“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 210: 210: Hắn Lặp Lại Nhiệm Vụ Của Mình Một Lần Nữa
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Trần Hoa: “Vậy tôi sẽ hôn anh, anh có ý kiến không?”Hoắc Hiển: “Tôi phản bác không được.”Mộ An An nhìn thấy hai người đối thoại liền bật cười.Lúc Trần Hoa định hôn Hoắc Hiển lần thứ hai, Hoắc Hiển không biết làm gì liền nhảy dựng lên, Trần Hoa không chịu buông tha liền bắt Hoắc Hiển lại.Hai người ở trong phòng ăn, côđuổi tôi chạy náo loạn cả lên.Trong căn biệt thự nhỏ yên tĩnh tĩnh lặng, lập tức trở nên ồn ào.Cùng lúc đó, chuông cửa liền vang lên.Mộ An An lê đôi chân mệt mỏi đi về phía cửa, vừa mở cửa liền nhìn thấy La Sâm đang đứng ở trước cửa.Khi cánh cửa mở ra, một cơn gió lạnh mang theo mưa phùn thổi vào, Mộ An An bất giác rùng mình.La Sâm đứng ở cửa cung kính nói: “Tiểu thư An An, Thất gia kêu tôi tới đón cô quay về Ngự Viên Loan”Sau khi bị gió mưa thổi bay như vậy, Mộ An An cũng trờ nên tỉnh táo không ít.Trong đầu cô hiện lên cảnh gọi điện thoại với Tông Chính Ngự.Cô đau đầu xoa xoa lông mày.Rượu còn chưa tỉnh hẳn, nhưng vẫn có chút lý trí.Sau khi cẩn thận hồi tưởng lại,Mộ An An chắc chắn rằng mình đã không nói gì quá đáng với Tông Chính Ngự ở trong điện thoại.Quay đầu lại nhìn Hoắc Hiển và Trần Hoa vẫn còn đang tranh cãi.Cứ như vậy để cô nam quả nữ ở trong biệt thự, Mộ An An nhất định rất lo lắng.Mặc dù cô cố gắng tác hợp Hoắc Hiển với Trần Hoa, nhưng không phải cứ như vậy mà tác hợp.“Ngày mai tôi sẽ trở về.” -Mộ An An đưa ra quyết định.ở trong điện thoại, Thất gia nói anh sẽ trở lại vào buổi tối.Cô ngày mai ờ bệnh viện làm ca chiều, tám giờ quay về Ngự Viên Loan là có thể nhìn thấy Thất gia.Mộ An An đã lên kế hoạch xong hết rồi, nhưng La Sâm vẫn không chịu rời đi: “Tiểu thư An An, Thất gia kêu tôi tới đón cô trở về.”Hắn lặp lại nhiệm vụ của mình một lần nữa.Mộ An An: …Bỏ đi.Cũng không phải ngày đầu tiên quen biết La Sâm.Người này đi theo bên người Thất gia nhiều năm rồi, làm việc cẩn thận tỉ mỉ, sau khi nhận nhiệm vụ từ Thất gia, mặc kệ phải trả giá thế nào hắn nhất định phải hoàn thành những chỉ thị mà Thất gia đưa ra.Mộ An An đấu không lại với người máy không có tình cảm này..
Trần Hoa: “Vậy tôi sẽ hôn anh, anh có ý kiến không?”
Hoắc Hiển: “Tôi phản bác không được.
”
Mộ An An nhìn thấy hai người đối thoại liền bật cười.
Lúc Trần Hoa định hôn Hoắc Hiển lần thứ hai, Hoắc Hiển không biết làm gì liền nhảy dựng lên, Trần Hoa không chịu buông tha liền bắt Hoắc Hiển lại.
Hai người ở trong phòng ăn, cô
đuổi tôi chạy náo loạn cả lên.
Trong căn biệt thự nhỏ yên tĩnh tĩnh lặng, lập tức trở nên ồn ào.
Cùng lúc đó, chuông cửa liền vang lên.
Mộ An An lê đôi chân mệt mỏi đi về phía cửa, vừa mở cửa liền nhìn thấy La Sâm đang đứng ở trước cửa.
Khi cánh cửa mở ra, một cơn gió lạnh mang theo mưa phùn thổi vào, Mộ An An bất giác rùng mình.
La Sâm đứng ở cửa cung kính nói: “Tiểu thư An An, Thất gia kêu tôi tới đón cô quay về Ngự Viên Loan”
Sau khi bị gió mưa thổi bay như vậy, Mộ An An cũng trờ nên tỉnh táo không ít.
Trong đầu cô hiện lên cảnh gọi điện thoại với Tông Chính Ngự.
Cô đau đầu xoa xoa lông mày.
Rượu còn chưa tỉnh hẳn, nhưng vẫn có chút lý trí.
Sau khi cẩn thận hồi tưởng lại,
Mộ An An chắc chắn rằng mình đã không nói gì quá đáng với Tông Chính Ngự ở trong điện thoại.
Quay đầu lại nhìn Hoắc Hiển và Trần Hoa vẫn còn đang tranh cãi.
Cứ như vậy để cô nam quả nữ ở trong biệt thự, Mộ An An nhất định rất lo lắng.
Mặc dù cô cố gắng tác hợp Hoắc Hiển với Trần Hoa, nhưng không phải cứ như vậy mà tác hợp.
“Ngày mai tôi sẽ trở về.
” -Mộ An An đưa ra quyết định.
ở trong điện thoại, Thất gia nói anh sẽ trở lại vào buổi tối.
Cô ngày mai ờ bệnh viện làm ca chiều, tám giờ quay về Ngự Viên Loan là có thể nhìn thấy Thất gia.
Mộ An An đã lên kế hoạch xong hết rồi, nhưng La Sâm vẫn không chịu rời đi: “Tiểu thư An An, Thất gia kêu tôi tới đón cô trở về.
”
Hắn lặp lại nhiệm vụ của mình một lần nữa.
Mộ An An: …
Bỏ đi.
Cũng không phải ngày đầu tiên quen biết La Sâm.
Người này đi theo bên người Thất gia nhiều năm rồi, làm việc cẩn thận tỉ mỉ, sau khi nhận nhiệm vụ từ Thất gia, mặc kệ phải trả giá thế nào hắn nhất định phải hoàn thành những chỉ thị mà Thất gia đưa ra.
Mộ An An đấu không lại với người máy không có tình cảm này.
.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Trần Hoa: “Vậy tôi sẽ hôn anh, anh có ý kiến không?”Hoắc Hiển: “Tôi phản bác không được.”Mộ An An nhìn thấy hai người đối thoại liền bật cười.Lúc Trần Hoa định hôn Hoắc Hiển lần thứ hai, Hoắc Hiển không biết làm gì liền nhảy dựng lên, Trần Hoa không chịu buông tha liền bắt Hoắc Hiển lại.Hai người ở trong phòng ăn, côđuổi tôi chạy náo loạn cả lên.Trong căn biệt thự nhỏ yên tĩnh tĩnh lặng, lập tức trở nên ồn ào.Cùng lúc đó, chuông cửa liền vang lên.Mộ An An lê đôi chân mệt mỏi đi về phía cửa, vừa mở cửa liền nhìn thấy La Sâm đang đứng ở trước cửa.Khi cánh cửa mở ra, một cơn gió lạnh mang theo mưa phùn thổi vào, Mộ An An bất giác rùng mình.La Sâm đứng ở cửa cung kính nói: “Tiểu thư An An, Thất gia kêu tôi tới đón cô quay về Ngự Viên Loan”Sau khi bị gió mưa thổi bay như vậy, Mộ An An cũng trờ nên tỉnh táo không ít.Trong đầu cô hiện lên cảnh gọi điện thoại với Tông Chính Ngự.Cô đau đầu xoa xoa lông mày.Rượu còn chưa tỉnh hẳn, nhưng vẫn có chút lý trí.Sau khi cẩn thận hồi tưởng lại,Mộ An An chắc chắn rằng mình đã không nói gì quá đáng với Tông Chính Ngự ở trong điện thoại.Quay đầu lại nhìn Hoắc Hiển và Trần Hoa vẫn còn đang tranh cãi.Cứ như vậy để cô nam quả nữ ở trong biệt thự, Mộ An An nhất định rất lo lắng.Mặc dù cô cố gắng tác hợp Hoắc Hiển với Trần Hoa, nhưng không phải cứ như vậy mà tác hợp.“Ngày mai tôi sẽ trở về.” -Mộ An An đưa ra quyết định.ở trong điện thoại, Thất gia nói anh sẽ trở lại vào buổi tối.Cô ngày mai ờ bệnh viện làm ca chiều, tám giờ quay về Ngự Viên Loan là có thể nhìn thấy Thất gia.Mộ An An đã lên kế hoạch xong hết rồi, nhưng La Sâm vẫn không chịu rời đi: “Tiểu thư An An, Thất gia kêu tôi tới đón cô trở về.”Hắn lặp lại nhiệm vụ của mình một lần nữa.Mộ An An: …Bỏ đi.Cũng không phải ngày đầu tiên quen biết La Sâm.Người này đi theo bên người Thất gia nhiều năm rồi, làm việc cẩn thận tỉ mỉ, sau khi nhận nhiệm vụ từ Thất gia, mặc kệ phải trả giá thế nào hắn nhất định phải hoàn thành những chỉ thị mà Thất gia đưa ra.Mộ An An đấu không lại với người máy không có tình cảm này..