác hẳn.

Trước kia là cẩn thẩn cất giấu trong tim, đoán già đoán non, trong lòng chua xót.

Nhưng hiện tại giống như nhìn thấy ánh bình minh.

Nghĩ đến Thất gia, cô đều cảm thấy tràn đầy hy vọng và dũng khí.

Mộ An An đi đến góc tường, trả lời điện thoại: “Thất gia!”

Giọng nói của cô rất vui vẻ.

Lúc này, Tông Chính Ngự mới vừa rời khỏi cuộc họp.

Cuộc họp này kéo dài từ hai giờ chiều

cho đến bây giờ, khuôn mặt tinh xảo lạnh lùng từ trước đến nay bây giờ có chút mỏi mệt.

Chứng đau đầu lại phát tác.

Tông Chính Ngự lúc đầu đẩy cửa phòng ra, tháo cà vạt một cách nóng nảy.

Nhưng sau khi nghe thấy giọng nói vui vẻ và hưng phấn của đứa nhỏ, đột nhiên cảm giác chứng đau đầu thuyên giảm đi rất nhiều, tình trạng mệt mỏi toàn thân cũng tan biến.

Tông Chính Ngự ngồi trên ghế, lấy ra một điếu thuốc rồi châm lửa, sau đó thư thái dựa lưng vào ghế.

Thất gia, chú đang hút thuốc sao?

Mộ An An bên này nghe được, tiếng lanh lảnh của bật lửa: “Không phải chú mới làm xong việc sao, chú nhớ ăn cơm trước, ít hút lại một chút.

“Uh.

“Có chuyện gì phiền phức sao?” “Khó giải quyết.

“Vậy buổi tối chú có trở về không?” “Không.

Tông Chính Ngự đưa ra một câu trả lời rất quả quyết: “Không được đua xe.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Khi Mộ An An rời đi, thuận tay lấy mộtquả dâu tây ở trên bàn ném vào miệng.Quả dâu tây này, thật ngọt.Mộ An An rời khỏi phòng làm việc, tắm rửa xong ròi chuẩn bị đi ngủ.Cô vẫn có ca làm buổi chiều, thời gian nghỉ ngơi cũng eo hẹp.Nhưng bởi vì biết Thất gia cũng có chút suy nghĩ khác về mình, cho nên trong lòng đặc biệt sung sướng, ngủ rất ngon.Nhưng lúc này Mộ An An còn khá trẻ con, cô chưa bao giờ nghĩ tới, một số thứ mà cô tự cho là mình quan tâmvà đặc biệt, thực ra lại không giống như vậy.Đương nhiên, đây là chuyện sau nàyMộ An An tỉnh dậy đi ra khỏi cửa phòng ngủ, tình cờ gặp La Sâm quay về lấy tài liệu, trạng thái rất sốt ruột.Cô rất ít khi hỏi chuyện về công ty của Thất gia, lúc này thấy La Sâm sốt ruột, nên cũng thuận miệng hỏi.La Sâm giải thích rất nhiều, Mộ An An lại nghe không hiểu các thuật ngữ chuyên môn.Đại khái có thể hiểu, hạng mục quan trọng của công ty xuất hiện vấn đề, Thất gia đang ở công ty tổ chức cuộc họp xử lý, sự việc rất khó giải quyết.Mộ An An nghe xong cũng không hỏi nhiều nữa, kêu La Sâm nhanh chóng quay trở lại.Sau khi ăn tối xong, cô gửi cho Thất gia một tin nhắn.Mộ An An: Thất gia, nhớ ăn cơm.Tông Chính Ngự không trả lời, Mộ An An cũng không quan tâm, khi gửi cũng không mong Thất gia trả lời.Ăn xong bữa tối, Mộ An An nhờ tài xếđưa cô đến bệnh viện tâm thần Lam Thiên trực ca.Lần này người làm việc cùng với Mộ An An, là một học tỷ rất thích tám chuyện.Buổi trưa không có việc gì nên cứ túm chặt lấy Mộ An An nói về kẻ trộm bệnh án.Mộ An An nhắc nhở Hoắc Hiển, gây ra thương tích ở phòng bệnh 723, tốt nhất là nên thú nhận với chủ nhiệm, nếu không sự việc sẽ trở nên tồi tệ hơn.Nhưng rõ ràng tóc xoăn không nghe lời cô.Mộ An An cũng không quan tâm lắm, cô không phải là bà tám, rất ít khi tham gia vào việc của người khác.Tám giờ tối, Mộ An An giao ca.Vừa thay quần áo xong, điện thoại liền vang lên.Thất gia gọi điện.Nhìn dòng chữ “Cuộc gọi thân yêu nhất của tôi” ở phía trên, tim Mộ An An không ngừng đập.Buổi sáng sau khi rời khỏi phòng làm việc, Mộ An An nghĩ đến Thất gia, tâm tình hoàn toàn khác hẳn.Trước kia là cẩn thẩn cất giấu trong tim, đoán già đoán non, trong lòng chua xót.Nhưng hiện tại giống như nhìn thấy ánh bình minh.Nghĩ đến Thất gia, cô đều cảm thấy tràn đầy hy vọng và dũng khí.Mộ An An đi đến góc tường, trả lời điện thoại: “Thất gia!”Giọng nói của cô rất vui vẻ.Lúc này, Tông Chính Ngự mới vừa rời khỏi cuộc họp.Cuộc họp này kéo dài từ hai giờ chiềucho đến bây giờ, khuôn mặt tinh xảo lạnh lùng từ trước đến nay bây giờ có chút mỏi mệt.Chứng đau đầu lại phát tác.Tông Chính Ngự lúc đầu đẩy cửa phòng ra, tháo cà vạt một cách nóng nảy.Nhưng sau khi nghe thấy giọng nói vui vẻ và hưng phấn của đứa nhỏ, đột nhiên cảm giác chứng đau đầu thuyên giảm đi rất nhiều, tình trạng mệt mỏi toàn thân cũng tan biến.Tông Chính Ngự ngồi trên ghế, lấy ra một điếu thuốc rồi châm lửa, sau đó thư thái dựa lưng vào ghế.Thất gia, chú đang hút thuốc sao?Mộ An An bên này nghe được, tiếng lanh lảnh của bật lửa: “Không phải chú mới làm xong việc sao, chú nhớ ăn cơm trước, ít hút lại một chút.”“Uh.”“Có chuyện gì phiền phức sao?” “Khó giải quyết.”“Vậy buổi tối chú có trở về không?” “Không.”Tông Chính Ngự đưa ra một câu trả lời rất quả quyết: “Không được đua xe.

Chương 85: 85: Khó Giải Quyết