Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 196: 196: Còn Chưa Trở Về

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Trần Hoa trầm ngâm hồi lâu rồi mới nói: “An An, mình biết, cậubởi vì mình mà đối xử rất lạnh nhạt với Hoắc Hiển.Thật ra cậu không cần phải làm như vậy, nếu như cậu thích, không cần để ý…”“Mình không muốn để ý tới Hoắc Hiển, là vì sự để tâm của người mình thích, không phải vì cậu.” -Mộ An An nói rất thẳng thắn.Trần Hoa sửng sốt.“Thất gia của mình sẽ ghen, trước đây mình cũng từng nói với cậu rồi đấy.Huống hồ, hạnh phúc của cậu, bản thân không nắm chắc, lúc nào cũng nghĩ đến việc buông ra, cậu có thể nhận đượccái gì?”Đây là lần đầu tiên Mộ An An nói thẳng với Trần Hoa như vậy.Cũng không đợi Trần Hoa đáp lại, cô liền vẫy tay với cô ấy, sau đó đi về phía bên kia.Tài xế của Ngự Viên Loan đến đón cô.Sau khi lên xe, Mộ An An liền trực tiếp quay về Ngự Viên Loan.Mặc dù biết Thất gia đang đi công tác, nhưng khi trở về, Mộ An An vẫn không khỏi nhìnquanh, hỏi người hầu: “Thất gia đâu?”“Còn chưa trở về.”Sớm biết đáp án như vậy,Mộ An An cũng không có đáp lại, liền đi thẳng xuống lầu.Người hầu liền gọi cô lại: “Tiểu thư An An, sáng sớm khi Thất gia rời đi có dặn dò.”Mộ An An dừng cước bộ, xoay người lại: “Dặn dò cái gì?” Người hầu cung kính đáp: “Thất gia sáng sớm đã dặn dò tiểu thư An An phải dọn ra ngoài, cho nên hành lý của tiểu thư An An đã được đóng gói xong và cho vào vali ở trong phòng rồi ạ.”Mộ An An nghe người hầu báo cáo những điều này, liền cảm thấy máu chảy ngược khắp người, cả người lạnh cứng.Cô chưa kịp trả lời thì người hầu đã kính cẩn nói thêm: “Tiểu thưAn An, cô có thể lên lầu kiểm tra xem có thiếu sót hay bổ sung gì hay không.””Uh.”Mộ An An hờ hững gật đầu, không nói nhiều, liền quay người đi lên lầu.Vẻ mặt rất bình tĩnh, nhưng bước đi có chút nặng nề.Cảm giác trái tim bị đè nén đến không thở được, giống như cỏ cảm giác cái gì đó lại bắt đầu nghẹn lại.Cô rất muốn đánh Tóc Xoăn lại một lần nữa.Đánh hắn một chút cũng không phát tiết được.Mộ An An quay đầu lại, phát hiện người hầu vẫn đang đi theo ở phía sau, liền trực tiếp xua tay: “Không cần đi theo, đi xuống đi.”“Vâng, tiểu thư An An.” – Người hầu ngừng bước chân.Mộ An An một mình đi lên lầu.

Trần Hoa trầm ngâm hồi lâu rồi mới nói: “An An, mình biết, cậu

bởi vì mình mà đối xử rất lạnh nhạt với Hoắc Hiển.

Thật ra cậu không cần phải làm như vậy, nếu như cậu thích, không cần để ý…”

“Mình không muốn để ý tới Hoắc Hiển, là vì sự để tâm của người mình thích, không phải vì cậu.

” -Mộ An An nói rất thẳng thắn.

Trần Hoa sửng sốt.

“Thất gia của mình sẽ ghen, trước đây mình cũng từng nói với cậu rồi đấy.

Huống hồ, hạnh phúc của cậu, bản thân không nắm chắc, lúc nào cũng nghĩ đến việc buông ra, cậu có thể nhận được

cái gì?”

Đây là lần đầu tiên Mộ An An nói thẳng với Trần Hoa như vậy.

Cũng không đợi Trần Hoa đáp lại, cô liền vẫy tay với cô ấy, sau đó đi về phía bên kia.

Tài xế của Ngự Viên Loan đến đón cô.

Sau khi lên xe, Mộ An An liền trực tiếp quay về Ngự Viên Loan.

Mặc dù biết Thất gia đang đi công tác, nhưng khi trở về, Mộ An An vẫn không khỏi nhìn

quanh, hỏi người hầu: “Thất gia đâu?”

“Còn chưa trở về.

Sớm biết đáp án như vậy,Mộ An An cũng không có đáp lại, liền đi thẳng xuống lầu.

Người hầu liền gọi cô lại: “Tiểu thư An An, sáng sớm khi Thất gia rời đi có dặn dò.

Mộ An An dừng cước bộ, xoay người lại: “Dặn dò cái gì?” Người hầu cung kính đáp: “Thất gia sáng sớm đã dặn dò tiểu thư An An phải dọn ra ngoài, cho nên hành lý của tiểu thư An An đã được đóng gói xong và cho vào vali ở trong phòng rồi ạ.

Mộ An An nghe người hầu báo cáo những điều này, liền cảm thấy máu chảy ngược khắp người, cả người lạnh cứng.

Cô chưa kịp trả lời thì người hầu đã kính cẩn nói thêm: “Tiểu thư

An An, cô có thể lên lầu kiểm tra xem có thiếu sót hay bổ sung gì hay không.

”Uh.

Mộ An An hờ hững gật đầu, không nói nhiều, liền quay người đi lên lầu.

Vẻ mặt rất bình tĩnh, nhưng bước đi có chút nặng nề.

Cảm giác trái tim bị đè nén đến không thở được, giống như cỏ cảm giác cái gì đó lại bắt đầu nghẹn lại.

Cô rất muốn đánh Tóc Xoăn lại một lần nữa.

Đánh hắn một chút cũng không phát tiết được.

Mộ An An quay đầu lại, phát hiện người hầu vẫn đang đi theo ở phía sau, liền trực tiếp xua tay: “Không cần đi theo, đi xuống đi.

“Vâng, tiểu thư An An.

” – Người hầu ngừng bước chân.

Mộ An An một mình đi lên lầu.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Trần Hoa trầm ngâm hồi lâu rồi mới nói: “An An, mình biết, cậubởi vì mình mà đối xử rất lạnh nhạt với Hoắc Hiển.Thật ra cậu không cần phải làm như vậy, nếu như cậu thích, không cần để ý…”“Mình không muốn để ý tới Hoắc Hiển, là vì sự để tâm của người mình thích, không phải vì cậu.” -Mộ An An nói rất thẳng thắn.Trần Hoa sửng sốt.“Thất gia của mình sẽ ghen, trước đây mình cũng từng nói với cậu rồi đấy.Huống hồ, hạnh phúc của cậu, bản thân không nắm chắc, lúc nào cũng nghĩ đến việc buông ra, cậu có thể nhận đượccái gì?”Đây là lần đầu tiên Mộ An An nói thẳng với Trần Hoa như vậy.Cũng không đợi Trần Hoa đáp lại, cô liền vẫy tay với cô ấy, sau đó đi về phía bên kia.Tài xế của Ngự Viên Loan đến đón cô.Sau khi lên xe, Mộ An An liền trực tiếp quay về Ngự Viên Loan.Mặc dù biết Thất gia đang đi công tác, nhưng khi trở về, Mộ An An vẫn không khỏi nhìnquanh, hỏi người hầu: “Thất gia đâu?”“Còn chưa trở về.”Sớm biết đáp án như vậy,Mộ An An cũng không có đáp lại, liền đi thẳng xuống lầu.Người hầu liền gọi cô lại: “Tiểu thư An An, sáng sớm khi Thất gia rời đi có dặn dò.”Mộ An An dừng cước bộ, xoay người lại: “Dặn dò cái gì?” Người hầu cung kính đáp: “Thất gia sáng sớm đã dặn dò tiểu thư An An phải dọn ra ngoài, cho nên hành lý của tiểu thư An An đã được đóng gói xong và cho vào vali ở trong phòng rồi ạ.”Mộ An An nghe người hầu báo cáo những điều này, liền cảm thấy máu chảy ngược khắp người, cả người lạnh cứng.Cô chưa kịp trả lời thì người hầu đã kính cẩn nói thêm: “Tiểu thưAn An, cô có thể lên lầu kiểm tra xem có thiếu sót hay bổ sung gì hay không.””Uh.”Mộ An An hờ hững gật đầu, không nói nhiều, liền quay người đi lên lầu.Vẻ mặt rất bình tĩnh, nhưng bước đi có chút nặng nề.Cảm giác trái tim bị đè nén đến không thở được, giống như cỏ cảm giác cái gì đó lại bắt đầu nghẹn lại.Cô rất muốn đánh Tóc Xoăn lại một lần nữa.Đánh hắn một chút cũng không phát tiết được.Mộ An An quay đầu lại, phát hiện người hầu vẫn đang đi theo ở phía sau, liền trực tiếp xua tay: “Không cần đi theo, đi xuống đi.”“Vâng, tiểu thư An An.” – Người hầu ngừng bước chân.Mộ An An một mình đi lên lầu.

Chương 196: 196: Còn Chưa Trở Về