Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 186: 186: Gia Đình Có Đòng Ý Không

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Khi Mộ An An đến bệnh viện tâm thần Lam Thiên, cô nhìn thấy Trần Hoa đang đứng đợi ở cổng.Lúc xuống xe, Mộ An An vẻ mặt như thường lệ, nhẹ nhàng đi về phía Trần Hoa, “Sao lại đứng ở bên ngoài, đang đợi tôi sao?”Trần Hoa gật đầu, “Tôi trở về nghĩ cả đêm, cảm giác vẫn là như mơ.”“Cậu đã mơ như thế nào?”Vừa nói hai người vừa đi về phía bệnh viện.Trần Hoa: “Bạn gái tốt nhất của tôi, không chỉ là một cô tiên nhỏ vô cùng xinh đẹp, mà còn là một công chúa nhỏ nổi tiếng và đáng ghen tị của Ngự Viên Loan.Có chút viển vông.”Mộ An An dừng lại biểu tình, đột nhiên hỏi: “Cậu cho rằng tiểu công chúa của Ngự Viên Loan rất đáng ghen tị sao?”“An An, cậu có biết người khác nói gì về tiểu công chúa của Ngự Viên Loan không?”“ừm?“Đó là công chúa được thần đưa đến tận cổng.” Trần Hoa thật sự rất ghen tị.Mộ An An nghĩ đến sự thờ ơ của Tông Chính Ngự trong bữa sáng, trái tim cô đau nhói.Cô mỉm cười, không muốn nói thêm về chủ đề này, “Cậu đã nói với gia đình cậu chưa?”Trần Hoa ban đầu không phản ứng gì, nhưng sau đó nhận ra rằng cô ấy đang nói về việc chuyển đến một biệt thự gần đó để giảm cân.Trần Hoa sốt sắng gật đầu, “Tôi đã nói với gia đình rằng tôi sẽ ở trong bệnh viện, tôi bắt đầu bận rộn.Tôi không có thời gian để về nhà.”“Gia đình có đòng ý không?”“Cũng không đồng ý lắm, nhưng hiện tại có rất nhiều việc trong nhà, không có ai rảnh mà quản tôi.”Lời nói của Trần Hoa có chút dối trá.Gia đình rất phản đối.Bởi vì ngay khi Trần Hoa ở trong bệnh viện, không có ai làm việc nhà hay nấu ăn, mẹ cô đã phản đối trước, nhưng đây là lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn Trần Hoa chống lại gia đinh.Cô ấy vô cùng kiên định, trong nhà cũng không còn cách nào khác, ngoài những câu, đừng bao giờ trở lại, ăn cháo đá bát và những lời khác.Trước kia Trần Hoa không thể chịu nổi.Nhưng vừa nghĩ, Hoắc Hiển bám lấyMộ An An, nói rằng Mộ An An xinh đẹp muốn theo đuổi.Trong lòng Trần Hoa cũng có những hi vọng xa vời, nghĩ rằng một ngày nào đó cô sẽ có dáng người đẹp và khuôn mặt xinh đẹp, Hoắc Hiển cũng có thể yêu cô thì sao?Không cần yêu linh hồn cô ấy, chỉ cần yêu vẻ ngoài của cô ấy, kiếp này cô ấy sẽ không hối hận.“Đúng rồi, còn một chuyện nữa.” Trần Hoa đột nhiên nghĩ ra điều gì đó “Chủ nhiệm Trương hôm qua thông báo trong nhóm rằng, hôm nay sẽ họp, đối với các bác sĩ còn đang thực tập, sẽ phân công lại, bao gồm cả hai thựctập sinh là chúng ta.Mộ An An hôm qua đã nhìn thấy và gật đầu.Hai người đi về phía phòng họp..

Khi Mộ An An đến bệnh viện tâm thần Lam Thiên, cô nhìn thấy Trần Hoa đang đứng đợi ở cổng.

Lúc xuống xe, Mộ An An vẻ mặt như thường lệ, nhẹ nhàng đi về phía Trần Hoa, “Sao lại đứng ở bên ngoài, đang đợi tôi sao?”

Trần Hoa gật đầu, “Tôi trở về nghĩ cả đêm, cảm giác vẫn là như mơ.

“Cậu đã mơ như thế nào?”

Vừa nói hai người vừa đi về phía bệnh viện.

Trần Hoa: “Bạn gái tốt nhất của tôi, không chỉ là một cô tiên nhỏ vô cùng xinh đẹp, mà còn là một công chúa nhỏ nổi tiếng và đáng ghen tị của Ngự Viên Loan.

Có chút viển vông.

Mộ An An dừng lại biểu tình, đột nhiên hỏi: “Cậu cho rằng tiểu công chúa của Ngự Viên Loan rất đáng ghen tị sao?”

“An An, cậu có biết người khác nói gì về tiểu công chúa của Ngự Viên Loan không?”

“ừm?

“Đó là công chúa được thần đưa đến tận cổng.

” Trần Hoa thật sự rất ghen tị.

Mộ An An nghĩ đến sự thờ ơ của Tông Chính Ngự trong bữa sáng, trái tim cô đau nhói.

Cô mỉm cười, không muốn nói thêm về chủ đề này, “Cậu đã nói với gia đình cậu chưa?”

Trần Hoa ban đầu không phản ứng gì, nhưng sau đó nhận ra rằng cô ấy đang nói về việc chuyển đến một biệt thự gần đó để giảm cân.

Trần Hoa sốt sắng gật đầu, “Tôi đã nói với gia đình rằng tôi sẽ ở trong bệnh viện, tôi bắt đầu bận rộn.

Tôi không có thời gian để về nhà.

“Gia đình có đòng ý không?”

“Cũng không đồng ý lắm, nhưng hiện tại có rất nhiều việc trong nhà, không có ai rảnh mà quản tôi.

Lời nói của Trần Hoa có chút dối trá.

Gia đình rất phản đối.

Bởi vì ngay khi Trần Hoa ở trong bệnh viện, không có ai làm việc nhà hay nấu ăn, mẹ cô đã phản đối trước, nhưng đây là lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn Trần Hoa chống lại gia đinh.

Cô ấy vô cùng kiên định, trong nhà cũng không còn cách nào khác, ngoài những câu, đừng bao giờ trở lại, ăn cháo đá bát và những lời khác.

Trước kia Trần Hoa không thể chịu nổi.

Nhưng vừa nghĩ, Hoắc Hiển bám lấy

Mộ An An, nói rằng Mộ An An xinh đẹp muốn theo đuổi.

Trong lòng Trần Hoa cũng có những hi vọng xa vời, nghĩ rằng một ngày nào đó cô sẽ có dáng người đẹp và khuôn mặt xinh đẹp, Hoắc Hiển cũng có thể yêu cô thì sao?

Không cần yêu linh hồn cô ấy, chỉ cần yêu vẻ ngoài của cô ấy, kiếp này cô ấy sẽ không hối hận.

“Đúng rồi, còn một chuyện nữa.

” Trần Hoa đột nhiên nghĩ ra điều gì đó “Chủ nhiệm Trương hôm qua thông báo trong nhóm rằng, hôm nay sẽ họp, đối với các bác sĩ còn đang thực tập, sẽ phân công lại, bao gồm cả hai thực

tập sinh là chúng ta.

Mộ An An hôm qua đã nhìn thấy và gật đầu.

Hai người đi về phía phòng họp.

.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Khi Mộ An An đến bệnh viện tâm thần Lam Thiên, cô nhìn thấy Trần Hoa đang đứng đợi ở cổng.Lúc xuống xe, Mộ An An vẻ mặt như thường lệ, nhẹ nhàng đi về phía Trần Hoa, “Sao lại đứng ở bên ngoài, đang đợi tôi sao?”Trần Hoa gật đầu, “Tôi trở về nghĩ cả đêm, cảm giác vẫn là như mơ.”“Cậu đã mơ như thế nào?”Vừa nói hai người vừa đi về phía bệnh viện.Trần Hoa: “Bạn gái tốt nhất của tôi, không chỉ là một cô tiên nhỏ vô cùng xinh đẹp, mà còn là một công chúa nhỏ nổi tiếng và đáng ghen tị của Ngự Viên Loan.Có chút viển vông.”Mộ An An dừng lại biểu tình, đột nhiên hỏi: “Cậu cho rằng tiểu công chúa của Ngự Viên Loan rất đáng ghen tị sao?”“An An, cậu có biết người khác nói gì về tiểu công chúa của Ngự Viên Loan không?”“ừm?“Đó là công chúa được thần đưa đến tận cổng.” Trần Hoa thật sự rất ghen tị.Mộ An An nghĩ đến sự thờ ơ của Tông Chính Ngự trong bữa sáng, trái tim cô đau nhói.Cô mỉm cười, không muốn nói thêm về chủ đề này, “Cậu đã nói với gia đình cậu chưa?”Trần Hoa ban đầu không phản ứng gì, nhưng sau đó nhận ra rằng cô ấy đang nói về việc chuyển đến một biệt thự gần đó để giảm cân.Trần Hoa sốt sắng gật đầu, “Tôi đã nói với gia đình rằng tôi sẽ ở trong bệnh viện, tôi bắt đầu bận rộn.Tôi không có thời gian để về nhà.”“Gia đình có đòng ý không?”“Cũng không đồng ý lắm, nhưng hiện tại có rất nhiều việc trong nhà, không có ai rảnh mà quản tôi.”Lời nói của Trần Hoa có chút dối trá.Gia đình rất phản đối.Bởi vì ngay khi Trần Hoa ở trong bệnh viện, không có ai làm việc nhà hay nấu ăn, mẹ cô đã phản đối trước, nhưng đây là lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn Trần Hoa chống lại gia đinh.Cô ấy vô cùng kiên định, trong nhà cũng không còn cách nào khác, ngoài những câu, đừng bao giờ trở lại, ăn cháo đá bát và những lời khác.Trước kia Trần Hoa không thể chịu nổi.Nhưng vừa nghĩ, Hoắc Hiển bám lấyMộ An An, nói rằng Mộ An An xinh đẹp muốn theo đuổi.Trong lòng Trần Hoa cũng có những hi vọng xa vời, nghĩ rằng một ngày nào đó cô sẽ có dáng người đẹp và khuôn mặt xinh đẹp, Hoắc Hiển cũng có thể yêu cô thì sao?Không cần yêu linh hồn cô ấy, chỉ cần yêu vẻ ngoài của cô ấy, kiếp này cô ấy sẽ không hối hận.“Đúng rồi, còn một chuyện nữa.” Trần Hoa đột nhiên nghĩ ra điều gì đó “Chủ nhiệm Trương hôm qua thông báo trong nhóm rằng, hôm nay sẽ họp, đối với các bác sĩ còn đang thực tập, sẽ phân công lại, bao gồm cả hai thựctập sinh là chúng ta.Mộ An An hôm qua đã nhìn thấy và gật đầu.Hai người đi về phía phòng họp..

Chương 186: 186: Gia Đình Có Đòng Ý Không