Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 191: 191: Tiểu Thư An An Chuyện Này…

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… La Sâm báo cáo một cách máy móc: “Tiểu thư An An, biệt thự nhỏ đã thu dọn xong rồi, cô và bạn của cô đêm nay có thể vào ở.”“Cho nên đây là ý của Thất gia là, để tôi chuyển đi vào tối nay sao?” -Giọng của Mộ An An có chút lạnh.La Sâm ở bên kia nghe thấy những lời này thì hơi sững sờ.Lời này, có chút đáng thương.Mộ An An không đợi La Sâm trả lời liền hỏi lại:”Thất gia hiện tại đi công tác, còn không quên kêu anh nói cho tôi biết, chuyển ra ngoài càng sớm càng tốt, anh giúp tôi nói với Thất gia, tôi rất xin lỗi vì đã làm phiền chú ấy.”“Tiểu thư An An, chuyện này…”Buổi tối tôi sẽ dọn vào.Mộ An An không cho La Sâm quá nhiều cơ hội để nói, sau khi nói xong liền hỏi: “Còn gì nữa khôngSau khi Mộ An An hỏi câu này, La Sâm ở bên kia gần một phút cũng không có đáp lại.Mộ An An vậy mà vẫn kiên nhẫn chờ đợi.“Tiểu thư An An, không có việc gì nữa.”Sau khi nhận được những lời này, Mộ An An cũng không ở lại lâu hơn nữa, liền trực tiếp cúp máy.Cô liếc nhìn thời gian trong điệnthoại,sau đó cất điện thoại vào trong hòm.Cô còn có 30 phút để điều chỉnh tâm trạng, sau đó đến khoa điều trị trầm cảm.Mộ An An muốn hút thuốc liền sờ vào túi, lúc này mới nhận ra mình không có mang theo một điếu thuốc nào cảCô không có nghiện thuốc lá lắm.Bình thường tâm tình phiền muộn cô mới hút một chút.Còn thời gian đi làm cô căn bản sẽ không mang theo.Cô muốn hút một ngụm, nhưng lại không có.Cô vốn đang cáu nhưng giờ càng cáu hơn.Tim cô như có thứ gì đó chặn lạ, đè nặng đến nỗi cô không thở nổi.Cô muốn hét lên nhưng lại sợ bị nhân viên y tế cử đến phòng giám sát tại chỗ.Tuy nhiên, ngay khi Mộ An An đang khó chịu và không tìm được lối thoát, thì mũi cô đột nhiên ngửi thấy một mùi nicotin nhàn nhạt, sau đó trước mặt cô liền xuất hiện một đầu thuốc đã cháy sáng.Mộ An An cau mày.Ngẩng đầu lên thì thấy Tóc Xoăn đang nhìn mình với vẻ giễu cợt:“Đúng lúc cho cô cái này, cô cần nó.”“Tôi không cần.”Mộ An An từ chối, thu dọn đồ đạc muốn rời đi.Hoắc Hiển ngồi sang một bên, vô tình đưa điếu thuốc vốn đưa cho Mộ An An phóng vào miệng: “Tôi nghĩ với tính cách của cô, hẳn sẽ trực tiếp kêu tôi cút đi, nhưng không nghĩ tới cô lại tự cút đi trước.”Mộ An An cau mày cũng không muônphản ứng lại.Hoắc Hiển thấy cô gái này thật sự rời đi rồi, liền nhanh chóng đứng dậy đuổi theo kéo cô lại.“Làm gì vậy?” -Mộ An An nóng nảy: “Tôi đã nói ròi, sau này không có việc gì thì đừng có làm phiền tôi, tôi không quan hệ gì với anh hết, không phải bạn bè, cũng không muốn làm bạn bè.”“A,cô, cái người này…” – Hoắc Hiển bất lực:”Làm sao lại trở mặt như vậy.”Anh ở trước mặt mọi người khiến tôi khó xử, có nghĩ tới tôi có đòng ý hay không chưa?”Mộ An An nói xong liền chuẩn bị rời đi..

La Sâm báo cáo một cách máy móc: “Tiểu thư An An, biệt thự nhỏ đã thu dọn xong rồi, cô và bạn của cô đêm nay có thể vào ở.

“Cho nên đây là ý của Thất gia là, để tôi chuyển đi vào tối nay sao?” -Giọng của Mộ An An có chút lạnh.

La Sâm ở bên kia nghe thấy những lời này thì hơi sững sờ.

Lời này, có chút đáng thương.

Mộ An An không đợi La Sâm trả lời liền hỏi lại:”Thất gia hiện tại đi công tác, còn không quên kêu anh nói cho tôi biết, chuyển ra ngoài càng sớm càng tốt, anh giúp tôi nói với Thất gia, tôi rất xin lỗi vì đã làm phiền chú ấy.

“Tiểu thư An An, chuyện này…”

Buổi tối tôi sẽ dọn vào.

Mộ An An không cho La Sâm quá nhiều cơ hội để nói, sau khi nói xong liền hỏi: “Còn gì nữa không

Sau khi Mộ An An hỏi câu này, La Sâm ở bên kia gần một phút cũng không có đáp lại.

Mộ An An vậy mà vẫn kiên nhẫn chờ đợi.

“Tiểu thư An An, không có việc gì nữa.

Sau khi nhận được những lời này, Mộ An An cũng không ở lại lâu hơn nữa, liền trực tiếp cúp máy.

Cô liếc nhìn thời gian trong điện

thoại,sau đó cất điện thoại vào trong hòm.

Cô còn có 30 phút để điều chỉnh tâm trạng, sau đó đến khoa điều trị trầm cảm.

Mộ An An muốn hút thuốc liền sờ vào túi, lúc này mới nhận ra mình không có mang theo một điếu thuốc nào cả

Cô không có nghiện thuốc lá lắm.

Bình thường tâm tình phiền muộn cô mới hút một chút.

Còn thời gian đi làm cô căn bản sẽ không mang theo.

Cô muốn hút một ngụm, nhưng lại không có.

Cô vốn đang cáu nhưng giờ càng cáu hơn.

Tim cô như có thứ gì đó chặn lạ, đè nặng đến nỗi cô không thở nổi.

Cô muốn hét lên nhưng lại sợ bị nhân viên y tế cử đến phòng giám sát tại chỗ.

Tuy nhiên, ngay khi Mộ An An đang khó chịu và không tìm được lối thoát, thì mũi cô đột nhiên ngửi thấy một mùi nicotin nhàn nhạt, sau đó trước mặt cô liền xuất hiện một đầu thuốc đã cháy sáng.

Mộ An An cau mày.

Ngẩng đầu lên thì thấy Tóc Xoăn đang nhìn mình với vẻ giễu cợt:

“Đúng lúc cho cô cái này, cô cần nó.

“Tôi không cần.

Mộ An An từ chối, thu dọn đồ đạc muốn rời đi.

Hoắc Hiển ngồi sang một bên, vô tình đưa điếu thuốc vốn đưa cho Mộ An An phóng vào miệng: “Tôi nghĩ với tính cách của cô, hẳn sẽ trực tiếp kêu tôi cút đi, nhưng không nghĩ tới cô lại tự cút đi trước.

Mộ An An cau mày cũng không muôn

phản ứng lại.

Hoắc Hiển thấy cô gái này thật sự rời đi rồi, liền nhanh chóng đứng dậy đuổi theo kéo cô lại.

“Làm gì vậy?” -Mộ An An nóng nảy: “Tôi đã nói ròi, sau này không có việc gì thì đừng có làm phiền tôi, tôi không quan hệ gì với anh hết, không phải bạn bè, cũng không muốn làm bạn bè.

“A,cô, cái người này…” – Hoắc Hiển bất lực:”Làm sao lại trở mặt như vậy.

Anh ở trước mặt mọi người khiến tôi khó xử, có nghĩ tới tôi có đòng ý hay không chưa?”

Mộ An An nói xong liền chuẩn bị rời đi.

.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… La Sâm báo cáo một cách máy móc: “Tiểu thư An An, biệt thự nhỏ đã thu dọn xong rồi, cô và bạn của cô đêm nay có thể vào ở.”“Cho nên đây là ý của Thất gia là, để tôi chuyển đi vào tối nay sao?” -Giọng của Mộ An An có chút lạnh.La Sâm ở bên kia nghe thấy những lời này thì hơi sững sờ.Lời này, có chút đáng thương.Mộ An An không đợi La Sâm trả lời liền hỏi lại:”Thất gia hiện tại đi công tác, còn không quên kêu anh nói cho tôi biết, chuyển ra ngoài càng sớm càng tốt, anh giúp tôi nói với Thất gia, tôi rất xin lỗi vì đã làm phiền chú ấy.”“Tiểu thư An An, chuyện này…”Buổi tối tôi sẽ dọn vào.Mộ An An không cho La Sâm quá nhiều cơ hội để nói, sau khi nói xong liền hỏi: “Còn gì nữa khôngSau khi Mộ An An hỏi câu này, La Sâm ở bên kia gần một phút cũng không có đáp lại.Mộ An An vậy mà vẫn kiên nhẫn chờ đợi.“Tiểu thư An An, không có việc gì nữa.”Sau khi nhận được những lời này, Mộ An An cũng không ở lại lâu hơn nữa, liền trực tiếp cúp máy.Cô liếc nhìn thời gian trong điệnthoại,sau đó cất điện thoại vào trong hòm.Cô còn có 30 phút để điều chỉnh tâm trạng, sau đó đến khoa điều trị trầm cảm.Mộ An An muốn hút thuốc liền sờ vào túi, lúc này mới nhận ra mình không có mang theo một điếu thuốc nào cảCô không có nghiện thuốc lá lắm.Bình thường tâm tình phiền muộn cô mới hút một chút.Còn thời gian đi làm cô căn bản sẽ không mang theo.Cô muốn hút một ngụm, nhưng lại không có.Cô vốn đang cáu nhưng giờ càng cáu hơn.Tim cô như có thứ gì đó chặn lạ, đè nặng đến nỗi cô không thở nổi.Cô muốn hét lên nhưng lại sợ bị nhân viên y tế cử đến phòng giám sát tại chỗ.Tuy nhiên, ngay khi Mộ An An đang khó chịu và không tìm được lối thoát, thì mũi cô đột nhiên ngửi thấy một mùi nicotin nhàn nhạt, sau đó trước mặt cô liền xuất hiện một đầu thuốc đã cháy sáng.Mộ An An cau mày.Ngẩng đầu lên thì thấy Tóc Xoăn đang nhìn mình với vẻ giễu cợt:“Đúng lúc cho cô cái này, cô cần nó.”“Tôi không cần.”Mộ An An từ chối, thu dọn đồ đạc muốn rời đi.Hoắc Hiển ngồi sang một bên, vô tình đưa điếu thuốc vốn đưa cho Mộ An An phóng vào miệng: “Tôi nghĩ với tính cách của cô, hẳn sẽ trực tiếp kêu tôi cút đi, nhưng không nghĩ tới cô lại tự cút đi trước.”Mộ An An cau mày cũng không muônphản ứng lại.Hoắc Hiển thấy cô gái này thật sự rời đi rồi, liền nhanh chóng đứng dậy đuổi theo kéo cô lại.“Làm gì vậy?” -Mộ An An nóng nảy: “Tôi đã nói ròi, sau này không có việc gì thì đừng có làm phiền tôi, tôi không quan hệ gì với anh hết, không phải bạn bè, cũng không muốn làm bạn bè.”“A,cô, cái người này…” – Hoắc Hiển bất lực:”Làm sao lại trở mặt như vậy.”Anh ở trước mặt mọi người khiến tôi khó xử, có nghĩ tới tôi có đòng ý hay không chưa?”Mộ An An nói xong liền chuẩn bị rời đi..

Chương 191: 191: Tiểu Thư An An Chuyện Này…