Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 317: 317: Hiểu Rõ Bản Thân Đang Muốn Làm Gì

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Cô ta trốn ở bên này, vốn là chờ xem Mộ An An bị người ta giết.Những đứa trẻ mồ côi giống như Mộ An An, mang tội danh k*ch th*ch người bệnh trầm cảm tự sát, cho dù hôm nay chết ờ chỗ này, cũng không có gì để điều tra truy cứu.Nhưng sự xuất hiện đột ngột của Tông Chính Ngự, đã tiết lộ thânphận của Mộ An An, bước ngoặt này có hơi quá lớn, Hoắc Chân Chân không thể chấp nhận được!Hoắc Chân Chân còn ý thức được một chút…Gương mặt đó của Mộ An An, Hoắc Chân Chân có kí ức vô cùng đặc biệt!Đó là người phụ nữ đã đe dọa cô tại bữa tiệc cocktail ờ trang viên Hoắc gia ngày hôm đó!Là cùng một người!Từ nhỏ đến lớn, đó là người phụ nữ đầu tiên dám khiến cô xấu hổ lại còn đe dọa cô!Vậy mà lại là cô ta!Mộ, An, An!Cô gái xấu xí đó!Hoắc Chân Chân không thể chấp nhận tất cả những điều ở trước mắt này, cô cảm thấy mình sắp phát điên rồi.Rồi sau đó còn có điều gì đó khiến cho Hoắc Chân Chân càng phát điên hơn…“Nguyên nhân khiến tôi tự từ không phải do bác sĩ An An! Từ khi bác sĩ An An bắt đầu vào bệnh viện, chị ấy vẫn luôn động viên tôi, chưa bao giờ xúi giục tôitự sát!”Đột nhiên một giọng nữ vang lên, đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người tại hiện trường!Ở cuối hành lang, một cô gái nhỏ với khuôn mặt tái nhợt được La Sâm đẩy tới!Cô gái nhỏ đang ngồi trên xe lăn, tay phải được quấn băng gạc, nhẹ nhàng đặt ờ bên cạnh chiếc ghế.“Mặc Mặc!”Dì Lí vốn đang tê liệt đột nhiênhét lên, bà muốn đứng dậy và đi về phía Mặc Mặc, nhưng bởi vì quá suy sụp, nên căn bản không thể đứng dậy được.Vệ sĩ Ngự Viên Loan ở bên cạnh liền dìu dì Lí sang một bên.“Mặc Mặc?” – Mộ An An khiếp sợ.Bất giác ngần đầu nhìn Tông Chính Ngự.Trên mặt Tông Chính Ngự không có biểu hiện gì, nhưng khi anh hạ mắt xuống nhìn Mộ An An, anh lại dịu dàng hơn một chút.Anh đưa tay xoa tóc Mộ An An.Mặc Mặc được La Sâm đẩy vào trong đám đông.Không ít phóng viên phục hồi lại tinh thần, đều lần lượt quay phim chụp hình Mặc Mặc.Trên TV, ghi lại chuyển biến thực tế tại hiện trường.Khán giả xem trước màn hình đã muốn ngu rồi.– Cái gì tình huống gì vậy?– Tiểu công chúa Ngự Viên Loan!Mẹ kiếp!– Người này hoàn toàn khác với trong ảnh, cô gái này xinh đẹp như tiên nữ, hiện tại lại được Thất gia ôm trong lòng!– Cô ấy được Thất gia ôm kìa!– Cô ấy chính là cô gái được thần sủng lên trời đó!Sự chú ý trên màn hình, chỉ ờ trên người Thất gia và tiểu công chúa Ngự Viên Loan, không ai quan tâm đến người thực sự gây ra chuyện này.Rõ ràng trên báo chí đã công bố người đã tử vong, nhưng lúc này người đó đang ngồi trên xe lăn.Mặc Mặc nhìn thoáng qua mọi người đang ở hiện trường, đặc biệt là mẹ của cô, dừng lại một chút, nhưng không có kích động.Cô biết rõ bản thân muốn làm gì.

Cô ta trốn ở bên này, vốn là chờ xem Mộ An An bị người ta giết.

Những đứa trẻ mồ côi giống như Mộ An An, mang tội danh k*ch th*ch người bệnh trầm cảm tự sát, cho dù hôm nay chết ờ chỗ này, cũng không có gì để điều tra truy cứu.

Nhưng sự xuất hiện đột ngột của Tông Chính Ngự, đã tiết lộ thân

phận của Mộ An An, bước ngoặt này có hơi quá lớn, Hoắc Chân Chân không thể chấp nhận được!

Hoắc Chân Chân còn ý thức được một chút…

Gương mặt đó của Mộ An An, Hoắc Chân Chân có kí ức vô cùng đặc biệt!

Đó là người phụ nữ đã đe dọa cô tại bữa tiệc cocktail ờ trang viên Hoắc gia ngày hôm đó!

Là cùng một người!

Từ nhỏ đến lớn, đó là người phụ nữ đầu tiên dám khiến cô xấu hổ lại còn đe dọa cô!

Vậy mà lại là cô ta!

Mộ, An, An!

Cô gái xấu xí đó!

Hoắc Chân Chân không thể chấp nhận tất cả những điều ở trước mắt này, cô cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

Rồi sau đó còn có điều gì đó khiến cho Hoắc Chân Chân càng phát điên hơn…

“Nguyên nhân khiến tôi tự từ không phải do bác sĩ An An! Từ khi bác sĩ An An bắt đầu vào bệnh viện, chị ấy vẫn luôn động viên tôi, chưa bao giờ xúi giục tôi

tự sát!”

Đột nhiên một giọng nữ vang lên, đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người tại hiện trường!

Ở cuối hành lang, một cô gái nhỏ với khuôn mặt tái nhợt được La Sâm đẩy tới!

Cô gái nhỏ đang ngồi trên xe lăn, tay phải được quấn băng gạc, nhẹ nhàng đặt ờ bên cạnh chiếc ghế.

“Mặc Mặc!”

Dì Lí vốn đang tê liệt đột nhiên

hét lên, bà muốn đứng dậy và đi về phía Mặc Mặc, nhưng bởi vì quá suy sụp, nên căn bản không thể đứng dậy được.

Vệ sĩ Ngự Viên Loan ở bên cạnh liền dìu dì Lí sang một bên.

“Mặc Mặc?” – Mộ An An khiếp sợ.

Bất giác ngần đầu nhìn Tông Chính Ngự.

Trên mặt Tông Chính Ngự không có biểu hiện gì, nhưng khi anh hạ mắt xuống nhìn Mộ An An, anh lại dịu dàng hơn một chút.

Anh đưa tay xoa tóc Mộ An An.

Mặc Mặc được La Sâm đẩy vào trong đám đông.

Không ít phóng viên phục hồi lại tinh thần, đều lần lượt quay phim chụp hình Mặc Mặc.

Trên TV, ghi lại chuyển biến thực tế tại hiện trường.

Khán giả xem trước màn hình đã muốn ngu rồi.

– Cái gì tình huống gì vậy?

– Tiểu công chúa Ngự Viên Loan!

Mẹ kiếp!

– Người này hoàn toàn khác với trong ảnh, cô gái này xinh đẹp như tiên nữ, hiện tại lại được Thất gia ôm trong lòng!

– Cô ấy được Thất gia ôm kìa!

– Cô ấy chính là cô gái được thần sủng lên trời đó!

Sự chú ý trên màn hình, chỉ ờ trên người Thất gia và tiểu công chúa Ngự Viên Loan, không ai quan tâm đến người thực sự gây ra chuyện này.

Rõ ràng trên báo chí đã công bố người đã tử vong, nhưng lúc này người đó đang ngồi trên xe lăn.

Mặc Mặc nhìn thoáng qua mọi người đang ở hiện trường, đặc biệt là mẹ của cô, dừng lại một chút, nhưng không có kích động.

Cô biết rõ bản thân muốn làm gì.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Cô ta trốn ở bên này, vốn là chờ xem Mộ An An bị người ta giết.Những đứa trẻ mồ côi giống như Mộ An An, mang tội danh k*ch th*ch người bệnh trầm cảm tự sát, cho dù hôm nay chết ờ chỗ này, cũng không có gì để điều tra truy cứu.Nhưng sự xuất hiện đột ngột của Tông Chính Ngự, đã tiết lộ thânphận của Mộ An An, bước ngoặt này có hơi quá lớn, Hoắc Chân Chân không thể chấp nhận được!Hoắc Chân Chân còn ý thức được một chút…Gương mặt đó của Mộ An An, Hoắc Chân Chân có kí ức vô cùng đặc biệt!Đó là người phụ nữ đã đe dọa cô tại bữa tiệc cocktail ờ trang viên Hoắc gia ngày hôm đó!Là cùng một người!Từ nhỏ đến lớn, đó là người phụ nữ đầu tiên dám khiến cô xấu hổ lại còn đe dọa cô!Vậy mà lại là cô ta!Mộ, An, An!Cô gái xấu xí đó!Hoắc Chân Chân không thể chấp nhận tất cả những điều ở trước mắt này, cô cảm thấy mình sắp phát điên rồi.Rồi sau đó còn có điều gì đó khiến cho Hoắc Chân Chân càng phát điên hơn…“Nguyên nhân khiến tôi tự từ không phải do bác sĩ An An! Từ khi bác sĩ An An bắt đầu vào bệnh viện, chị ấy vẫn luôn động viên tôi, chưa bao giờ xúi giục tôitự sát!”Đột nhiên một giọng nữ vang lên, đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người tại hiện trường!Ở cuối hành lang, một cô gái nhỏ với khuôn mặt tái nhợt được La Sâm đẩy tới!Cô gái nhỏ đang ngồi trên xe lăn, tay phải được quấn băng gạc, nhẹ nhàng đặt ờ bên cạnh chiếc ghế.“Mặc Mặc!”Dì Lí vốn đang tê liệt đột nhiênhét lên, bà muốn đứng dậy và đi về phía Mặc Mặc, nhưng bởi vì quá suy sụp, nên căn bản không thể đứng dậy được.Vệ sĩ Ngự Viên Loan ở bên cạnh liền dìu dì Lí sang một bên.“Mặc Mặc?” – Mộ An An khiếp sợ.Bất giác ngần đầu nhìn Tông Chính Ngự.Trên mặt Tông Chính Ngự không có biểu hiện gì, nhưng khi anh hạ mắt xuống nhìn Mộ An An, anh lại dịu dàng hơn một chút.Anh đưa tay xoa tóc Mộ An An.Mặc Mặc được La Sâm đẩy vào trong đám đông.Không ít phóng viên phục hồi lại tinh thần, đều lần lượt quay phim chụp hình Mặc Mặc.Trên TV, ghi lại chuyển biến thực tế tại hiện trường.Khán giả xem trước màn hình đã muốn ngu rồi.– Cái gì tình huống gì vậy?– Tiểu công chúa Ngự Viên Loan!Mẹ kiếp!– Người này hoàn toàn khác với trong ảnh, cô gái này xinh đẹp như tiên nữ, hiện tại lại được Thất gia ôm trong lòng!– Cô ấy được Thất gia ôm kìa!– Cô ấy chính là cô gái được thần sủng lên trời đó!Sự chú ý trên màn hình, chỉ ờ trên người Thất gia và tiểu công chúa Ngự Viên Loan, không ai quan tâm đến người thực sự gây ra chuyện này.Rõ ràng trên báo chí đã công bố người đã tử vong, nhưng lúc này người đó đang ngồi trên xe lăn.Mặc Mặc nhìn thoáng qua mọi người đang ở hiện trường, đặc biệt là mẹ của cô, dừng lại một chút, nhưng không có kích động.Cô biết rõ bản thân muốn làm gì.

Chương 317: 317: Hiểu Rõ Bản Thân Đang Muốn Làm Gì