“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 208: 208: Vậy Cậu Nghỉ Ngơi Cho Thật Tốt
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Vào thời điểm xảy ra sự việc đó, Tông Chính Ngự không chỉ có sinh ra chứng rối loạn căng thẳng, một khi chứng đau đầu phát tác anh sẽ mất đi lý trí vàphát điên, thậm chí còn trực tiếp đi đến Giang Thành.Ngoại trừ lão gia ra, không có kẻ nào có thẻ gọi anh trở về.Mà đứa con của trời đúng là đứa con cùa trời.Mặc dù đi tới Giang Thành thì trong thời gian ngắn nhất bằng năng lực của mình,Tông Chính Ngự vẫn có thể thành lập được vương quốc của riêng mình và trở thành đệ nhất đế vương ở Giang Thành!Vị thần đứng ở trong đám mây,bất luận là nơi nào, đều là nơi ở của thần.Tông Chính Nghiêm thở dài, nói sang chuyện khác: “Thân thể Lão gia đã ổn định, khi nào thì đi?”Tông Chính Ngự: “Ngày mai.”Tông Chính Nghiêm: “Nhanh như vậy sao, ta nghĩ ngày kia cậu mới đi, cậu…”“Còn có việc nữa sao?” – Tông Chính Ngự không để cho Tông Chính Nghiêm nói hết câu, liền ngước mắt lên, tỏ ra không kiên nhẫn.Tông Chính Nghiêm nhún vai: “Vậy cậu nghỉ ngơi cho thật tốt.”Hắn bước ra khỏi phòng làm việc.Nhưng khi ra đến cửa, lại nhịn không được nói một câu: “Sau khi quay về, thì kêu cố Thư Khanh trở về một chuyến đi?”Tông Chính Ngự vẫn không có đáp lại, chỉ cho Tông Chính Nghiêm một cái nhìn rất lạnh lùng.Ngụ ý: Tự kêu đi.Tông Chính Nghiêm: “Nói như thế nào cũng là anh em! Ta nếu có thể gọi hắn trở về thì đã sớm kêu hắn trở về rồi, cậu một câu hắn nhất định sẽ trở về, năm đó hắn và tiểu Tịch cùng cậu lớn lên, các người…”“Tông, Chính, Nghiêm.”“Được rồi được rồi, ta câm miệng, ta cút đây!”Giang Thành, tại biệt thự nhỏ.Sau khi gọi điện thoại với TôngChính Ngự, Mộ An An liền ngủ thiếp đi trên giường.Cửa sổ phòng không đóng, gió lạnh từng đợt thổi vào, Mộ An An toàn thân bị gió thổi qua, cuối cùng bị lạnh mà thức dậy.Sau khi đứng dậy, Mộ An An đã tỉnh rượu đi rất nhiều.Người vẫn còn đang run rẩy, thân thể lung lay, nhưng cảm giác vừa rồi ờ trên đầu đã giảm xuống.Cô loạng choạng bước xuống giường, bước tới đóng cửa sổ lại.Bên ngoài trời đang thổi điên cuồng, còn bí mật mang theo một cơn mưa nhỏ, có vẻ thời tiết đang thay đổi.Mộ An An sờ mặt, sau đó đóng cửa sổ lai..
Vào thời điểm xảy ra sự việc đó, Tông Chính Ngự không chỉ có sinh ra chứng rối loạn căng thẳng, một khi chứng đau đầu phát tác anh sẽ mất đi lý trí và
phát điên, thậm chí còn trực tiếp đi đến Giang Thành.
Ngoại trừ lão gia ra, không có kẻ nào có thẻ gọi anh trở về.
Mà đứa con của trời đúng là đứa con cùa trời.
Mặc dù đi tới Giang Thành thì trong thời gian ngắn nhất bằng năng lực của mình,Tông Chính Ngự vẫn có thể thành lập được vương quốc của riêng mình và trở thành đệ nhất đế vương ở Giang Thành!
Vị thần đứng ở trong đám mây,
bất luận là nơi nào, đều là nơi ở của thần.
Tông Chính Nghiêm thở dài, nói sang chuyện khác: “Thân thể Lão gia đã ổn định, khi nào thì đi?”
Tông Chính Ngự: “Ngày mai.
”
Tông Chính Nghiêm: “Nhanh như vậy sao, ta nghĩ ngày kia cậu mới đi, cậu…”
“Còn có việc nữa sao?” – Tông Chính Ngự không để cho Tông Chính Nghiêm nói hết câu, liền ngước mắt lên, tỏ ra không kiên nhẫn.
Tông Chính Nghiêm nhún vai: “Vậy cậu nghỉ ngơi cho thật tốt.
”
Hắn bước ra khỏi phòng làm việc.
Nhưng khi ra đến cửa, lại nhịn không được nói một câu: “Sau khi quay về, thì kêu cố Thư Khanh trở về một chuyến đi?”
Tông Chính Ngự vẫn không có đáp lại, chỉ cho Tông Chính Nghiêm một cái nhìn rất lạnh lùng.
Ngụ ý: Tự kêu đi.
Tông Chính Nghiêm: “Nói như thế nào cũng là anh em! Ta nếu có thể gọi hắn trở về thì đã sớm kêu hắn trở về rồi, cậu một câu hắn nhất định sẽ trở về, năm đó hắn và tiểu Tịch cùng cậu lớn lên, các người…”
“Tông, Chính, Nghiêm.
”
“Được rồi được rồi, ta câm miệng, ta cút đây!”
Giang Thành, tại biệt thự nhỏ.
Sau khi gọi điện thoại với Tông
Chính Ngự, Mộ An An liền ngủ thiếp đi trên giường.
Cửa sổ phòng không đóng, gió lạnh từng đợt thổi vào, Mộ An An toàn thân bị gió thổi qua, cuối cùng bị lạnh mà thức dậy.
Sau khi đứng dậy, Mộ An An đã tỉnh rượu đi rất nhiều.
Người vẫn còn đang run rẩy, thân thể lung lay, nhưng cảm giác vừa rồi ờ trên đầu đã giảm xuống.
Cô loạng choạng bước xuống giường, bước tới đóng cửa sổ lại.
Bên ngoài trời đang thổi điên cuồng, còn bí mật mang theo một cơn mưa nhỏ, có vẻ thời tiết đang thay đổi.
Mộ An An sờ mặt, sau đó đóng cửa sổ lai.
.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Vào thời điểm xảy ra sự việc đó, Tông Chính Ngự không chỉ có sinh ra chứng rối loạn căng thẳng, một khi chứng đau đầu phát tác anh sẽ mất đi lý trí vàphát điên, thậm chí còn trực tiếp đi đến Giang Thành.Ngoại trừ lão gia ra, không có kẻ nào có thẻ gọi anh trở về.Mà đứa con của trời đúng là đứa con cùa trời.Mặc dù đi tới Giang Thành thì trong thời gian ngắn nhất bằng năng lực của mình,Tông Chính Ngự vẫn có thể thành lập được vương quốc của riêng mình và trở thành đệ nhất đế vương ở Giang Thành!Vị thần đứng ở trong đám mây,bất luận là nơi nào, đều là nơi ở của thần.Tông Chính Nghiêm thở dài, nói sang chuyện khác: “Thân thể Lão gia đã ổn định, khi nào thì đi?”Tông Chính Ngự: “Ngày mai.”Tông Chính Nghiêm: “Nhanh như vậy sao, ta nghĩ ngày kia cậu mới đi, cậu…”“Còn có việc nữa sao?” – Tông Chính Ngự không để cho Tông Chính Nghiêm nói hết câu, liền ngước mắt lên, tỏ ra không kiên nhẫn.Tông Chính Nghiêm nhún vai: “Vậy cậu nghỉ ngơi cho thật tốt.”Hắn bước ra khỏi phòng làm việc.Nhưng khi ra đến cửa, lại nhịn không được nói một câu: “Sau khi quay về, thì kêu cố Thư Khanh trở về một chuyến đi?”Tông Chính Ngự vẫn không có đáp lại, chỉ cho Tông Chính Nghiêm một cái nhìn rất lạnh lùng.Ngụ ý: Tự kêu đi.Tông Chính Nghiêm: “Nói như thế nào cũng là anh em! Ta nếu có thể gọi hắn trở về thì đã sớm kêu hắn trở về rồi, cậu một câu hắn nhất định sẽ trở về, năm đó hắn và tiểu Tịch cùng cậu lớn lên, các người…”“Tông, Chính, Nghiêm.”“Được rồi được rồi, ta câm miệng, ta cút đây!”Giang Thành, tại biệt thự nhỏ.Sau khi gọi điện thoại với TôngChính Ngự, Mộ An An liền ngủ thiếp đi trên giường.Cửa sổ phòng không đóng, gió lạnh từng đợt thổi vào, Mộ An An toàn thân bị gió thổi qua, cuối cùng bị lạnh mà thức dậy.Sau khi đứng dậy, Mộ An An đã tỉnh rượu đi rất nhiều.Người vẫn còn đang run rẩy, thân thể lung lay, nhưng cảm giác vừa rồi ờ trên đầu đã giảm xuống.Cô loạng choạng bước xuống giường, bước tới đóng cửa sổ lại.Bên ngoài trời đang thổi điên cuồng, còn bí mật mang theo một cơn mưa nhỏ, có vẻ thời tiết đang thay đổi.Mộ An An sờ mặt, sau đó đóng cửa sổ lai..