“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 223: 223: Nếu Không Có Chuyện Gì Khác Tôi Quay Về Văn Phòng Trước Đây
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Không có gì để thương hại dành cho lương tâm.Nói tra nam còn dễ nghe.Bác sĩ Trần: “Đừng đặt cảm xúc vào nhiều quá, mỗi bệnh nhân ờ đây đều có một câu chuyện riêng.Lát nữa cô hãy chú ý đến cô gái nhỏ này nhiều hơn, ngàn vạn lần đừng để cho cô bé tự sát, hoặc là tìm được vũ khí nào đó để tự sát.”Một khi bệnh nhân tự sát, trách nhiệm của bệnh viện vô cùngnghiêm trọng.“Tôi hiểu rồi.” – Mộ An An nói: “Nếu không có chuyện gì khác, tôi quay về văn phòng trước đây.”Bác sĩ Trần gật đầu.Mộ An An cũng không có ờ lại nhiều.Trở lại phòng làm việc, liền thấy Trần Hoa đã tới đây rồi.Mộ An An có chút ngạc nhiên: “Không phải mình nói với cậu đi ca tối sao?”“Mình tỉnh dậy, không có chuyện gì nên đi tới đây.” – Trần Hoa nói: “Còn kèm theo ca tối nữa, vừa vặn có thể học tập được một chút.”Cô ấy giơ cuốn sách ở trong tay lên.Trần Hoa và Mộ An An khác nhau.Mộ An An thuộc loại học sinh giỏi chịu khó, cần phải học tập chăm chỉ mới có thể ổn định thành tích chuyên ngành của mình.Trần Hoa thì thuộc tuýp ngườichung chung, cần nhiều thời gian để nghiên cứu và suy ngẫm, mà Trần Hoa cũng đặc biệt nguyện ý gắng sức ờ chuyên ngành của mình.“Tinh thần của cậu thế nào rồi?”Mộ An An đóng cửa phòng làm việc lại, quét một vòng nhưng không có tìm thấy Hoắc Hiển, có lẽ lại đi trốn rồi.Mộ An An ngồi vào chỗ của mình, rồi giải thích về chuyện thay đổi ca làm việc.“Chị Nguyễn Ngọc đã gừi tinnhắn WeChat cho mình.”Trần Hoa nói, trong lòng của cô cũng không nghĩ đến việc thay đổi ca làm việc.Sở dĩ đến sớm, thứ nhất là để học, ngoài ra chủ yếu trong lòng cô đang vô cùng lo lắng, lo lắng một chuyện.Trần Hoa trong lòng ủ rũ:”An An, ngày hôm qua cậu rời đi lúc nào vậy, mình bị cậu nhốt ở trong phòng phải không? Ngày hôm qua, có phải mình đã làm chuyện gì quá giới hạn không?”Mộ An An biết Trần Hoa nhất định sẽ hỏi câu này, thấy cô ấy căng thẳng như vậy,đột nhiên liền nổi lên suy nghĩ muốn trêu chọcCÔ ây.Cô nghiêm túc gật đầu nói: “Đúng là mình nhốt cậu ở trong phòng,nhưng chủ yếu không phải như vậy, mình chỉ sợ Hoắc Hiển bị cậu ăn tươi nuốt sống mà thôi.”“Cái gì!
Không có gì để thương hại dành cho lương tâm.
Nói tra nam còn dễ nghe.
Bác sĩ Trần: “Đừng đặt cảm xúc vào nhiều quá, mỗi bệnh nhân ờ đây đều có một câu chuyện riêng.
Lát nữa cô hãy chú ý đến cô gái nhỏ này nhiều hơn, ngàn vạn lần đừng để cho cô bé tự sát, hoặc là tìm được vũ khí nào đó để tự sát.
”
Một khi bệnh nhân tự sát, trách nhiệm của bệnh viện vô cùng
nghiêm trọng.
“Tôi hiểu rồi.
” – Mộ An An nói: “Nếu không có chuyện gì khác, tôi quay về văn phòng trước đây.
”
Bác sĩ Trần gật đầu.
Mộ An An cũng không có ờ lại nhiều.
Trở lại phòng làm việc, liền thấy Trần Hoa đã tới đây rồi.
Mộ An An có chút ngạc nhiên: “Không phải mình nói với cậu đi ca tối sao?”
“Mình tỉnh dậy, không có chuyện gì nên đi tới đây.
” – Trần Hoa nói: “Còn kèm theo ca tối nữa, vừa vặn có thể học tập được một chút.
”
Cô ấy giơ cuốn sách ở trong tay lên.
Trần Hoa và Mộ An An khác nhau.
Mộ An An thuộc loại học sinh giỏi chịu khó, cần phải học tập chăm chỉ mới có thể ổn định thành tích chuyên ngành của mình.
Trần Hoa thì thuộc tuýp người
chung chung, cần nhiều thời gian để nghiên cứu và suy ngẫm, mà Trần Hoa cũng đặc biệt nguyện ý gắng sức ờ chuyên ngành của mình.
“Tinh thần của cậu thế nào rồi?”
Mộ An An đóng cửa phòng làm việc lại, quét một vòng nhưng không có tìm thấy Hoắc Hiển, có lẽ lại đi trốn rồi.
Mộ An An ngồi vào chỗ của mình, rồi giải thích về chuyện thay đổi ca làm việc.
“Chị Nguyễn Ngọc đã gừi tin
nhắn WeChat cho mình.
”
Trần Hoa nói, trong lòng của cô cũng không nghĩ đến việc thay đổi ca làm việc.
Sở dĩ đến sớm, thứ nhất là để học, ngoài ra chủ yếu trong lòng cô đang vô cùng lo lắng, lo lắng một chuyện.
Trần Hoa trong lòng ủ rũ:”An An, ngày hôm qua cậu rời đi lúc nào vậy, mình bị cậu nhốt ở trong phòng phải không? Ngày hôm qua, có phải mình đã làm chuyện gì quá giới hạn không?”
Mộ An An biết Trần Hoa nhất định sẽ hỏi câu này, thấy cô ấy căng thẳng như vậy,đột nhiên liền nổi lên suy nghĩ muốn trêu chọc
CÔ ây.
Cô nghiêm túc gật đầu nói: “Đúng là mình nhốt cậu ở trong phòng,
nhưng chủ yếu không phải như vậy, mình chỉ sợ Hoắc Hiển bị cậu ăn tươi nuốt sống mà thôi.
”
“Cái gì!
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Không có gì để thương hại dành cho lương tâm.Nói tra nam còn dễ nghe.Bác sĩ Trần: “Đừng đặt cảm xúc vào nhiều quá, mỗi bệnh nhân ờ đây đều có một câu chuyện riêng.Lát nữa cô hãy chú ý đến cô gái nhỏ này nhiều hơn, ngàn vạn lần đừng để cho cô bé tự sát, hoặc là tìm được vũ khí nào đó để tự sát.”Một khi bệnh nhân tự sát, trách nhiệm của bệnh viện vô cùngnghiêm trọng.“Tôi hiểu rồi.” – Mộ An An nói: “Nếu không có chuyện gì khác, tôi quay về văn phòng trước đây.”Bác sĩ Trần gật đầu.Mộ An An cũng không có ờ lại nhiều.Trở lại phòng làm việc, liền thấy Trần Hoa đã tới đây rồi.Mộ An An có chút ngạc nhiên: “Không phải mình nói với cậu đi ca tối sao?”“Mình tỉnh dậy, không có chuyện gì nên đi tới đây.” – Trần Hoa nói: “Còn kèm theo ca tối nữa, vừa vặn có thể học tập được một chút.”Cô ấy giơ cuốn sách ở trong tay lên.Trần Hoa và Mộ An An khác nhau.Mộ An An thuộc loại học sinh giỏi chịu khó, cần phải học tập chăm chỉ mới có thể ổn định thành tích chuyên ngành của mình.Trần Hoa thì thuộc tuýp ngườichung chung, cần nhiều thời gian để nghiên cứu và suy ngẫm, mà Trần Hoa cũng đặc biệt nguyện ý gắng sức ờ chuyên ngành của mình.“Tinh thần của cậu thế nào rồi?”Mộ An An đóng cửa phòng làm việc lại, quét một vòng nhưng không có tìm thấy Hoắc Hiển, có lẽ lại đi trốn rồi.Mộ An An ngồi vào chỗ của mình, rồi giải thích về chuyện thay đổi ca làm việc.“Chị Nguyễn Ngọc đã gừi tinnhắn WeChat cho mình.”Trần Hoa nói, trong lòng của cô cũng không nghĩ đến việc thay đổi ca làm việc.Sở dĩ đến sớm, thứ nhất là để học, ngoài ra chủ yếu trong lòng cô đang vô cùng lo lắng, lo lắng một chuyện.Trần Hoa trong lòng ủ rũ:”An An, ngày hôm qua cậu rời đi lúc nào vậy, mình bị cậu nhốt ở trong phòng phải không? Ngày hôm qua, có phải mình đã làm chuyện gì quá giới hạn không?”Mộ An An biết Trần Hoa nhất định sẽ hỏi câu này, thấy cô ấy căng thẳng như vậy,đột nhiên liền nổi lên suy nghĩ muốn trêu chọcCÔ ây.Cô nghiêm túc gật đầu nói: “Đúng là mình nhốt cậu ở trong phòng,nhưng chủ yếu không phải như vậy, mình chỉ sợ Hoắc Hiển bị cậu ăn tươi nuốt sống mà thôi.”“Cái gì!