Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 323: 323: Những Lời Hôm Nay Cháu Nhớ Rõ Cho Ta

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Giọng anh rất trầm, hơi khàn một chút, hiển nhiên rất khác biệt.Mộ An An không có trả lời, chỉ gật đầu.Cúi đầu, nhìn hai chân đang khép lại của mình.“Ngẩng đầu lên.” – Tông Chính Ngự nói.Mộ An An do dự hai giây, cuôi cùng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tông Chính Ngự.Nhưng, Thất gia lại nắm lấy cằm của cô, di chuyển tầm nhìn của Mộ An An về phía trước: “Thẳng lưng.”Mộ An An làm theo.“Không được ủy khuất như vậy nữa, kiêu ngạo lên một chút.”Mộ An An hít sâu một hơi điều chỉnh trạng thái.Bên tai truyền đến giọng nói trầmthấp mà kiên quyết của Thất gia: “Những lời hôm nay, cháu nhớ rõ cho ta.”“Cháu tên là Mộ An An, nữ chủ nhân duy nhất của Ngự Viên Loan.Là tiểu công chúa mà Tông Chính Ngự ta nâng niu ở trong lòng bàn tay, không một ai có thể tỏ ra cao thượng ở trước mặt cháu hết.”Mộ An An kinh ngạc, theo bản năng quay đầu nhìn về phía Tông Chính Ngự.Lại bị anh cưỡng chế dời tầm mắt nhìn lại về phía trước.“Công chúa kiêu hãnh, là không cần phải chịu đựng sự khiêu khích của bất kì ai.”Mộ An An nhìn chằm chằm về phía trước, bên tai là lời nói bá đạo và khẳng định của Tông Chính Ngự.Mũi chua xót.Trong lòng cũng cũng vô cùng chua xót.“Lần sau gặp người như Đường Mật, biết nên làm như thế nào rồi chứ?” – Tông Chính Ngự hỏi.“Đuổi đi!” – Mộ An An khẳng định nói.Thất gia vô cùng hài lòng.Nhưng Mộ An An đột nhiên co rụt lại: “Vậy bên phía gia tộc Tông Chính thì phải giải thích thế nào?”“Không sao cả.” – Thất gia nói: “Tông Chính Ngự ta muốn sủng ái ai, ai dám nói người đó không phải?”Vô tư, bá đạo.Mộ An An nhìn Tông Chính Ngự: “Thất gia, muốn ôm.”Cô đưa tay về phía Thất gia.Nhưng Thất gia lại thờ ơ, chỉ nhìn lướt qua một vòng trên người cô, sau đó đè đầu Mộ An An, đẩy cô về phía trước.“Thất gia, đã nói là tiểu công chúa rồi mà?” – Mộ An An bắt đầu thảm thương.Ánh mắt Tông Chính Ngự lại lướt nhìn trên người cô một lần nữa.Thờ ơ.Xe lúc này đã dừng ờ trước biệt thự chính của Ngự Viên Loan.Hai vệ sĩ cung kính mở cửa xe ở phía sau ra.Tông Chính Ngự xuống xe trước.Mộ An An cảm thấy không thể hiểu nổi.Vừa nãy còn dịu dàng dỗ dành cô, vậy mà lúc này ngay cả một cái ôm cũng không cho.Quả nhiên.Đàn ông đều hay thay đổiTrái tim đàn ông như kim đáy biển.Khi Mộ An An còn đang than thở ở trong lòng, Tông Chính Ngự đã đi đến trước mặt cô.Không nói lời nào, kéo Mộ An An từ bên trong xe ra, rồi một tay ôm lây cô.

Giọng anh rất trầm, hơi khàn một chút, hiển nhiên rất khác biệt.

Mộ An An không có trả lời, chỉ gật đầu.

Cúi đầu, nhìn hai chân đang khép lại của mình.

“Ngẩng đầu lên.

” – Tông Chính Ngự nói.

Mộ An An do dự hai giây, cuôi cùng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tông Chính Ngự.

Nhưng, Thất gia lại nắm lấy cằm của cô, di chuyển tầm nhìn của Mộ An An về phía trước: “Thẳng lưng.

Mộ An An làm theo.

“Không được ủy khuất như vậy nữa, kiêu ngạo lên một chút.

Mộ An An hít sâu một hơi điều chỉnh trạng thái.

Bên tai truyền đến giọng nói trầm

thấp mà kiên quyết của Thất gia: “Những lời hôm nay, cháu nhớ rõ cho ta.

“Cháu tên là Mộ An An, nữ chủ nhân duy nhất của Ngự Viên Loan.

Là tiểu công chúa mà Tông Chính Ngự ta nâng niu ở trong lòng bàn tay, không một ai có thể tỏ ra cao thượng ở trước mặt cháu hết.

Mộ An An kinh ngạc, theo bản năng quay đầu nhìn về phía Tông Chính Ngự.

Lại bị anh cưỡng chế dời tầm mắt nhìn lại về phía trước.

“Công chúa kiêu hãnh, là không cần phải chịu đựng sự khiêu khích của bất kì ai.

Mộ An An nhìn chằm chằm về phía trước, bên tai là lời nói bá đạo và khẳng định của Tông Chính Ngự.

Mũi chua xót.

Trong lòng cũng cũng vô cùng chua xót.

“Lần sau gặp người như Đường Mật, biết nên làm như thế nào rồi chứ?” – Tông Chính Ngự hỏi.

“Đuổi đi!” – Mộ An An khẳng định nói.

Thất gia vô cùng hài lòng.

Nhưng Mộ An An đột nhiên co rụt lại: “Vậy bên phía gia tộc Tông Chính thì phải giải thích thế nào?”

“Không sao cả.

” – Thất gia nói: “Tông Chính Ngự ta muốn sủng ái ai, ai dám nói người đó không phải?”

Vô tư, bá đạo.

Mộ An An nhìn Tông Chính Ngự: “Thất gia, muốn ôm.

Cô đưa tay về phía Thất gia.

Nhưng Thất gia lại thờ ơ, chỉ nhìn lướt qua một vòng trên người cô, sau đó đè đầu Mộ An An, đẩy cô về phía trước.

“Thất gia, đã nói là tiểu công chúa rồi mà?” – Mộ An An bắt đầu thảm thương.

Ánh mắt Tông Chính Ngự lại lướt nhìn trên người cô một lần nữa.

Thờ ơ.

Xe lúc này đã dừng ờ trước biệt thự chính của Ngự Viên Loan.

Hai vệ sĩ cung kính mở cửa xe ở phía sau ra.

Tông Chính Ngự xuống xe trước.

Mộ An An cảm thấy không thể hiểu nổi.

Vừa nãy còn dịu dàng dỗ dành cô, vậy mà lúc này ngay cả một cái ôm cũng không cho.

Quả nhiên.

Đàn ông đều hay thay đổi

Trái tim đàn ông như kim đáy biển.

Khi Mộ An An còn đang than thở ở trong lòng, Tông Chính Ngự đã đi đến trước mặt cô.

Không nói lời nào, kéo Mộ An An từ bên trong xe ra, rồi một tay ôm lây cô.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Giọng anh rất trầm, hơi khàn một chút, hiển nhiên rất khác biệt.Mộ An An không có trả lời, chỉ gật đầu.Cúi đầu, nhìn hai chân đang khép lại của mình.“Ngẩng đầu lên.” – Tông Chính Ngự nói.Mộ An An do dự hai giây, cuôi cùng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tông Chính Ngự.Nhưng, Thất gia lại nắm lấy cằm của cô, di chuyển tầm nhìn của Mộ An An về phía trước: “Thẳng lưng.”Mộ An An làm theo.“Không được ủy khuất như vậy nữa, kiêu ngạo lên một chút.”Mộ An An hít sâu một hơi điều chỉnh trạng thái.Bên tai truyền đến giọng nói trầmthấp mà kiên quyết của Thất gia: “Những lời hôm nay, cháu nhớ rõ cho ta.”“Cháu tên là Mộ An An, nữ chủ nhân duy nhất của Ngự Viên Loan.Là tiểu công chúa mà Tông Chính Ngự ta nâng niu ở trong lòng bàn tay, không một ai có thể tỏ ra cao thượng ở trước mặt cháu hết.”Mộ An An kinh ngạc, theo bản năng quay đầu nhìn về phía Tông Chính Ngự.Lại bị anh cưỡng chế dời tầm mắt nhìn lại về phía trước.“Công chúa kiêu hãnh, là không cần phải chịu đựng sự khiêu khích của bất kì ai.”Mộ An An nhìn chằm chằm về phía trước, bên tai là lời nói bá đạo và khẳng định của Tông Chính Ngự.Mũi chua xót.Trong lòng cũng cũng vô cùng chua xót.“Lần sau gặp người như Đường Mật, biết nên làm như thế nào rồi chứ?” – Tông Chính Ngự hỏi.“Đuổi đi!” – Mộ An An khẳng định nói.Thất gia vô cùng hài lòng.Nhưng Mộ An An đột nhiên co rụt lại: “Vậy bên phía gia tộc Tông Chính thì phải giải thích thế nào?”“Không sao cả.” – Thất gia nói: “Tông Chính Ngự ta muốn sủng ái ai, ai dám nói người đó không phải?”Vô tư, bá đạo.Mộ An An nhìn Tông Chính Ngự: “Thất gia, muốn ôm.”Cô đưa tay về phía Thất gia.Nhưng Thất gia lại thờ ơ, chỉ nhìn lướt qua một vòng trên người cô, sau đó đè đầu Mộ An An, đẩy cô về phía trước.“Thất gia, đã nói là tiểu công chúa rồi mà?” – Mộ An An bắt đầu thảm thương.Ánh mắt Tông Chính Ngự lại lướt nhìn trên người cô một lần nữa.Thờ ơ.Xe lúc này đã dừng ờ trước biệt thự chính của Ngự Viên Loan.Hai vệ sĩ cung kính mở cửa xe ở phía sau ra.Tông Chính Ngự xuống xe trước.Mộ An An cảm thấy không thể hiểu nổi.Vừa nãy còn dịu dàng dỗ dành cô, vậy mà lúc này ngay cả một cái ôm cũng không cho.Quả nhiên.Đàn ông đều hay thay đổiTrái tim đàn ông như kim đáy biển.Khi Mộ An An còn đang than thở ở trong lòng, Tông Chính Ngự đã đi đến trước mặt cô.Không nói lời nào, kéo Mộ An An từ bên trong xe ra, rồi một tay ôm lây cô.

Chương 323: 323: Những Lời Hôm Nay Cháu Nhớ Rõ Cho Ta