“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 225: 225: Anh Không Cần Nói Với Tôi Đâu
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Trần Hoa không có đáp lại, chỉ cụp mắt xuống, không biết đang nghĩ gì.Lúc này điện thoại cố định của văn phòng vang lên.Là bác sĩ Trần, yêu cầu đi kiểm tra người bệnh một chuyến, Mộ An An nói với Trần Hoa một tiếng, rồi vội vàng đứng dậy.Cô bận bịu cho đến 7 giờ 30 tối.Tám giờ Mộ An An tan ca.Vì nóng lòng muốn quay về gặp Thất gia, cho nên cô chỉ đơn giản thu dọn đồ đạc, rồi vội vàng lao ra ngoài ngay khi tan ca.Lúc cô lao ra ngoài thì tình cờ đụng phải Hoắc Hiển.“Chị An, cô đang đi đâu vậy, cùng nhau ăn cơm không?”Hoắc Hiển hét lên từ phía sau,Mộ An An không thèm quan tâm, liền tăng tốc chạy nhanh ra ngoài.Trong lòng rất kích động.Chỉ cần nghĩ đến việc gặp Thấtgia, trái tim cô sẽ khống chế được liền nhảy loạn xạ lên, mong chờ một cách vui vẻ.Nếu như là để gặp anh.Em sẽ chạy.La Sâm đã đợi sẵn ở ngoài cửa, sau khi lên xe, Mộ An An liền thúc giục, “Lái xe đi, nhanh lên.”La Sâm có chút sửng sốt, tưởng rằng có người đuổi theo phía sau, nhưng hắn cảnh giác quét qua một vòng, cũng không phát hiện ra vấn đề gì, La Sâm lúc này mới lên xe, lái xe rời đi.Mộ An An hỏi: “Thất gia đã trở lại Ngự Viên Loan chưa?”La Sâm: “vẫn chưa.”Vốn dĩ tâm trạng rất vui vẻ, nhưng sau khi La Sâm trả lời, cô giống như bị hắt một gáo nước lạnh vậy.Nhưng khi Mộ An An nhln thời gian, chỉ mới có tám giờ: “Máy bay vẫn chưa hạ cánh sao?”Vị trí phía sau núi của Ngự Viên Loan, là sân đỗ máy bay riêng của Tông Chính Ngự, về cơ bản thì đều hạ cánh xuống từ đó, sauđó xuống máy bay trở lại Ngự Viên Loan, cũng chỉ mất khoảng mười phút.Mộ An An trờ về cũng phải mất nửa tiếng.“Tiểu thư An An, Thất gia…”“Anh không cần nói với tôi đâu, lái xe đi.”Mộ An An ngắt lời La Sâm.Trên đường trờ về Ngự Viên Loan, cô vẫn luôn không ngừng mong đợi.Xe về đến Ngự Viên Loan.Không đợi người hầu mở cửa,Mộ An An liền đẩy cửa bước xe xuống xe, vừa bước chân vào biệt thự, nhìn vào biệt thự sang trọng trống rỗng, trong lòng có chút nặng trĩu.“Tiểu thư An An, Thất gia đã căn dặn, nếu như cô trở về, trước tiên đưa cô đi tắm rửa thay quần áo.” -Quản gia ờ bên cạnh cung kính nói.“Thất gia đã trở lại rồi sao?” – Mộ An An không hiểu, liền nói thêm: “Hay là, Thất gia đang trênđường trở về.”.
Trần Hoa không có đáp lại, chỉ cụp mắt xuống, không biết đang nghĩ gì.
Lúc này điện thoại cố định của văn phòng vang lên.
Là bác sĩ Trần, yêu cầu đi kiểm tra người bệnh một chuyến, Mộ An An nói với Trần Hoa một tiếng, rồi vội vàng đứng dậy.
Cô bận bịu cho đến 7 giờ 30 tối.
Tám giờ Mộ An An tan ca.
Vì nóng lòng muốn quay về gặp Thất gia, cho nên cô chỉ đơn giản thu dọn đồ đạc, rồi vội vàng lao ra ngoài ngay khi tan ca.
Lúc cô lao ra ngoài thì tình cờ đụng phải Hoắc Hiển.
“Chị An, cô đang đi đâu vậy, cùng nhau ăn cơm không?”
Hoắc Hiển hét lên từ phía sau,
Mộ An An không thèm quan tâm, liền tăng tốc chạy nhanh ra ngoài.
Trong lòng rất kích động.
Chỉ cần nghĩ đến việc gặp Thất
gia, trái tim cô sẽ khống chế được liền nhảy loạn xạ lên, mong chờ một cách vui vẻ.
Nếu như là để gặp anh.
Em sẽ chạy.
La Sâm đã đợi sẵn ở ngoài cửa, sau khi lên xe, Mộ An An liền thúc giục, “Lái xe đi, nhanh lên.
”
La Sâm có chút sửng sốt, tưởng rằng có người đuổi theo phía sau, nhưng hắn cảnh giác quét qua một vòng, cũng không phát hiện ra vấn đề gì, La Sâm lúc này mới lên xe, lái xe rời đi.
Mộ An An hỏi: “Thất gia đã trở lại Ngự Viên Loan chưa?”
La Sâm: “vẫn chưa.
”
Vốn dĩ tâm trạng rất vui vẻ, nhưng sau khi La Sâm trả lời, cô giống như bị hắt một gáo nước lạnh vậy.
Nhưng khi Mộ An An nhln thời gian, chỉ mới có tám giờ: “Máy bay vẫn chưa hạ cánh sao?”
Vị trí phía sau núi của Ngự Viên Loan, là sân đỗ máy bay riêng của Tông Chính Ngự, về cơ bản thì đều hạ cánh xuống từ đó, sau
đó xuống máy bay trở lại Ngự Viên Loan, cũng chỉ mất khoảng mười phút.
Mộ An An trờ về cũng phải mất nửa tiếng.
“Tiểu thư An An, Thất gia…”
“Anh không cần nói với tôi đâu, lái xe đi.
”
Mộ An An ngắt lời La Sâm.
Trên đường trờ về Ngự Viên Loan, cô vẫn luôn không ngừng mong đợi.
Xe về đến Ngự Viên Loan.
Không đợi người hầu mở cửa,
Mộ An An liền đẩy cửa bước xe xuống xe, vừa bước chân vào biệt thự, nhìn vào biệt thự sang trọng trống rỗng, trong lòng có chút nặng trĩu.
“Tiểu thư An An, Thất gia đã căn dặn, nếu như cô trở về, trước tiên đưa cô đi tắm rửa thay quần áo.
” -Quản gia ờ bên cạnh cung kính nói.
“Thất gia đã trở lại rồi sao?” – Mộ An An không hiểu, liền nói thêm: “Hay là, Thất gia đang trên
đường trở về.
”.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Trần Hoa không có đáp lại, chỉ cụp mắt xuống, không biết đang nghĩ gì.Lúc này điện thoại cố định của văn phòng vang lên.Là bác sĩ Trần, yêu cầu đi kiểm tra người bệnh một chuyến, Mộ An An nói với Trần Hoa một tiếng, rồi vội vàng đứng dậy.Cô bận bịu cho đến 7 giờ 30 tối.Tám giờ Mộ An An tan ca.Vì nóng lòng muốn quay về gặp Thất gia, cho nên cô chỉ đơn giản thu dọn đồ đạc, rồi vội vàng lao ra ngoài ngay khi tan ca.Lúc cô lao ra ngoài thì tình cờ đụng phải Hoắc Hiển.“Chị An, cô đang đi đâu vậy, cùng nhau ăn cơm không?”Hoắc Hiển hét lên từ phía sau,Mộ An An không thèm quan tâm, liền tăng tốc chạy nhanh ra ngoài.Trong lòng rất kích động.Chỉ cần nghĩ đến việc gặp Thấtgia, trái tim cô sẽ khống chế được liền nhảy loạn xạ lên, mong chờ một cách vui vẻ.Nếu như là để gặp anh.Em sẽ chạy.La Sâm đã đợi sẵn ở ngoài cửa, sau khi lên xe, Mộ An An liền thúc giục, “Lái xe đi, nhanh lên.”La Sâm có chút sửng sốt, tưởng rằng có người đuổi theo phía sau, nhưng hắn cảnh giác quét qua một vòng, cũng không phát hiện ra vấn đề gì, La Sâm lúc này mới lên xe, lái xe rời đi.Mộ An An hỏi: “Thất gia đã trở lại Ngự Viên Loan chưa?”La Sâm: “vẫn chưa.”Vốn dĩ tâm trạng rất vui vẻ, nhưng sau khi La Sâm trả lời, cô giống như bị hắt một gáo nước lạnh vậy.Nhưng khi Mộ An An nhln thời gian, chỉ mới có tám giờ: “Máy bay vẫn chưa hạ cánh sao?”Vị trí phía sau núi của Ngự Viên Loan, là sân đỗ máy bay riêng của Tông Chính Ngự, về cơ bản thì đều hạ cánh xuống từ đó, sauđó xuống máy bay trở lại Ngự Viên Loan, cũng chỉ mất khoảng mười phút.Mộ An An trờ về cũng phải mất nửa tiếng.“Tiểu thư An An, Thất gia…”“Anh không cần nói với tôi đâu, lái xe đi.”Mộ An An ngắt lời La Sâm.Trên đường trờ về Ngự Viên Loan, cô vẫn luôn không ngừng mong đợi.Xe về đến Ngự Viên Loan.Không đợi người hầu mở cửa,Mộ An An liền đẩy cửa bước xe xuống xe, vừa bước chân vào biệt thự, nhìn vào biệt thự sang trọng trống rỗng, trong lòng có chút nặng trĩu.“Tiểu thư An An, Thất gia đã căn dặn, nếu như cô trở về, trước tiên đưa cô đi tắm rửa thay quần áo.” -Quản gia ờ bên cạnh cung kính nói.“Thất gia đã trở lại rồi sao?” – Mộ An An không hiểu, liền nói thêm: “Hay là, Thất gia đang trênđường trở về.”.