“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 278: 278: Không Chịu Quyết Tâm
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Nhưng nghĩ đến những lời bình luận đó, nghĩ đến đôi mắt vô hồn của Mặc Mặc, trong lòng cũng không có thoải mái.Hoắc Hiển đưa tay ra, định vỗ vai an ủi Mộ An An.Ai ngờ…Trước khi tay của Hoắc Hiển chạm vào vai của Mộ An An, Mộ An An đã đẩy cửa ra bước xuống xe rồi.Khi Mộ An An quay đầu lại, Hoắc Hiển liền nhanh chóng thu tay về, coi như là đang chỉnh sửa tóc tai.Để giảm bớt sự xấu hổ.“ở tầng mấy?” – Mộ An An hỏi.“Tầng ba.” – Hoắc Hiển giả vờ bình tĩnh trả lời: “Cô lên trước đi,ở đây đỗ xe không hơi khó, tôi đỗ xe xong liền lên tìm cô.”Mộ An An thật ra muốn nói không cần, nhưng cuối cùng cũng không nói ra.Cô gật đầu, sau đó đóng cửa lại rồi đi vào bệnh viện.Hoắc Hiển ngồi ở chỗ của mình, không ngừng nhìn Mộ An An đi vào bệnh viện, nụ cười ngượng nghịu trên mặt hắn ta cũng đã tắt đi.Nhìn thấy bàn tay không chạm vào vai Mộ An An của mình, hắnliền tỏ vẻ chán ghét vỗ về nó.“Không chịu quyết tâm.”“Vừa nãy nên trực tiếp kéo cô ấy vào lòng an ủi.”“Vậy mà lại do dự.”Hoắc Hiển tự than thở,“chậc chậc” hai tiếng.Ghét bỏ xong lại bật cười: “Tính khí của cô gái này thật sự rất hợp khẩu vị của ta.”Hoắc Hiển nằm nhoài người về phía vô lăng.Hắn từ trước đến nay đều ngông cuồng ngạo mạn, trông giống như kẻ bắt nạt học đường của xã hội, nhưng lúc này hắn ngược lại giống như một tên ngu ngốc, nằm trên vô lăng cười ngây ngô.Mãi cho đến khi người ở phía sau bíp còi, Hoắc Hiển mới phản ứng lại, nhanh hóng lái xe rời đi.Mộ An An lên tới tầng ba, cô hỏi y tá, mới tìm được vị trí phòng ICU của Mặc Mặc ờ.Hành lang vắng tanh, cửa đóngchặt.Mộ An An không vào được nên chỉ có thể đứng ờ cửa, nhìn vào bên trong qua khung cửa sổ nhỏ.Mặc Mặc nằm trên giường bệnh ờ phía ngoài cùng, Mộ An An liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy.Cố ấy đeo mặt nạ dưỡng khí, cổ tay quấn băng gạc, đôi mắt vô hồn nhắm nghiền, trông rất đau lòng.Mộ An An đối với Mặc Mặc là có cảm tình đặc biệt.Có lẽ là vì, Mộ An An lần đầu tiên ra khỏi khuôn viên trường để thực tập ở bệnh viện, và gặp được Mặc Mặc.Hay nói cách khác, là đêm hôm đó cô mở cửa phòng, nhìn thấy Mặc Mặc rất ngoan, nhưng lại nhìn cô bằng hai mắt vô hồn, khiến cô đau lòng, đồng thời sinh ra sự đồng cảm.Cho nên cô sẽ rất vui hơn bất kỳ ai khác khi Mặc Mặc có thể nhanh chỏng khỏe lên.Cũng hi vọng cô gái nhỏ này có thẻ hạnh phúc hơn ai hết.
Nhưng nghĩ đến những lời bình luận đó, nghĩ đến đôi mắt vô hồn của Mặc Mặc, trong lòng cũng không có thoải mái.
Hoắc Hiển đưa tay ra, định vỗ vai an ủi Mộ An An.
Ai ngờ…
Trước khi tay của Hoắc Hiển chạm vào vai của Mộ An An, Mộ An An đã đẩy cửa ra bước xuống xe rồi.
Khi Mộ An An quay đầu lại, Hoắc Hiển liền nhanh chóng thu tay về, coi như là đang chỉnh sửa tóc tai.
Để giảm bớt sự xấu hổ.
“ở tầng mấy?” – Mộ An An hỏi.
“Tầng ba.
” – Hoắc Hiển giả vờ bình tĩnh trả lời: “Cô lên trước đi,
ở đây đỗ xe không hơi khó, tôi đỗ xe xong liền lên tìm cô.
”
Mộ An An thật ra muốn nói không cần, nhưng cuối cùng cũng không nói ra.
Cô gật đầu, sau đó đóng cửa lại rồi đi vào bệnh viện.
Hoắc Hiển ngồi ở chỗ của mình, không ngừng nhìn Mộ An An đi vào bệnh viện, nụ cười ngượng nghịu trên mặt hắn ta cũng đã tắt đi.
Nhìn thấy bàn tay không chạm vào vai Mộ An An của mình, hắn
liền tỏ vẻ chán ghét vỗ về nó.
“Không chịu quyết tâm.
”
“Vừa nãy nên trực tiếp kéo cô ấy vào lòng an ủi.
”
“Vậy mà lại do dự.
”
Hoắc Hiển tự than thở,“chậc chậc” hai tiếng.
Ghét bỏ xong lại bật cười: “Tính khí của cô gái này thật sự rất hợp khẩu vị của ta.
”
Hoắc Hiển nằm nhoài người về phía vô lăng.
Hắn từ trước đến nay đều ngông cuồng ngạo mạn, trông giống như kẻ bắt nạt học đường của xã hội, nhưng lúc này hắn ngược lại giống như một tên ngu ngốc, nằm trên vô lăng cười ngây ngô.
Mãi cho đến khi người ở phía sau bíp còi, Hoắc Hiển mới phản ứng lại, nhanh hóng lái xe rời đi.
Mộ An An lên tới tầng ba, cô hỏi y tá, mới tìm được vị trí phòng ICU của Mặc Mặc ờ.
Hành lang vắng tanh, cửa đóng
chặt.
Mộ An An không vào được nên chỉ có thể đứng ờ cửa, nhìn vào bên trong qua khung cửa sổ nhỏ.
Mặc Mặc nằm trên giường bệnh ờ phía ngoài cùng, Mộ An An liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy.
Cố ấy đeo mặt nạ dưỡng khí, cổ tay quấn băng gạc, đôi mắt vô hồn nhắm nghiền, trông rất đau lòng.
Mộ An An đối với Mặc Mặc là có cảm tình đặc biệt.
Có lẽ là vì, Mộ An An lần đầu tiên ra khỏi khuôn viên trường để thực tập ở bệnh viện, và gặp được Mặc Mặc.
Hay nói cách khác, là đêm hôm đó cô mở cửa phòng, nhìn thấy Mặc Mặc rất ngoan, nhưng lại nhìn cô bằng hai mắt vô hồn, khiến cô đau lòng, đồng thời sinh ra sự đồng cảm.
Cho nên cô sẽ rất vui hơn bất kỳ ai khác khi Mặc Mặc có thể nhanh chỏng khỏe lên.
Cũng hi vọng cô gái nhỏ này có thẻ hạnh phúc hơn ai hết.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Nhưng nghĩ đến những lời bình luận đó, nghĩ đến đôi mắt vô hồn của Mặc Mặc, trong lòng cũng không có thoải mái.Hoắc Hiển đưa tay ra, định vỗ vai an ủi Mộ An An.Ai ngờ…Trước khi tay của Hoắc Hiển chạm vào vai của Mộ An An, Mộ An An đã đẩy cửa ra bước xuống xe rồi.Khi Mộ An An quay đầu lại, Hoắc Hiển liền nhanh chóng thu tay về, coi như là đang chỉnh sửa tóc tai.Để giảm bớt sự xấu hổ.“ở tầng mấy?” – Mộ An An hỏi.“Tầng ba.” – Hoắc Hiển giả vờ bình tĩnh trả lời: “Cô lên trước đi,ở đây đỗ xe không hơi khó, tôi đỗ xe xong liền lên tìm cô.”Mộ An An thật ra muốn nói không cần, nhưng cuối cùng cũng không nói ra.Cô gật đầu, sau đó đóng cửa lại rồi đi vào bệnh viện.Hoắc Hiển ngồi ở chỗ của mình, không ngừng nhìn Mộ An An đi vào bệnh viện, nụ cười ngượng nghịu trên mặt hắn ta cũng đã tắt đi.Nhìn thấy bàn tay không chạm vào vai Mộ An An của mình, hắnliền tỏ vẻ chán ghét vỗ về nó.“Không chịu quyết tâm.”“Vừa nãy nên trực tiếp kéo cô ấy vào lòng an ủi.”“Vậy mà lại do dự.”Hoắc Hiển tự than thở,“chậc chậc” hai tiếng.Ghét bỏ xong lại bật cười: “Tính khí của cô gái này thật sự rất hợp khẩu vị của ta.”Hoắc Hiển nằm nhoài người về phía vô lăng.Hắn từ trước đến nay đều ngông cuồng ngạo mạn, trông giống như kẻ bắt nạt học đường của xã hội, nhưng lúc này hắn ngược lại giống như một tên ngu ngốc, nằm trên vô lăng cười ngây ngô.Mãi cho đến khi người ở phía sau bíp còi, Hoắc Hiển mới phản ứng lại, nhanh hóng lái xe rời đi.Mộ An An lên tới tầng ba, cô hỏi y tá, mới tìm được vị trí phòng ICU của Mặc Mặc ờ.Hành lang vắng tanh, cửa đóngchặt.Mộ An An không vào được nên chỉ có thể đứng ờ cửa, nhìn vào bên trong qua khung cửa sổ nhỏ.Mặc Mặc nằm trên giường bệnh ờ phía ngoài cùng, Mộ An An liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy.Cố ấy đeo mặt nạ dưỡng khí, cổ tay quấn băng gạc, đôi mắt vô hồn nhắm nghiền, trông rất đau lòng.Mộ An An đối với Mặc Mặc là có cảm tình đặc biệt.Có lẽ là vì, Mộ An An lần đầu tiên ra khỏi khuôn viên trường để thực tập ở bệnh viện, và gặp được Mặc Mặc.Hay nói cách khác, là đêm hôm đó cô mở cửa phòng, nhìn thấy Mặc Mặc rất ngoan, nhưng lại nhìn cô bằng hai mắt vô hồn, khiến cô đau lòng, đồng thời sinh ra sự đồng cảm.Cho nên cô sẽ rất vui hơn bất kỳ ai khác khi Mặc Mặc có thể nhanh chỏng khỏe lên.Cũng hi vọng cô gái nhỏ này có thẻ hạnh phúc hơn ai hết.