Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 239: 239: Hôm Nay Chơi Vui Không

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Tình địch của cô đã đến, cô vẫnchưa trải nghiệm qua cảm giác mối nguy, cuối cùng lại bị Thất gia dọa chạy mất.Mộ An An càng nghĩ càng thích, cô ôm lấy cánh tay Tông Chính Ngự, bước nhanh về phí vườn hoa ở đằng sau.Nhưng có lẽ là đắc ý vênh váo quá, nên còn chưa đi được hai bước, liền trẹo chân mất thăng bằng ngã vào vòng tay của Tông Chính Ngự.Tông Chính Ngự đỡ lấy: “Đi phải nhìn đường.”Anh cau mày, ngồi xổm xuống kiểm tra mắt cá chân của Mộ An An.Mộ An An đi giày cao gót, rất dễ bị ngã.Tông Chính Ngự kiểm tra một vòng, không thấy dấu hiệu sưng đỏ.“Thất gia, không sao.” -Mộ An An đứng vững, tiện thể đi hai bước.Tông Chính Ngự đứng lên: “Lần sau không được phép mang quá ba cm.”Mộ An An rất ngoan ngoãn gật đầu: “Được!”Tiệc rượu Ngự Viên Loan kết thúc thì đã gần 0 giờ, Tông Chính Ngự yêu cầu quản lý sắp xếp khách khứa rời khỏi cuộc chơi, có không ít khách khứa trực tiếp vào ở Ngự Viên Loan, do Tông Chính Ngự tự mình sắp xếp.Có thể thấy, thân phận của những vị khách này không hề đơn giản.Mộ An An phụ trách tiễn TrầnHoa.Hai người cùng nhau đi ra tới bên ngoài biệt thự.Xe bên ngoài đã đợi sẵn, Mộ An An đích thân yêu cầu La Sâm đưa Trần Hoa trở về biệt thự nhỏ gần bệnh viện tâm thần.Mộ An An: “Hôm nay chơi vui không?”Giọng điệu Mộ An An khá là nhẹ nhàng.Mặc dù ý thức được việc bị tống tiền, thậm chí sẽ bị tống tiền và bịlợi dụng trong một thời gian dài.Nhưng sau chuyện của Đường Mật, tâm tình của Mộ An An vẫn khá vui vè“Cũng được, cảm thấy thực sự được mở mang tầm mắt.”Trần Hoa nói: “Hoàn toàn khác với tiệc rượu ở trang viên Hoắc gia.”Tiệc rượu này, Trần Hoa mới thật sự hiểu được, sự hàm dưỡng của một người giàu có thực sự.Khi ở Hoắc gia, những ngườiđược gọi là thiên kim tiểu thư đó đã đánh giá cô ấy, coi thường hình dáng của cô ấy, còn nói quần áo và trang sức trên người cô ấy đều là không đủ đẳng cấp.Nhưng ở nơi này sẽ không.Thậm chí có một vài tiểu thư rất xinh đẹp chủ động tới bắt chuyện Trần Hoa, còn khen ngợi cô ấy nữa.“Vậy là tốt rồi.” – Mộ An An nói: “Mấy lần mình nhìn thấy cậu ở một mình, còn lo lắng cậu không vui.Hôm nay mình chăm sóc Thất gia, không chú ý đến cậu.”Mộ An An cảm thấy ngượng ngùng, dù sao hôm nay cô quả thực trọng sắc khinh bạn.Trần Hoa mỉm cười: “Mình thấy cậu và Thất gia, vô cùng đẹp đôi, trai tài gái sắc, xứng lắm.”“Lời này, mình vô cùng thích nghe.” – Mộ An An gật đầu đồngý-Hai người nhìn nhau rồi cười rộ lên.“À đúng rồi, Hoắc Chân Chân buổi tối có ca trực ở bệnh viện, cô ta có xuất hiện không?” -MộAn An thuận miệng hỏi một câu.Hai người đã đi ra khỏi cửa biệt thự.La Sâm mở cửa ghế phía sau..

Tình địch của cô đã đến, cô vẫn

chưa trải nghiệm qua cảm giác mối nguy, cuối cùng lại bị Thất gia dọa chạy mất.

Mộ An An càng nghĩ càng thích, cô ôm lấy cánh tay Tông Chính Ngự, bước nhanh về phí vườn hoa ở đằng sau.

Nhưng có lẽ là đắc ý vênh váo quá, nên còn chưa đi được hai bước, liền trẹo chân mất thăng bằng ngã vào vòng tay của Tông Chính Ngự.

Tông Chính Ngự đỡ lấy: “Đi phải nhìn đường.

Anh cau mày, ngồi xổm xuống kiểm tra mắt cá chân của Mộ An An.

Mộ An An đi giày cao gót, rất dễ bị ngã.

Tông Chính Ngự kiểm tra một vòng, không thấy dấu hiệu sưng đỏ.

“Thất gia, không sao.

” -Mộ An An đứng vững, tiện thể đi hai bước.

Tông Chính Ngự đứng lên: “Lần sau không được phép mang quá ba cm.

Mộ An An rất ngoan ngoãn gật đầu: “Được!”

Tiệc rượu Ngự Viên Loan kết thúc thì đã gần 0 giờ, Tông Chính Ngự yêu cầu quản lý sắp xếp khách khứa rời khỏi cuộc chơi, có không ít khách khứa trực tiếp vào ở Ngự Viên Loan, do Tông Chính Ngự tự mình sắp xếp.

Có thể thấy, thân phận của những vị khách này không hề đơn giản.

Mộ An An phụ trách tiễn Trần

Hoa.

Hai người cùng nhau đi ra tới bên ngoài biệt thự.

Xe bên ngoài đã đợi sẵn, Mộ An An đích thân yêu cầu La Sâm đưa Trần Hoa trở về biệt thự nhỏ gần bệnh viện tâm thần.

Mộ An An: “Hôm nay chơi vui không?”

Giọng điệu Mộ An An khá là nhẹ nhàng.

Mặc dù ý thức được việc bị tống tiền, thậm chí sẽ bị tống tiền và bị

lợi dụng trong một thời gian dài.

Nhưng sau chuyện của Đường Mật, tâm tình của Mộ An An vẫn khá vui vè

“Cũng được, cảm thấy thực sự được mở mang tầm mắt.

Trần Hoa nói: “Hoàn toàn khác với tiệc rượu ở trang viên Hoắc gia.

Tiệc rượu này, Trần Hoa mới thật sự hiểu được, sự hàm dưỡng của một người giàu có thực sự.

Khi ở Hoắc gia, những người

được gọi là thiên kim tiểu thư đó đã đánh giá cô ấy, coi thường hình dáng của cô ấy, còn nói quần áo và trang sức trên người cô ấy đều là không đủ đẳng cấp.

Nhưng ở nơi này sẽ không.

Thậm chí có một vài tiểu thư rất xinh đẹp chủ động tới bắt chuyện Trần Hoa, còn khen ngợi cô ấy nữa.

“Vậy là tốt rồi.

” – Mộ An An nói: “Mấy lần mình nhìn thấy cậu ở một mình, còn lo lắng cậu không vui.

Hôm nay mình chăm sóc Thất gia, không chú ý đến cậu.

Mộ An An cảm thấy ngượng ngùng, dù sao hôm nay cô quả thực trọng sắc khinh bạn.

Trần Hoa mỉm cười: “Mình thấy cậu và Thất gia, vô cùng đẹp đôi, trai tài gái sắc, xứng lắm.

“Lời này, mình vô cùng thích nghe.

” – Mộ An An gật đầu đồng

ý-

Hai người nhìn nhau rồi cười rộ lên.

“À đúng rồi, Hoắc Chân Chân buổi tối có ca trực ở bệnh viện, cô ta có xuất hiện không?” -Mộ

An An thuận miệng hỏi một câu.

Hai người đã đi ra khỏi cửa biệt thự.

La Sâm mở cửa ghế phía sau.

.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Tình địch của cô đã đến, cô vẫnchưa trải nghiệm qua cảm giác mối nguy, cuối cùng lại bị Thất gia dọa chạy mất.Mộ An An càng nghĩ càng thích, cô ôm lấy cánh tay Tông Chính Ngự, bước nhanh về phí vườn hoa ở đằng sau.Nhưng có lẽ là đắc ý vênh váo quá, nên còn chưa đi được hai bước, liền trẹo chân mất thăng bằng ngã vào vòng tay của Tông Chính Ngự.Tông Chính Ngự đỡ lấy: “Đi phải nhìn đường.”Anh cau mày, ngồi xổm xuống kiểm tra mắt cá chân của Mộ An An.Mộ An An đi giày cao gót, rất dễ bị ngã.Tông Chính Ngự kiểm tra một vòng, không thấy dấu hiệu sưng đỏ.“Thất gia, không sao.” -Mộ An An đứng vững, tiện thể đi hai bước.Tông Chính Ngự đứng lên: “Lần sau không được phép mang quá ba cm.”Mộ An An rất ngoan ngoãn gật đầu: “Được!”Tiệc rượu Ngự Viên Loan kết thúc thì đã gần 0 giờ, Tông Chính Ngự yêu cầu quản lý sắp xếp khách khứa rời khỏi cuộc chơi, có không ít khách khứa trực tiếp vào ở Ngự Viên Loan, do Tông Chính Ngự tự mình sắp xếp.Có thể thấy, thân phận của những vị khách này không hề đơn giản.Mộ An An phụ trách tiễn TrầnHoa.Hai người cùng nhau đi ra tới bên ngoài biệt thự.Xe bên ngoài đã đợi sẵn, Mộ An An đích thân yêu cầu La Sâm đưa Trần Hoa trở về biệt thự nhỏ gần bệnh viện tâm thần.Mộ An An: “Hôm nay chơi vui không?”Giọng điệu Mộ An An khá là nhẹ nhàng.Mặc dù ý thức được việc bị tống tiền, thậm chí sẽ bị tống tiền và bịlợi dụng trong một thời gian dài.Nhưng sau chuyện của Đường Mật, tâm tình của Mộ An An vẫn khá vui vè“Cũng được, cảm thấy thực sự được mở mang tầm mắt.”Trần Hoa nói: “Hoàn toàn khác với tiệc rượu ở trang viên Hoắc gia.”Tiệc rượu này, Trần Hoa mới thật sự hiểu được, sự hàm dưỡng của một người giàu có thực sự.Khi ở Hoắc gia, những ngườiđược gọi là thiên kim tiểu thư đó đã đánh giá cô ấy, coi thường hình dáng của cô ấy, còn nói quần áo và trang sức trên người cô ấy đều là không đủ đẳng cấp.Nhưng ở nơi này sẽ không.Thậm chí có một vài tiểu thư rất xinh đẹp chủ động tới bắt chuyện Trần Hoa, còn khen ngợi cô ấy nữa.“Vậy là tốt rồi.” – Mộ An An nói: “Mấy lần mình nhìn thấy cậu ở một mình, còn lo lắng cậu không vui.Hôm nay mình chăm sóc Thất gia, không chú ý đến cậu.”Mộ An An cảm thấy ngượng ngùng, dù sao hôm nay cô quả thực trọng sắc khinh bạn.Trần Hoa mỉm cười: “Mình thấy cậu và Thất gia, vô cùng đẹp đôi, trai tài gái sắc, xứng lắm.”“Lời này, mình vô cùng thích nghe.” – Mộ An An gật đầu đồngý-Hai người nhìn nhau rồi cười rộ lên.“À đúng rồi, Hoắc Chân Chân buổi tối có ca trực ở bệnh viện, cô ta có xuất hiện không?” -MộAn An thuận miệng hỏi một câu.Hai người đã đi ra khỏi cửa biệt thự.La Sâm mở cửa ghế phía sau..

Chương 239: 239: Hôm Nay Chơi Vui Không