“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 265: 265: Tôi Không Thể Cử Động Được Nữa
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An một giây đầu tiên nghe không có hiểu, phải mất mấy giây sau mới phản ứng lại, lúc này liền từ trên giường bật ngồi dậy, quên mất cái eo của bản thân, đau đớn nhe răng trợn mắt.Nhưng lúc này Mộ An An chú ý tới lời bác sĩ Cố nói vừa nãy hơn: “Cái anh nói, cùng với cái tôi hiểu, là cùng một ý sao?”Bác sĩ Cố gật đầu: “Mặc dù Thất gia còn mặc quần áo, nhưng ngài ấy đã đi vào phòng tắm.”Mộ An An duy trì động tác ngồi, không có đáp lại.Bác sĩ Cố vốn dĩ muốn chờ Mộ An An phản ứng lại rồi mới nói tiếp, kết quả Mộ An An bất động không nói gì, cũng không có biểu cảm gì quá lớn.Loại phản ứng này khiến bác sĩ Cố có chút kinh ngạc.Sau khoảng một phút, bác sĩ cố mới thử mở miệng: “Tiều thư An An?”Mộ An An cứng ngắc cử động cổ, nhìn bác sĩ cố.Bác sĩ Cố hỏi: “Cô…”Mộ An An: “Tôi không thể cử động được nữa, lưng tôi đau quá.”Bác sĩ Cố tạm dừng vài giây, mới phản ứng lại, rồi nhanh chóngđứng dậy đỡ Mộ An An nằm úp lại xuống giường.“Eo của cô phỏng đoán sơ bộ thì chỉ bị trật một chút thôi, không có vấn đề gì lớn, bôi một ít thuốc, rồi ngủ một giấc là ổn.” – Bác sĩ cố vừa giải thích vừa lấy thuốc bôi cho Mộ An An, đồng thời nhắc nhở: “Sẽ hơi đau một chút, phải chịu đựng.”Mộ An An không có đáp lại.Bác sĩ Cố bắt đầu bôi thuốc, đối với chỗ bị bong gân liền bắt đầu ra sức xoa mạnh.Cái này nhất định phải ra sức, nếu không nó sẽ không tan ra, nhưng sẽ rất đau.Nhưng Mộ An An vẫn không có rên một tiếng.Bác sĩ Cố lo lắng tiểu hồ ly này có phải bị té đến choáng váng hay không.Kết quả, càng xoa mạnh, Mộ An An càng không có phản ứng, thậm chí còn trực tiếp vùi mặt vào chăn bông, hai vai run lên.Lúc đầu bác sĩ Cố còn nghĩ rằng Mộ An An đang khóc.Kết quả lại nghe thấy tiếng cười của Mộ An An.Bác sĩ Cố: …Mộ An An thật sự rất vui vẻ.Không phải cô không cảm thấy đau eo, nhưng cô thấy vui hơn.Mặc dù vừa rồi từ phòng tắm đi ra còn cảm thấy rất xấu hổ, nhưng ít nhất Thất gia cũng có phản ứng.Nếu thực sự coi cô là trẻ con, Thất gia căn bản sẽ không có gì hết.Người lớn nhìn cơ thể của trẻ con, sẽ không bao giờ cỏ bất kỳ ý nghĩ xấu xa.Có phản ứng, trực tiếp nhất đại biểu, Thất gia đối với cô có ý nghĩ xấu xa.Cộng thêm câu nói trong xe vừa rồi “Đời này, cháu ở bên cạnh ta là đủ rồi”, Mộ An An cảm thấy cả trái tim đều đang bay bổng.Thậm chí cô còn cảm thấy tự mình đa tình, Thất gia thực sự đã động tâm với cô.Tự mình đa tình: tưởng ai cũng mê mìnhHơn nữa có thể nói….
Mộ An An một giây đầu tiên nghe không có hiểu, phải mất mấy giây sau mới phản ứng lại, lúc này liền từ trên giường bật ngồi dậy, quên mất cái eo của bản thân, đau đớn nhe răng trợn mắt.
Nhưng lúc này Mộ An An chú ý tới lời bác sĩ Cố nói vừa nãy hơn: “Cái anh nói, cùng với cái tôi hiểu, là cùng một ý sao?”
Bác sĩ Cố gật đầu: “Mặc dù Thất gia còn mặc quần áo, nhưng ngài ấy đã đi vào phòng tắm.
”
Mộ An An duy trì động tác ngồi, không có đáp lại.
Bác sĩ Cố vốn dĩ muốn chờ Mộ An An phản ứng lại rồi mới nói tiếp, kết quả Mộ An An bất động không nói gì, cũng không có biểu cảm gì quá lớn.
Loại phản ứng này khiến bác sĩ Cố có chút kinh ngạc.
Sau khoảng một phút, bác sĩ cố mới thử mở miệng: “Tiều thư An An?”
Mộ An An cứng ngắc cử động cổ, nhìn bác sĩ cố.
Bác sĩ Cố hỏi: “Cô…”
Mộ An An: “Tôi không thể cử động được nữa, lưng tôi đau quá.
”
Bác sĩ Cố tạm dừng vài giây, mới phản ứng lại, rồi nhanh chóng
đứng dậy đỡ Mộ An An nằm úp lại xuống giường.
“Eo của cô phỏng đoán sơ bộ thì chỉ bị trật một chút thôi, không có vấn đề gì lớn, bôi một ít thuốc, rồi ngủ một giấc là ổn.
” – Bác sĩ cố vừa giải thích vừa lấy thuốc bôi cho Mộ An An, đồng thời nhắc nhở: “Sẽ hơi đau một chút, phải chịu đựng.
”
Mộ An An không có đáp lại.
Bác sĩ Cố bắt đầu bôi thuốc, đối với chỗ bị bong gân liền bắt đầu ra sức xoa mạnh.
Cái này nhất định phải ra sức, nếu không nó sẽ không tan ra, nhưng sẽ rất đau.
Nhưng Mộ An An vẫn không có rên một tiếng.
Bác sĩ Cố lo lắng tiểu hồ ly này có phải bị té đến choáng váng hay không.
Kết quả, càng xoa mạnh, Mộ An An càng không có phản ứng, thậm chí còn trực tiếp vùi mặt vào chăn bông, hai vai run lên.
Lúc đầu bác sĩ Cố còn nghĩ rằng Mộ An An đang khóc.
Kết quả lại nghe thấy tiếng cười của Mộ An An.
Bác sĩ Cố: …
Mộ An An thật sự rất vui vẻ.
Không phải cô không cảm thấy đau eo, nhưng cô thấy vui hơn.
Mặc dù vừa rồi từ phòng tắm đi ra còn cảm thấy rất xấu hổ, nhưng ít nhất Thất gia cũng có phản ứng.
Nếu thực sự coi cô là trẻ con, Thất gia căn bản sẽ không có gì hết.
Người lớn nhìn cơ thể của trẻ con, sẽ không bao giờ cỏ bất kỳ ý nghĩ xấu xa.
Có phản ứng, trực tiếp nhất đại biểu, Thất gia đối với cô có ý nghĩ xấu xa.
Cộng thêm câu nói trong xe vừa rồi “Đời này, cháu ở bên cạnh ta là đủ rồi”, Mộ An An cảm thấy cả trái tim đều đang bay bổng.
Thậm chí cô còn cảm thấy tự mình đa tình
, Thất gia thực sự đã động tâm với cô.
Tự mình đa tình: tưởng ai cũng mê mình
Hơn nữa có thể nói….
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An một giây đầu tiên nghe không có hiểu, phải mất mấy giây sau mới phản ứng lại, lúc này liền từ trên giường bật ngồi dậy, quên mất cái eo của bản thân, đau đớn nhe răng trợn mắt.Nhưng lúc này Mộ An An chú ý tới lời bác sĩ Cố nói vừa nãy hơn: “Cái anh nói, cùng với cái tôi hiểu, là cùng một ý sao?”Bác sĩ Cố gật đầu: “Mặc dù Thất gia còn mặc quần áo, nhưng ngài ấy đã đi vào phòng tắm.”Mộ An An duy trì động tác ngồi, không có đáp lại.Bác sĩ Cố vốn dĩ muốn chờ Mộ An An phản ứng lại rồi mới nói tiếp, kết quả Mộ An An bất động không nói gì, cũng không có biểu cảm gì quá lớn.Loại phản ứng này khiến bác sĩ Cố có chút kinh ngạc.Sau khoảng một phút, bác sĩ cố mới thử mở miệng: “Tiều thư An An?”Mộ An An cứng ngắc cử động cổ, nhìn bác sĩ cố.Bác sĩ Cố hỏi: “Cô…”Mộ An An: “Tôi không thể cử động được nữa, lưng tôi đau quá.”Bác sĩ Cố tạm dừng vài giây, mới phản ứng lại, rồi nhanh chóngđứng dậy đỡ Mộ An An nằm úp lại xuống giường.“Eo của cô phỏng đoán sơ bộ thì chỉ bị trật một chút thôi, không có vấn đề gì lớn, bôi một ít thuốc, rồi ngủ một giấc là ổn.” – Bác sĩ cố vừa giải thích vừa lấy thuốc bôi cho Mộ An An, đồng thời nhắc nhở: “Sẽ hơi đau một chút, phải chịu đựng.”Mộ An An không có đáp lại.Bác sĩ Cố bắt đầu bôi thuốc, đối với chỗ bị bong gân liền bắt đầu ra sức xoa mạnh.Cái này nhất định phải ra sức, nếu không nó sẽ không tan ra, nhưng sẽ rất đau.Nhưng Mộ An An vẫn không có rên một tiếng.Bác sĩ Cố lo lắng tiểu hồ ly này có phải bị té đến choáng váng hay không.Kết quả, càng xoa mạnh, Mộ An An càng không có phản ứng, thậm chí còn trực tiếp vùi mặt vào chăn bông, hai vai run lên.Lúc đầu bác sĩ Cố còn nghĩ rằng Mộ An An đang khóc.Kết quả lại nghe thấy tiếng cười của Mộ An An.Bác sĩ Cố: …Mộ An An thật sự rất vui vẻ.Không phải cô không cảm thấy đau eo, nhưng cô thấy vui hơn.Mặc dù vừa rồi từ phòng tắm đi ra còn cảm thấy rất xấu hổ, nhưng ít nhất Thất gia cũng có phản ứng.Nếu thực sự coi cô là trẻ con, Thất gia căn bản sẽ không có gì hết.Người lớn nhìn cơ thể của trẻ con, sẽ không bao giờ cỏ bất kỳ ý nghĩ xấu xa.Có phản ứng, trực tiếp nhất đại biểu, Thất gia đối với cô có ý nghĩ xấu xa.Cộng thêm câu nói trong xe vừa rồi “Đời này, cháu ở bên cạnh ta là đủ rồi”, Mộ An An cảm thấy cả trái tim đều đang bay bổng.Thậm chí cô còn cảm thấy tự mình đa tình, Thất gia thực sự đã động tâm với cô.Tự mình đa tình: tưởng ai cũng mê mìnhHơn nữa có thể nói….