Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 156: 156: Còn Câu Hỏi Nào Không

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Cô ấy thực sự thích Thất Gia, chỉ muốn trở thành người phụ nữ của chú ấy.Đó là kiểu, hàng ngày khi cô mở mắt thì có thể nhìn thấy, hơn nữa trao cho cô một nụ hôn như một người phụ nữ.Chứ không phải công chúa nhỏ.Dù có được nâng lên tận trời xanh, trong mắt anh cô vẫn chỉ là một đứa trẻ.Cô không thích.Bây giờ cũng đang nỗ lực chỉ để xé bỏ nhãn mác của đứa trẻ, thậm chí tham gia vào những bữa tiệc nhàm chán như vậy.“Còn câu hỏi nào không?” Mộ An An hỏi, “Không có câu hỏi nào chúng ta sẽ đi ra ngoài.”Mộ An An cảm thấy Trần Hoa cần phải tự mình tiêu hóa.Nhưng mà, vừa lúc Mộ An An chuẩn bị rời đi, Trần Hoa vươn tay nắm lấy cánh tay Mộ An An, “Còn có một chuyện.” Mộ An An quay đầu nghi ngờ nhìn lại Trần Hoa.Trần Hoa cúi đầu hít sâu, ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định, “Làm phiền câu cho tôi mượn biệt thự bên cạnh bệnh viện.Tôi muốn giảm cân.”Mộ An An cười, “Được, ba tháng này sẽ là của cậu.”Nói xong, cô trực tiếp lấy chìa khóa trong túi ra, ném cho Trần Hoa.“Cậu tùy ý mang theo chìa khóa?” Trần Hoa kinh ngạc.Mộ An An nhún vai, “Có linh cảm, cậu tại yến tiệc sẽ hứa với tôi.”Trần Hoa mỉm cười, đi tới trước mặt Mộ An An, ôm lấy cô, “An An, cám ơn cậu, cậu thật tốt với tôi.Ba mẹ tôi đều không đối xử tốt với tôi như cậu.”Cuối cùng, giọng nói của Trần Hoa có chút nghẹn ngào.Thực sự cảm động.Trước đây Trần Hoa cảm thấy hai người bình đẳng, đối xử tốt với nhau.Nhưng bây giờ thân phận của Mộ An An đã được công khai, cô ấy biết rằng cô ấy và Mộ An An chỉ đơn giảnlà trên trời và mặt đất.Nhưng cô hề chê bơi, mà tiếp tục giúp đỡ cô ấy.“Được rồi, đợi giảm cân xong rồi hẵng cảm động.” Mộ An An kéo Trần Hoa ra.Cô không chịu nổi cảnh bịn rịn cảm động.Đưa tay ra và lấy khăn giấy cho Trần Hoa.Khi Trần Hoa lau mặt, Mộ An An mở tủ gương bên hông, nơi chứa đầy các sản phẩm trang điểm và chăm sóc da thương hiệu lớn, đặc biệt dành chophụ nữ.Trần Hoa nuốt nước miếng, cô quả nhiên là một người giàu có.“Cậu trang điểm đi, tôi trước đi ra ngoài.”Như lời của Mộ An An, sau khi Trần Hoa gật đầu, cô ấy bước ra và mở cửa phòng thay đồ.Mộ An An muốn cho Trần Hoa có thời gian tiêu hóa một mình, vì vậy cô đã chọn đợi bên ngoài.

Cô ấy thực sự thích Thất Gia, chỉ muốn trở thành người phụ nữ của chú ấy.

Đó là kiểu, hàng ngày khi cô mở mắt thì có thể nhìn thấy, hơn nữa trao cho cô một nụ hôn như một người phụ nữ.

Chứ không phải công chúa nhỏ.

Dù có được nâng lên tận trời xanh, trong mắt anh cô vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Cô không thích.

Bây giờ cũng đang nỗ lực chỉ để xé bỏ nhãn mác của đứa trẻ, thậm chí tham gia vào những bữa tiệc nhàm chán như vậy.

“Còn câu hỏi nào không?” Mộ An An hỏi, “Không có câu hỏi nào chúng ta sẽ đi ra ngoài.

Mộ An An cảm thấy Trần Hoa cần phải tự mình tiêu hóa.

Nhưng mà, vừa lúc Mộ An An chuẩn bị rời đi, Trần Hoa vươn tay nắm lấy cánh tay Mộ An An, “Còn có một chuyện.

” Mộ An An quay đầu nghi ngờ nhìn lại Trần Hoa.

Trần Hoa cúi đầu hít sâu, ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định, “Làm phiền câu cho tôi mượn biệt thự bên cạnh bệnh viện.

Tôi muốn giảm cân.

Mộ An An cười, “Được, ba tháng này sẽ là của cậu.

Nói xong, cô trực tiếp lấy chìa khóa trong túi ra, ném cho Trần Hoa.

“Cậu tùy ý mang theo chìa khóa?” Trần Hoa kinh ngạc.

Mộ An An nhún vai, “Có linh cảm, cậu tại yến tiệc sẽ hứa với tôi.

Trần Hoa mỉm cười, đi tới trước mặt Mộ An An, ôm lấy cô, “An An, cám ơn cậu, cậu thật tốt với tôi.

Ba mẹ tôi đều không đối xử tốt với tôi như cậu.

Cuối cùng, giọng nói của Trần Hoa có chút nghẹn ngào.

Thực sự cảm động.

Trước đây Trần Hoa cảm thấy hai người bình đẳng, đối xử tốt với nhau.

Nhưng bây giờ thân phận của Mộ An An đã được công khai, cô ấy biết rằng cô ấy và Mộ An An chỉ đơn giản

là trên trời và mặt đất.

Nhưng cô hề chê bơi, mà tiếp tục giúp đỡ cô ấy.

“Được rồi, đợi giảm cân xong rồi hẵng cảm động.

” Mộ An An kéo Trần Hoa ra.

Cô không chịu nổi cảnh bịn rịn cảm động.

Đưa tay ra và lấy khăn giấy cho Trần Hoa.

Khi Trần Hoa lau mặt, Mộ An An mở tủ gương bên hông, nơi chứa đầy các sản phẩm trang điểm và chăm sóc da thương hiệu lớn, đặc biệt dành cho

phụ nữ.

Trần Hoa nuốt nước miếng, cô quả nhiên là một người giàu có.

“Cậu trang điểm đi, tôi trước đi ra ngoài.

Như lời của Mộ An An, sau khi Trần Hoa gật đầu, cô ấy bước ra và mở cửa phòng thay đồ.

Mộ An An muốn cho Trần Hoa có thời gian tiêu hóa một mình, vì vậy cô đã chọn đợi bên ngoài.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Cô ấy thực sự thích Thất Gia, chỉ muốn trở thành người phụ nữ của chú ấy.Đó là kiểu, hàng ngày khi cô mở mắt thì có thể nhìn thấy, hơn nữa trao cho cô một nụ hôn như một người phụ nữ.Chứ không phải công chúa nhỏ.Dù có được nâng lên tận trời xanh, trong mắt anh cô vẫn chỉ là một đứa trẻ.Cô không thích.Bây giờ cũng đang nỗ lực chỉ để xé bỏ nhãn mác của đứa trẻ, thậm chí tham gia vào những bữa tiệc nhàm chán như vậy.“Còn câu hỏi nào không?” Mộ An An hỏi, “Không có câu hỏi nào chúng ta sẽ đi ra ngoài.”Mộ An An cảm thấy Trần Hoa cần phải tự mình tiêu hóa.Nhưng mà, vừa lúc Mộ An An chuẩn bị rời đi, Trần Hoa vươn tay nắm lấy cánh tay Mộ An An, “Còn có một chuyện.” Mộ An An quay đầu nghi ngờ nhìn lại Trần Hoa.Trần Hoa cúi đầu hít sâu, ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định, “Làm phiền câu cho tôi mượn biệt thự bên cạnh bệnh viện.Tôi muốn giảm cân.”Mộ An An cười, “Được, ba tháng này sẽ là của cậu.”Nói xong, cô trực tiếp lấy chìa khóa trong túi ra, ném cho Trần Hoa.“Cậu tùy ý mang theo chìa khóa?” Trần Hoa kinh ngạc.Mộ An An nhún vai, “Có linh cảm, cậu tại yến tiệc sẽ hứa với tôi.”Trần Hoa mỉm cười, đi tới trước mặt Mộ An An, ôm lấy cô, “An An, cám ơn cậu, cậu thật tốt với tôi.Ba mẹ tôi đều không đối xử tốt với tôi như cậu.”Cuối cùng, giọng nói của Trần Hoa có chút nghẹn ngào.Thực sự cảm động.Trước đây Trần Hoa cảm thấy hai người bình đẳng, đối xử tốt với nhau.Nhưng bây giờ thân phận của Mộ An An đã được công khai, cô ấy biết rằng cô ấy và Mộ An An chỉ đơn giảnlà trên trời và mặt đất.Nhưng cô hề chê bơi, mà tiếp tục giúp đỡ cô ấy.“Được rồi, đợi giảm cân xong rồi hẵng cảm động.” Mộ An An kéo Trần Hoa ra.Cô không chịu nổi cảnh bịn rịn cảm động.Đưa tay ra và lấy khăn giấy cho Trần Hoa.Khi Trần Hoa lau mặt, Mộ An An mở tủ gương bên hông, nơi chứa đầy các sản phẩm trang điểm và chăm sóc da thương hiệu lớn, đặc biệt dành chophụ nữ.Trần Hoa nuốt nước miếng, cô quả nhiên là một người giàu có.“Cậu trang điểm đi, tôi trước đi ra ngoài.”Như lời của Mộ An An, sau khi Trần Hoa gật đầu, cô ấy bước ra và mở cửa phòng thay đồ.Mộ An An muốn cho Trần Hoa có thời gian tiêu hóa một mình, vì vậy cô đã chọn đợi bên ngoài.

Chương 156: 156: Còn Câu Hỏi Nào Không