“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 269: 269: Câu Hỏi Của Phóng Viên Rất Sắc Bén
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Khi Mộ An An nghe những gì Nguyễn Ngọc nói qua điện thoại, gần một phút sau mới hoàn hồn lại.“An An, em có nghe đó không?” “An An?”“Mộ An An! ?”Mộ An An hoàn hồn trở lại: “Bây giờ em lập tức đến bệnh viện.”Mộ An An nói xong liền cúp máy.Cô có chút hoảng.Trong đầu cô đều là hình ảnh cô bé láu lỉnh, nhưng ánh mắt lại không hề có một chút tức giận.Rõ ràng là đã nói hôm nay sẽ đem một con búp bê sứ khác đến.Rõ ràng ngày hôm qua khi cô ấy ôm con búp bê sứ, cô ấy vô cùng nâng niu nó.Mộ An An áp kìm nén xúc động, rời khỏi phòng kính, quay trở lại phòng.Ngay cả trang điểm xấu xí cũng không còn kịp nữa, cô chỉ đơn giản thay một bộ quần áo, đội mũ và mang khẩu trang rồi lập tức lái xe rời đi.Mộ An An điên cuồng chạy thẳng đến bệnh viện.Từ bệnh viện cách khoảng hai hoặc ba dãy nhà, có thể nhìn thấy một nhóm người đang chặn lối vào của bệnh viện tâm thần Lam Thiên, cùng với các máy phỏng vấn của các loại truyền thông khác nhau.Lãnh đạo của bệnh viện mà MộAn An chưa từng thấy qua lúc này đã bị bao vây ở bên trong, và đang tiến hành giải thích cho vụ tự sát lần này.Bệnh viện tâm thần Lam Thiên nằm ở ngoại thành, hơn nữa dù sao cũng là bệnh viện tâm thần, nói ra thì cũng không dễ nghe, ngày thường ngoại trừ nhân viên y tế đi làm và người nhà thường xuyên đến thăm bệnh, về cơ bản thì không có người nào hết.Bởi vậy, trong hoàn cảnh bình thường, lối vào của bệnh viện tâm thần Lam Thiên đều vắng tanh.Hiện tại đột nhiên náo nhiệt lên, là bởi vì sự cố như vậy.Nói đến cũng là đâm vào họng súng.Lãnh đạo đi kiểm tra theo quy định, truyền thông bởi vì muốn làm cho vấn đề bệnh liên quan đến tinh thần này được đến xã hội coi trọng, vì vậy đã đến đây phỏng vấn, kết quả liền trực tiếp gặp chuyện không may.Mộ An An đỗ xe sang một bên, rồi mở cửa sổ xuống để nghe cuộc phỏng vấn.Câu hỏi của phóng viên rất sắc bén.“Xin hỏi, bệnh viện của các người vẫn luôn chăm sóc bệnh nhân an toàn, hiện tại người bệnh lại tự sát ngay ở trong viện, bệnh viện cùa các người có sử dụng quảng cáo sai sự thật để tiếp thị không vậy?”“Hay là, lần này bệnh nhân tự sát, không chỉ có một lần?”“Xin hỏi bệnh viện tâm thần Lam Thiên, có muốn nói gì về vấn đề này không?”“Bao nhiêu người nhà của người bệnh, bởi vì quảng cáo của bệnh viện tâm thần Lam Thiên, đảm bảo bảo vệ an toàn cho bệnh nhân ở trong bệnh viện, bảo vệ tự sát, hiện tại đều là giả dối hay sao?”Có phóng viên vẻ mặt kích động, thậm chí còn muốn động thủ.Mà lãnh đạo của bệnh viện dù sao cũng từng gặp qua nhiều trường hợp lớn, cho nên ông ta xử lý những vấn đề này vô cùng bình tĩnh.“Đầu tiên, xảy ra chuyện như vậybản nhân tôi cũng vô cùng đau lòng.Nhưng hiện tại chuyện đã xảy ra rồi, là người phụ trách của bệnh viện, tôi có trách nhiệm không thể chối cãi.Nhưng là, tôi hy vọng các bạn trong giới truyền thông hãy cho chúng tôi thời gian, chúng tô cần tra rõ chuyện này ờ bên trong nội bộ.”“Các bạn trong giới truyền thông, hãy cho bệnh viện chúng tôi một chút lòng tin và tin tưởng, chúng tôi sẽ cho công chúng một lời giải thích!”Mộ An An im lặng lắng nghe.Cô gửi tin nhắn cho Nguyễn Ngọc, nói rằng lối vào của bệnh viện đã bị chặn, hỏi bệnh viện có còn lối vào nào khác nữa không.Nhân tiện muốn nghe lãnh đạo bệnh viện và giới truyền thông nói gì về vụ việc này.Điện thoại rung lên, một tin nhắn được gửi đến..
Khi Mộ An An nghe những gì Nguyễn Ngọc nói qua điện thoại, gần một phút sau mới hoàn hồn lại.
“An An, em có nghe đó không?” “An An?”
“Mộ An An! ?”
Mộ An An hoàn hồn trở lại: “Bây giờ em lập tức đến bệnh viện.
”
Mộ An An nói xong liền cúp máy.
Cô có chút hoảng.
Trong đầu cô đều là hình ảnh cô bé láu lỉnh, nhưng ánh mắt lại không hề có một chút tức giận.
Rõ ràng là đã nói hôm nay sẽ đem một con búp bê sứ khác đến.
Rõ ràng ngày hôm qua khi cô ấy ôm con búp bê sứ, cô ấy vô cùng nâng niu nó.
Mộ An An áp kìm nén xúc động, rời khỏi phòng kính, quay trở lại phòng.
Ngay cả trang điểm xấu xí cũng không còn kịp nữa, cô chỉ đơn giản thay một bộ quần áo, đội mũ và mang khẩu trang rồi lập tức lái xe rời đi.
Mộ An An điên cuồng chạy thẳng đến bệnh viện.
Từ bệnh viện cách khoảng hai hoặc ba dãy nhà, có thể nhìn thấy một nhóm người đang chặn lối vào của bệnh viện tâm thần Lam Thiên, cùng với các máy phỏng vấn của các loại truyền thông khác nhau.
Lãnh đạo của bệnh viện mà Mộ
An An chưa từng thấy qua lúc này đã bị bao vây ở bên trong, và đang tiến hành giải thích cho vụ tự sát lần này.
Bệnh viện tâm thần Lam Thiên nằm ở ngoại thành, hơn nữa dù sao cũng là bệnh viện tâm thần, nói ra thì cũng không dễ nghe, ngày thường ngoại trừ nhân viên y tế đi làm và người nhà thường xuyên đến thăm bệnh, về cơ bản thì không có người nào hết.
Bởi vậy, trong hoàn cảnh bình thường, lối vào của bệnh viện tâm thần Lam Thiên đều vắng tanh.
Hiện tại đột nhiên náo nhiệt lên, là bởi vì sự cố như vậy.
Nói đến cũng là đâm vào họng súng.
Lãnh đạo đi kiểm tra theo quy định, truyền thông bởi vì muốn làm cho vấn đề bệnh liên quan đến tinh thần này được đến xã hội coi trọng, vì vậy đã đến đây phỏng vấn, kết quả liền trực tiếp gặp chuyện không may.
Mộ An An đỗ xe sang một bên, rồi mở cửa sổ xuống để nghe cuộc phỏng vấn.
Câu hỏi của phóng viên rất sắc bén.
“Xin hỏi, bệnh viện của các người vẫn luôn chăm sóc bệnh nhân an toàn, hiện tại người bệnh lại tự sát ngay ở trong viện, bệnh viện cùa các người có sử dụng quảng cáo sai sự thật để tiếp thị không vậy?”
“Hay là, lần này bệnh nhân tự sát, không chỉ có một lần?”
“Xin hỏi bệnh viện tâm thần Lam Thiên, có muốn nói gì về vấn đề này không?”
“Bao nhiêu người nhà của người bệnh, bởi vì quảng cáo của bệnh viện tâm thần Lam Thiên, đảm bảo bảo vệ an toàn cho bệnh nhân ở trong bệnh viện, bảo vệ tự sát, hiện tại đều là giả dối hay sao?”
Có phóng viên vẻ mặt kích động, thậm chí còn muốn động thủ.
Mà lãnh đạo của bệnh viện dù sao cũng từng gặp qua nhiều trường hợp lớn, cho nên ông ta xử lý những vấn đề này vô cùng bình tĩnh.
“Đầu tiên, xảy ra chuyện như vậy
bản nhân tôi cũng vô cùng đau lòng.
Nhưng hiện tại chuyện đã xảy ra rồi, là người phụ trách của bệnh viện, tôi có trách nhiệm không thể chối cãi.
Nhưng là, tôi hy vọng các bạn trong giới truyền thông hãy cho chúng tôi thời gian, chúng tô cần tra rõ chuyện này ờ bên trong nội bộ.
”
“Các bạn trong giới truyền thông, hãy cho bệnh viện chúng tôi một chút lòng tin và tin tưởng, chúng tôi sẽ cho công chúng một lời giải thích!”
Mộ An An im lặng lắng nghe.
Cô gửi tin nhắn cho Nguyễn Ngọc, nói rằng lối vào của bệnh viện đã bị chặn, hỏi bệnh viện có còn lối vào nào khác nữa không.
Nhân tiện muốn nghe lãnh đạo bệnh viện và giới truyền thông nói gì về vụ việc này.
Điện thoại rung lên, một tin nhắn được gửi đến.
.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Khi Mộ An An nghe những gì Nguyễn Ngọc nói qua điện thoại, gần một phút sau mới hoàn hồn lại.“An An, em có nghe đó không?” “An An?”“Mộ An An! ?”Mộ An An hoàn hồn trở lại: “Bây giờ em lập tức đến bệnh viện.”Mộ An An nói xong liền cúp máy.Cô có chút hoảng.Trong đầu cô đều là hình ảnh cô bé láu lỉnh, nhưng ánh mắt lại không hề có một chút tức giận.Rõ ràng là đã nói hôm nay sẽ đem một con búp bê sứ khác đến.Rõ ràng ngày hôm qua khi cô ấy ôm con búp bê sứ, cô ấy vô cùng nâng niu nó.Mộ An An áp kìm nén xúc động, rời khỏi phòng kính, quay trở lại phòng.Ngay cả trang điểm xấu xí cũng không còn kịp nữa, cô chỉ đơn giản thay một bộ quần áo, đội mũ và mang khẩu trang rồi lập tức lái xe rời đi.Mộ An An điên cuồng chạy thẳng đến bệnh viện.Từ bệnh viện cách khoảng hai hoặc ba dãy nhà, có thể nhìn thấy một nhóm người đang chặn lối vào của bệnh viện tâm thần Lam Thiên, cùng với các máy phỏng vấn của các loại truyền thông khác nhau.Lãnh đạo của bệnh viện mà MộAn An chưa từng thấy qua lúc này đã bị bao vây ở bên trong, và đang tiến hành giải thích cho vụ tự sát lần này.Bệnh viện tâm thần Lam Thiên nằm ở ngoại thành, hơn nữa dù sao cũng là bệnh viện tâm thần, nói ra thì cũng không dễ nghe, ngày thường ngoại trừ nhân viên y tế đi làm và người nhà thường xuyên đến thăm bệnh, về cơ bản thì không có người nào hết.Bởi vậy, trong hoàn cảnh bình thường, lối vào của bệnh viện tâm thần Lam Thiên đều vắng tanh.Hiện tại đột nhiên náo nhiệt lên, là bởi vì sự cố như vậy.Nói đến cũng là đâm vào họng súng.Lãnh đạo đi kiểm tra theo quy định, truyền thông bởi vì muốn làm cho vấn đề bệnh liên quan đến tinh thần này được đến xã hội coi trọng, vì vậy đã đến đây phỏng vấn, kết quả liền trực tiếp gặp chuyện không may.Mộ An An đỗ xe sang một bên, rồi mở cửa sổ xuống để nghe cuộc phỏng vấn.Câu hỏi của phóng viên rất sắc bén.“Xin hỏi, bệnh viện của các người vẫn luôn chăm sóc bệnh nhân an toàn, hiện tại người bệnh lại tự sát ngay ở trong viện, bệnh viện cùa các người có sử dụng quảng cáo sai sự thật để tiếp thị không vậy?”“Hay là, lần này bệnh nhân tự sát, không chỉ có một lần?”“Xin hỏi bệnh viện tâm thần Lam Thiên, có muốn nói gì về vấn đề này không?”“Bao nhiêu người nhà của người bệnh, bởi vì quảng cáo của bệnh viện tâm thần Lam Thiên, đảm bảo bảo vệ an toàn cho bệnh nhân ở trong bệnh viện, bảo vệ tự sát, hiện tại đều là giả dối hay sao?”Có phóng viên vẻ mặt kích động, thậm chí còn muốn động thủ.Mà lãnh đạo của bệnh viện dù sao cũng từng gặp qua nhiều trường hợp lớn, cho nên ông ta xử lý những vấn đề này vô cùng bình tĩnh.“Đầu tiên, xảy ra chuyện như vậybản nhân tôi cũng vô cùng đau lòng.Nhưng hiện tại chuyện đã xảy ra rồi, là người phụ trách của bệnh viện, tôi có trách nhiệm không thể chối cãi.Nhưng là, tôi hy vọng các bạn trong giới truyền thông hãy cho chúng tôi thời gian, chúng tô cần tra rõ chuyện này ờ bên trong nội bộ.”“Các bạn trong giới truyền thông, hãy cho bệnh viện chúng tôi một chút lòng tin và tin tưởng, chúng tôi sẽ cho công chúng một lời giải thích!”Mộ An An im lặng lắng nghe.Cô gửi tin nhắn cho Nguyễn Ngọc, nói rằng lối vào của bệnh viện đã bị chặn, hỏi bệnh viện có còn lối vào nào khác nữa không.Nhân tiện muốn nghe lãnh đạo bệnh viện và giới truyền thông nói gì về vụ việc này.Điện thoại rung lên, một tin nhắn được gửi đến..