Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 243: 243: Lão Gia Bảo Ta Chiếu Cố Vài Ngày

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An mới vừa gọi điện cho Thất gia, đối phương liền trả lời trong vài giây.Nhưng người nhấc máy không phải là Thất gia, mà là La Sâm: “Tiểu thư An An, Thất gia đang họp, ngài có chuyện gì thì có thể nói với tôi, tôi sẽ nhắn lại.”Mộ An An đang định nói, nhưng nghĩ lại, liền nói: “Không có việc gì, anh nói với Thất gia, họp xong gọi lại cho tôi.”Mộ An An nói xong, cũng không nói nhảm nữa, liền cúp điện thoại.Mộ An An bực bội ném điện thoại sang một bên, liền đi tắm trước, sau đó tẩy đi lớp trang xấu xí ở trên mặt.Sống chung một mái nhà với tình địch, thì không thề thua kém về nhan sắc được.Đây là điều cơ bản nhất.Lo lắng Thất gia gọi điện đến khi cô đang tắm, nên Mộ An An liền đặc biệt cầm theo điện thoại đivào phòng tắm.Nhưng khi cô vừa tắm xong, Thất gia vẫn chưa có gọi điện lại.Lo lắng chết đi được.Nói chung, Mộ An An ở nhà ăn mặc rất đơn giản.Áo hoddie thoải mái, kết hợp với quần dài hoặc váy, tóc buộc đuôi ngựa.Hôm nay Đường Mật ở đây, nên sẽ khác.Nhưng lại không thể quá khác.Cho nên Mộ An An đã chọn một chiếc váy liền ngắn, kiểu dáng đơn giản, phóng khoáng mà không quá diêm dúa.Tóc được sấy khô, bay tán loạn một cách ngẫu nhiên.Cô ờ trước gương, nhìn bản thân mát mẻ tươi tắn, mặc dù không có trang điểm, nhưng dù sao tuổi cô còn trẻ, làn da đẹp, có ưu thế.Mộ An An đang soi gương, thì chuông điện thoại liền vang lên.Cô vội vàng đi tới xem thử, nhìn thấy tên người gọi đến là Thấtgia, liền lập tức cầm lên: “Thất gia!”“Mới vừa họp xong.”“Cháu chỉ muốn hỏi chú, tại sao Đường Mật lạl ở Ngự Viên Loan?” – Mộ An An không có nói nhảm, trực tiếp hỏi thẳng vấn đề.“Lão gia bảo ta chiếu cố vài ngày.” – Tông Chính Ngự giải thích đơn giản: “Không cần quan tâm cô ta.”“ò, ra là vậy.”Mộ An An đáp lại, không có quákinh ngạc.Vừa rồi khi đi tắm cô cũng đã nghĩ đến chuyện này rồi.Sống ở Ngự Viên Loan nhất định phải có được sự đồng ý của Thất gia, mà điều khiến Thất gia gật đầu, chỉ có thể liên quan tới gia tộc Tông Chính ở bên kia.Mà Tông Chính Ngự ở bên kia thấy Mộ An An không nói gì, liền hỏi: “Không chấp nhận?”Mộ An An: “Ngự viên Loan là nơi ở của Thất gia, Thất gia đã đồng ý rồi, cháu có cái gì mà khôngchấp nhận được chứ.Hơn nữa, Đường tiểu thư trông cũng rất xinh đẹp.”“An An.” – Giọng của Tông Chính Ngự có chút lạnh: “Ngự viên Loan là nhà của cháu.”“Cháu không thích Đường Mật, chú kêu cô ta chuyển đi đi.”“La Sâm!”.

Mộ An An mới vừa gọi điện cho Thất gia, đối phương liền trả lời trong vài giây.

Nhưng người nhấc máy không phải là Thất gia, mà là La Sâm: “Tiểu thư An An, Thất gia đang họp, ngài có chuyện gì thì có thể nói với tôi, tôi sẽ nhắn lại.

Mộ An An đang định nói, nhưng nghĩ lại, liền nói: “Không có việc gì, anh nói với Thất gia, họp xong gọi lại cho tôi.

Mộ An An nói xong, cũng không nói nhảm nữa, liền cúp điện thoại.

Mộ An An bực bội ném điện thoại sang một bên, liền đi tắm trước, sau đó tẩy đi lớp trang xấu xí ở trên mặt.

Sống chung một mái nhà với tình địch, thì không thề thua kém về nhan sắc được.

Đây là điều cơ bản nhất.

Lo lắng Thất gia gọi điện đến khi cô đang tắm, nên Mộ An An liền đặc biệt cầm theo điện thoại đi

vào phòng tắm.

Nhưng khi cô vừa tắm xong, Thất gia vẫn chưa có gọi điện lại.

Lo lắng chết đi được.

Nói chung, Mộ An An ở nhà ăn mặc rất đơn giản.

Áo hoddie thoải mái, kết hợp với quần dài hoặc váy, tóc buộc đuôi ngựa.

Hôm nay Đường Mật ở đây, nên sẽ khác.

Nhưng lại không thể quá khác.

Cho nên Mộ An An đã chọn một chiếc váy liền ngắn, kiểu dáng đơn giản, phóng khoáng mà không quá diêm dúa.

Tóc được sấy khô, bay tán loạn một cách ngẫu nhiên.

Cô ờ trước gương, nhìn bản thân mát mẻ tươi tắn, mặc dù không có trang điểm, nhưng dù sao tuổi cô còn trẻ, làn da đẹp, có ưu thế.

Mộ An An đang soi gương, thì chuông điện thoại liền vang lên.

Cô vội vàng đi tới xem thử, nhìn thấy tên người gọi đến là Thất

gia, liền lập tức cầm lên: “Thất gia!”

“Mới vừa họp xong.

“Cháu chỉ muốn hỏi chú, tại sao Đường Mật lạl ở Ngự Viên Loan?” – Mộ An An không có nói nhảm, trực tiếp hỏi thẳng vấn đề.

“Lão gia bảo ta chiếu cố vài ngày.

” – Tông Chính Ngự giải thích đơn giản: “Không cần quan tâm cô ta.

“ò, ra là vậy.

Mộ An An đáp lại, không có quá

kinh ngạc.

Vừa rồi khi đi tắm cô cũng đã nghĩ đến chuyện này rồi.

Sống ở Ngự Viên Loan nhất định phải có được sự đồng ý của Thất gia, mà điều khiến Thất gia gật đầu, chỉ có thể liên quan tới gia tộc Tông Chính ở bên kia.

Mà Tông Chính Ngự ở bên kia thấy Mộ An An không nói gì, liền hỏi: “Không chấp nhận?”

Mộ An An: “Ngự viên Loan là nơi ở của Thất gia, Thất gia đã đồng ý rồi, cháu có cái gì mà không

chấp nhận được chứ.

Hơn nữa, Đường tiểu thư trông cũng rất xinh đẹp.

“An An.

” – Giọng của Tông Chính Ngự có chút lạnh: “Ngự viên Loan là nhà của cháu.

“Cháu không thích Đường Mật, chú kêu cô ta chuyển đi đi.

“La Sâm!”.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An mới vừa gọi điện cho Thất gia, đối phương liền trả lời trong vài giây.Nhưng người nhấc máy không phải là Thất gia, mà là La Sâm: “Tiểu thư An An, Thất gia đang họp, ngài có chuyện gì thì có thể nói với tôi, tôi sẽ nhắn lại.”Mộ An An đang định nói, nhưng nghĩ lại, liền nói: “Không có việc gì, anh nói với Thất gia, họp xong gọi lại cho tôi.”Mộ An An nói xong, cũng không nói nhảm nữa, liền cúp điện thoại.Mộ An An bực bội ném điện thoại sang một bên, liền đi tắm trước, sau đó tẩy đi lớp trang xấu xí ở trên mặt.Sống chung một mái nhà với tình địch, thì không thề thua kém về nhan sắc được.Đây là điều cơ bản nhất.Lo lắng Thất gia gọi điện đến khi cô đang tắm, nên Mộ An An liền đặc biệt cầm theo điện thoại đivào phòng tắm.Nhưng khi cô vừa tắm xong, Thất gia vẫn chưa có gọi điện lại.Lo lắng chết đi được.Nói chung, Mộ An An ở nhà ăn mặc rất đơn giản.Áo hoddie thoải mái, kết hợp với quần dài hoặc váy, tóc buộc đuôi ngựa.Hôm nay Đường Mật ở đây, nên sẽ khác.Nhưng lại không thể quá khác.Cho nên Mộ An An đã chọn một chiếc váy liền ngắn, kiểu dáng đơn giản, phóng khoáng mà không quá diêm dúa.Tóc được sấy khô, bay tán loạn một cách ngẫu nhiên.Cô ờ trước gương, nhìn bản thân mát mẻ tươi tắn, mặc dù không có trang điểm, nhưng dù sao tuổi cô còn trẻ, làn da đẹp, có ưu thế.Mộ An An đang soi gương, thì chuông điện thoại liền vang lên.Cô vội vàng đi tới xem thử, nhìn thấy tên người gọi đến là Thấtgia, liền lập tức cầm lên: “Thất gia!”“Mới vừa họp xong.”“Cháu chỉ muốn hỏi chú, tại sao Đường Mật lạl ở Ngự Viên Loan?” – Mộ An An không có nói nhảm, trực tiếp hỏi thẳng vấn đề.“Lão gia bảo ta chiếu cố vài ngày.” – Tông Chính Ngự giải thích đơn giản: “Không cần quan tâm cô ta.”“ò, ra là vậy.”Mộ An An đáp lại, không có quákinh ngạc.Vừa rồi khi đi tắm cô cũng đã nghĩ đến chuyện này rồi.Sống ở Ngự Viên Loan nhất định phải có được sự đồng ý của Thất gia, mà điều khiến Thất gia gật đầu, chỉ có thể liên quan tới gia tộc Tông Chính ở bên kia.Mà Tông Chính Ngự ở bên kia thấy Mộ An An không nói gì, liền hỏi: “Không chấp nhận?”Mộ An An: “Ngự viên Loan là nơi ở của Thất gia, Thất gia đã đồng ý rồi, cháu có cái gì mà khôngchấp nhận được chứ.Hơn nữa, Đường tiểu thư trông cũng rất xinh đẹp.”“An An.” – Giọng của Tông Chính Ngự có chút lạnh: “Ngự viên Loan là nhà của cháu.”“Cháu không thích Đường Mật, chú kêu cô ta chuyển đi đi.”“La Sâm!”.

Chương 243: 243: Lão Gia Bảo Ta Chiếu Cố Vài Ngày