Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 202: 202: Tôi Có Tên

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… “Là mình.” – Mộ An An trả lời rất thẳng thắn.Mà Trần Hoa và Hoắc Hiển vẫn chưa thể phản ứng lại.Hôm nay, Mộ An An mặc một chiếc áo len trắng đơn giản cùng với chiếc váy xếp li kẻ sọc, buộc tóc đuôi ngựa, ăn mặc vô cùngđơn giản và tươi mát.Khuôn mặt gọn gàng, trắng trẻo, xinh đẹp như một tiểu tiên nữ của Mộ An An khiến cho Trần Hoa và Hoắc Hiển có phản ứng như vậy.Bởi vì chỉ đến biệt thự nhỏ ăn lẩu, nên Mộ An An cũng không hóa trang xấu xí, Hoắc Hiển và Trần Hoa cũng đã nhìn thấy gương mặt thật của cô.Nhưng kết quả vẫn khiến người ta kinh ngạc đến như vậy.Mộ An An cười nhẹ: “Có định thần lại được không? Có cần tôibiến hình thành cô gái xấu xí rồi quay trở lại không?”Với câu nói đùa này của Mộ An An, Hoắc Hiển đã lấy lại được tinh thần trước.Hắn cười to một tiếng, sau đó đặt bát đĩa sang một bên rồi đi về phía Mộ An An: “Tiểu tiên nữa, người đột nhiên hạ phàm, tôi có chút thích ứng không kịp.”“Anh là người phàm, đừng có dựa sát vào tôi như vậy.” – Mộ An An rất không khách khí trừng mắt liếc Hoắc Hiển một cái khi hắn định đưa tay về phía cô.Hoắc Hiển bật cười, thu tay lại: “Đúng vậy, tiểu tiên nói đúng”“Tôi có tên.”“Chị An.”Mô An An phớt lờ hắn, rồi nhìn về phía Trần HoaTrần Hoa hoàn hồn lại sau cú sốc vừa rồi, liền cẩn thận nói: “Mặc dù trước đó tham gia yến tiệc mình đã nhìn thấy dáng vẻ này của cậu rồi, nhưng cậu đột nhiên xuất hiện như thế này, mình có chút không quen.”Khi Trần Hoa nói lại nhìn trộm Mộ An An.Thật sự là quá xinh đẹp.Nói xong, lại không nhịn được nói tiếp: “Mình rất muốn Giang cầm đến trường y học, để cô ta có thể nhìn thấy cậu xinh đẹp như thế nào, cố ta căn bản thua xa.”Những lời Trần Hoa nói rất chân thực.Giang cầm ở trường được mọi người quá tang bốc.Giang cầm mặc dù xinh đẹp,nhưng tuyệt đối không có đến mức như tiên nữ, chẳng qua cô ta là con gái của tập đoàn đứng đầu về y dược ở Giang Thành, có địa vị cao, học giỏi, cho nên mới được nhiều người tâng bốc như vậy.Tâng bốc đến tận tế đàn thần linh.Trần Hoa rất tò mò, nếu những người trong trường từng chà đạp Mộ An An mà biết, cô gái mồ côi xấu xí từng bị bọn họ khinh thường, thậm chí là không tin tường vào thành tích của cố ấy.Gương mặt thật không chỉ xinh đẹp như tiên nữ, mà còn là tiểu công chúa của Ngự Viên Loan, được Thất gia nâng niu trong lòng bàn tay, là người thực sự được cưng lên tận trời, không biết biểu hiện của bọn họ sẽ như thế nào?Nghĩ đến điều này, Trần Hoa lại trộm nhìn Mộ An An.Cô có chút ghen tị.Nhưng sự ganh tị thoáng qua ấy, không đủ để phá hủy đi mối quan hệ tốt đẹp giữa cô và Mộ An An.“An An, chúng ta lên lầu xem phòng đi, mình chờ cậu đến cùng nhau chọn.” – Trần Hoa nhắc tới chuyện này.Các món ăn ở trên bàn đã chuẩn bị xong hết rồi.Thịt và rau trộn rất vừa miệng..

“Là mình.

” – Mộ An An trả lời rất thẳng thắn.

Mà Trần Hoa và Hoắc Hiển vẫn chưa thể phản ứng lại.

Hôm nay, Mộ An An mặc một chiếc áo len trắng đơn giản cùng với chiếc váy xếp li kẻ sọc, buộc tóc đuôi ngựa, ăn mặc vô cùng

đơn giản và tươi mát.

Khuôn mặt gọn gàng, trắng trẻo, xinh đẹp như một tiểu tiên nữ của Mộ An An khiến cho Trần Hoa và Hoắc Hiển có phản ứng như vậy.

Bởi vì chỉ đến biệt thự nhỏ ăn lẩu, nên Mộ An An cũng không hóa trang xấu xí, Hoắc Hiển và Trần Hoa cũng đã nhìn thấy gương mặt thật của cô.

Nhưng kết quả vẫn khiến người ta kinh ngạc đến như vậy.

Mộ An An cười nhẹ: “Có định thần lại được không? Có cần tôi

biến hình thành cô gái xấu xí rồi quay trở lại không?”

Với câu nói đùa này của Mộ An An, Hoắc Hiển đã lấy lại được tinh thần trước.

Hắn cười to một tiếng, sau đó đặt bát đĩa sang một bên rồi đi về phía Mộ An An: “Tiểu tiên nữa, người đột nhiên hạ phàm, tôi có chút thích ứng không kịp.

“Anh là người phàm, đừng có dựa sát vào tôi như vậy.

” – Mộ An An rất không khách khí trừng mắt liếc Hoắc Hiển một cái khi hắn định đưa tay về phía cô.

Hoắc Hiển bật cười, thu tay lại: “Đúng vậy, tiểu tiên nói đúng”

“Tôi có tên.

“Chị An.

Mô An An phớt lờ hắn, rồi nhìn về phía Trần Hoa

Trần Hoa hoàn hồn lại sau cú sốc vừa rồi, liền cẩn thận nói: “Mặc dù trước đó tham gia yến tiệc mình đã nhìn thấy dáng vẻ này của cậu rồi, nhưng cậu đột nhiên xuất hiện như thế này, mình có chút không quen.

Khi Trần Hoa nói lại nhìn trộm Mộ An An.

Thật sự là quá xinh đẹp.

Nói xong, lại không nhịn được nói tiếp: “Mình rất muốn Giang cầm đến trường y học, để cô ta có thể nhìn thấy cậu xinh đẹp như thế nào, cố ta căn bản thua xa.

Những lời Trần Hoa nói rất chân thực.

Giang cầm ở trường được mọi người quá tang bốc.

Giang cầm mặc dù xinh đẹp,

nhưng tuyệt đối không có đến mức như tiên nữ, chẳng qua cô ta là con gái của tập đoàn đứng đầu về y dược ở Giang Thành, có địa vị cao, học giỏi, cho nên mới được nhiều người tâng bốc như vậy.

Tâng bốc đến tận tế đàn thần linh.

Trần Hoa rất tò mò, nếu những người trong trường từng chà đạp Mộ An An mà biết, cô gái mồ côi xấu xí từng bị bọn họ khinh thường, thậm chí là không tin tường vào thành tích của cố ấy.

Gương mặt thật không chỉ xinh đẹp như tiên nữ, mà còn là tiểu công chúa của Ngự Viên Loan, được Thất gia nâng niu trong lòng bàn tay, là người thực sự được cưng lên tận trời, không biết biểu hiện của bọn họ sẽ như thế nào?

Nghĩ đến điều này, Trần Hoa lại trộm nhìn Mộ An An.

Cô có chút ghen tị.

Nhưng sự ganh tị thoáng qua ấy, không đủ để phá hủy đi mối quan hệ tốt đẹp giữa cô và Mộ An An.

“An An, chúng ta lên lầu xem phòng đi, mình chờ cậu đến cùng nhau chọn.

” – Trần Hoa nhắc tới chuyện này.

Các món ăn ở trên bàn đã chuẩn bị xong hết rồi.

Thịt và rau trộn rất vừa miệng.

.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… “Là mình.” – Mộ An An trả lời rất thẳng thắn.Mà Trần Hoa và Hoắc Hiển vẫn chưa thể phản ứng lại.Hôm nay, Mộ An An mặc một chiếc áo len trắng đơn giản cùng với chiếc váy xếp li kẻ sọc, buộc tóc đuôi ngựa, ăn mặc vô cùngđơn giản và tươi mát.Khuôn mặt gọn gàng, trắng trẻo, xinh đẹp như một tiểu tiên nữ của Mộ An An khiến cho Trần Hoa và Hoắc Hiển có phản ứng như vậy.Bởi vì chỉ đến biệt thự nhỏ ăn lẩu, nên Mộ An An cũng không hóa trang xấu xí, Hoắc Hiển và Trần Hoa cũng đã nhìn thấy gương mặt thật của cô.Nhưng kết quả vẫn khiến người ta kinh ngạc đến như vậy.Mộ An An cười nhẹ: “Có định thần lại được không? Có cần tôibiến hình thành cô gái xấu xí rồi quay trở lại không?”Với câu nói đùa này của Mộ An An, Hoắc Hiển đã lấy lại được tinh thần trước.Hắn cười to một tiếng, sau đó đặt bát đĩa sang một bên rồi đi về phía Mộ An An: “Tiểu tiên nữa, người đột nhiên hạ phàm, tôi có chút thích ứng không kịp.”“Anh là người phàm, đừng có dựa sát vào tôi như vậy.” – Mộ An An rất không khách khí trừng mắt liếc Hoắc Hiển một cái khi hắn định đưa tay về phía cô.Hoắc Hiển bật cười, thu tay lại: “Đúng vậy, tiểu tiên nói đúng”“Tôi có tên.”“Chị An.”Mô An An phớt lờ hắn, rồi nhìn về phía Trần HoaTrần Hoa hoàn hồn lại sau cú sốc vừa rồi, liền cẩn thận nói: “Mặc dù trước đó tham gia yến tiệc mình đã nhìn thấy dáng vẻ này của cậu rồi, nhưng cậu đột nhiên xuất hiện như thế này, mình có chút không quen.”Khi Trần Hoa nói lại nhìn trộm Mộ An An.Thật sự là quá xinh đẹp.Nói xong, lại không nhịn được nói tiếp: “Mình rất muốn Giang cầm đến trường y học, để cô ta có thể nhìn thấy cậu xinh đẹp như thế nào, cố ta căn bản thua xa.”Những lời Trần Hoa nói rất chân thực.Giang cầm ở trường được mọi người quá tang bốc.Giang cầm mặc dù xinh đẹp,nhưng tuyệt đối không có đến mức như tiên nữ, chẳng qua cô ta là con gái của tập đoàn đứng đầu về y dược ở Giang Thành, có địa vị cao, học giỏi, cho nên mới được nhiều người tâng bốc như vậy.Tâng bốc đến tận tế đàn thần linh.Trần Hoa rất tò mò, nếu những người trong trường từng chà đạp Mộ An An mà biết, cô gái mồ côi xấu xí từng bị bọn họ khinh thường, thậm chí là không tin tường vào thành tích của cố ấy.Gương mặt thật không chỉ xinh đẹp như tiên nữ, mà còn là tiểu công chúa của Ngự Viên Loan, được Thất gia nâng niu trong lòng bàn tay, là người thực sự được cưng lên tận trời, không biết biểu hiện của bọn họ sẽ như thế nào?Nghĩ đến điều này, Trần Hoa lại trộm nhìn Mộ An An.Cô có chút ghen tị.Nhưng sự ganh tị thoáng qua ấy, không đủ để phá hủy đi mối quan hệ tốt đẹp giữa cô và Mộ An An.“An An, chúng ta lên lầu xem phòng đi, mình chờ cậu đến cùng nhau chọn.” – Trần Hoa nhắc tới chuyện này.Các món ăn ở trên bàn đã chuẩn bị xong hết rồi.Thịt và rau trộn rất vừa miệng..

Chương 202: 202: Tôi Có Tên