Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 230: 230: Tôi Muốn Tiền Ba Trăm Vạn

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An nhìn dãy búp bê sứ nhỏ ở trên kệ mà mấy năm nay cô tự tay nặn, ánh mắt cô dần dịu đi.Chỉ khi điện thoại rung lên lần nữa, một dãy số không xác định đến từ nước Pháp, mới kéo suy nghĩ của Mộ An An trở lại, vẻ mặt cô trầm xuống.Mộ An An nghe máy.“Tôi muốn tiền, ba trăm vạn.”Đối phương chỉ nói một câu, sau đó liền cúp máy.Mộ An An trầm mặc cầm điện thoại.Cô không có gọi lại, bởi cho dù có gọi lại, cũng chỉ nhận lại là lờinhắc nhở của số ảo.Người vừa rồi là Chung Đình.Vừa mờ miệng chính là ba trăm vạn.Nhưng trước đó, khi biết được Tông Chính Ngự đã điều tra đến nước Pháp, Mộ An An đã cấp cho Chung Đình một khoản tiền.Số tiền không phải là lớn nhưng cũng đủ để Chung Đình tiêu xài xa xỉ.Nhưng bây giờ chưa đầy một tháng, cô ta lại đòi tiền.Mộ An An vẻ mặt ngưng trọng.Cô ngồi xuống chiếc xích đu hình giọt nước ở bên cạnh, gõ ngón tay lên màn hình điện thoại, tầm mắt nhìn về phía trước mà không có tiêu điểm.Sau khoảng bảy tám phút, mắt của Mộ An An có chút mệt mỏi chớp chớp, sau đó gửi một tin nhắn qua điện thoại.Nhờ người ở Pháp gửi tiền cho Chung Đình.Sau đó xóa hết toàn bộ nhật kí ghi chép ở trong điện thọai đi.Mà Mộ An An vốn dĩ muốn làm làm gốm để xoa dịu cảm xúc, nhưng khi quay đầu lại thì phát hiện, Tông Chính Ngự đang ngồi trên chiếc ghế dài màu trắng ở bên ngoài căn phòng kính.Anh dựa vào lưng ghế, hai chân bắt chéo nhau một cách tao nhã, một động tác tùy ý rất tự nhiên, nhưng sự cao quý trên cơ thể anh không thể nào che giấu được.Không biết anh có cảm nhận được ánh mắt của Mộ An An hay không, Thất gia vốn dĩ đang nghiêng đầu nhìn ở phía xa xa,nhưng lại đột nhiên quay đầu nhìn về phía Mộ An An.Trái tim Mộ An An thắt lại, theo bản năng liền chột dạ.Nhưng nghĩ lại, ở bên ngoài không thể nhìn thấy những gì ở bên trong căn phòng kính.Cho dù Thất gia cảm nhận cô đang nhìn anh, cũng không nhìn thấy được những gì cô làm vừa rôi.Mộ An An thở phào nhẹ nhõm.Chung Đình quả nhiên là một cáibom hẹn giờ.Mộ An An bước đến bàn rót cho mình một cốc nước đá để kìm nén cơn cáu kỉnh.Lại nhìn về phía Tông Chính Ngự.Anh yên lặng ngồi ở trên ghế, ánh trăng nhẹ nhàng chiếu vào người anh, sau lưng là một vườn hoa được cắt tỉa tỉ mỉ.Bức tranh tĩnh mịch, người đàn ông nho nhã, ánh trăng dịu dàng tô điểm cho vườn hoa.Nó thực sự giống như bức tranh nghệ thuật châu Âu của thế kỷ trước..

Mộ An An nhìn dãy búp bê sứ nhỏ ở trên kệ mà mấy năm nay cô tự tay nặn, ánh mắt cô dần dịu đi.

Chỉ khi điện thoại rung lên lần nữa, một dãy số không xác định đến từ nước Pháp, mới kéo suy nghĩ của Mộ An An trở lại, vẻ mặt cô trầm xuống.

Mộ An An nghe máy.

“Tôi muốn tiền, ba trăm vạn.

Đối phương chỉ nói một câu, sau đó liền cúp máy.

Mộ An An trầm mặc cầm điện thoại.

Cô không có gọi lại, bởi cho dù có gọi lại, cũng chỉ nhận lại là lời

nhắc nhở của số ảo.

Người vừa rồi là Chung Đình.

Vừa mờ miệng chính là ba trăm vạn.

Nhưng trước đó, khi biết được Tông Chính Ngự đã điều tra đến nước Pháp, Mộ An An đã cấp cho Chung Đình một khoản tiền.

Số tiền không phải là lớn nhưng cũng đủ để Chung Đình tiêu xài xa xỉ.

Nhưng bây giờ chưa đầy một tháng, cô ta lại đòi tiền.

Mộ An An vẻ mặt ngưng trọng.

Cô ngồi xuống chiếc xích đu hình giọt nước ở bên cạnh, gõ ngón tay lên màn hình điện thoại, tầm mắt nhìn về phía trước mà không có tiêu điểm.

Sau khoảng bảy tám phút, mắt của Mộ An An có chút mệt mỏi chớp chớp, sau đó gửi một tin nhắn qua điện thoại.

Nhờ người ở Pháp gửi tiền cho Chung Đình.

Sau đó xóa hết toàn bộ nhật kí ghi chép ở trong điện thọai đi.

Mà Mộ An An vốn dĩ muốn làm làm gốm để xoa dịu cảm xúc, nhưng khi quay đầu lại thì phát hiện, Tông Chính Ngự đang ngồi trên chiếc ghế dài màu trắng ở bên ngoài căn phòng kính.

Anh dựa vào lưng ghế, hai chân bắt chéo nhau một cách tao nhã, một động tác tùy ý rất tự nhiên, nhưng sự cao quý trên cơ thể anh không thể nào che giấu được.

Không biết anh có cảm nhận được ánh mắt của Mộ An An hay không, Thất gia vốn dĩ đang nghiêng đầu nhìn ở phía xa xa,

nhưng lại đột nhiên quay đầu nhìn về phía Mộ An An.

Trái tim Mộ An An thắt lại, theo bản năng liền chột dạ.

Nhưng nghĩ lại, ở bên ngoài không thể nhìn thấy những gì ở bên trong căn phòng kính.

Cho dù Thất gia cảm nhận cô đang nhìn anh, cũng không nhìn thấy được những gì cô làm vừa rôi.

Mộ An An thở phào nhẹ nhõm.

Chung Đình quả nhiên là một cái

bom hẹn giờ.

Mộ An An bước đến bàn rót cho mình một cốc nước đá để kìm nén cơn cáu kỉnh.

Lại nhìn về phía Tông Chính Ngự.

Anh yên lặng ngồi ở trên ghế, ánh trăng nhẹ nhàng chiếu vào người anh, sau lưng là một vườn hoa được cắt tỉa tỉ mỉ.

Bức tranh tĩnh mịch, người đàn ông nho nhã, ánh trăng dịu dàng tô điểm cho vườn hoa.

Nó thực sự giống như bức tranh nghệ thuật châu Âu của thế kỷ trước.

.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An nhìn dãy búp bê sứ nhỏ ở trên kệ mà mấy năm nay cô tự tay nặn, ánh mắt cô dần dịu đi.Chỉ khi điện thoại rung lên lần nữa, một dãy số không xác định đến từ nước Pháp, mới kéo suy nghĩ của Mộ An An trở lại, vẻ mặt cô trầm xuống.Mộ An An nghe máy.“Tôi muốn tiền, ba trăm vạn.”Đối phương chỉ nói một câu, sau đó liền cúp máy.Mộ An An trầm mặc cầm điện thoại.Cô không có gọi lại, bởi cho dù có gọi lại, cũng chỉ nhận lại là lờinhắc nhở của số ảo.Người vừa rồi là Chung Đình.Vừa mờ miệng chính là ba trăm vạn.Nhưng trước đó, khi biết được Tông Chính Ngự đã điều tra đến nước Pháp, Mộ An An đã cấp cho Chung Đình một khoản tiền.Số tiền không phải là lớn nhưng cũng đủ để Chung Đình tiêu xài xa xỉ.Nhưng bây giờ chưa đầy một tháng, cô ta lại đòi tiền.Mộ An An vẻ mặt ngưng trọng.Cô ngồi xuống chiếc xích đu hình giọt nước ở bên cạnh, gõ ngón tay lên màn hình điện thoại, tầm mắt nhìn về phía trước mà không có tiêu điểm.Sau khoảng bảy tám phút, mắt của Mộ An An có chút mệt mỏi chớp chớp, sau đó gửi một tin nhắn qua điện thoại.Nhờ người ở Pháp gửi tiền cho Chung Đình.Sau đó xóa hết toàn bộ nhật kí ghi chép ở trong điện thọai đi.Mà Mộ An An vốn dĩ muốn làm làm gốm để xoa dịu cảm xúc, nhưng khi quay đầu lại thì phát hiện, Tông Chính Ngự đang ngồi trên chiếc ghế dài màu trắng ở bên ngoài căn phòng kính.Anh dựa vào lưng ghế, hai chân bắt chéo nhau một cách tao nhã, một động tác tùy ý rất tự nhiên, nhưng sự cao quý trên cơ thể anh không thể nào che giấu được.Không biết anh có cảm nhận được ánh mắt của Mộ An An hay không, Thất gia vốn dĩ đang nghiêng đầu nhìn ở phía xa xa,nhưng lại đột nhiên quay đầu nhìn về phía Mộ An An.Trái tim Mộ An An thắt lại, theo bản năng liền chột dạ.Nhưng nghĩ lại, ở bên ngoài không thể nhìn thấy những gì ở bên trong căn phòng kính.Cho dù Thất gia cảm nhận cô đang nhìn anh, cũng không nhìn thấy được những gì cô làm vừa rôi.Mộ An An thở phào nhẹ nhõm.Chung Đình quả nhiên là một cáibom hẹn giờ.Mộ An An bước đến bàn rót cho mình một cốc nước đá để kìm nén cơn cáu kỉnh.Lại nhìn về phía Tông Chính Ngự.Anh yên lặng ngồi ở trên ghế, ánh trăng nhẹ nhàng chiếu vào người anh, sau lưng là một vườn hoa được cắt tỉa tỉ mỉ.Bức tranh tĩnh mịch, người đàn ông nho nhã, ánh trăng dịu dàng tô điểm cho vườn hoa.Nó thực sự giống như bức tranh nghệ thuật châu Âu của thế kỷ trước..

Chương 230: 230: Tôi Muốn Tiền Ba Trăm Vạn