“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 326: 326: Mới Vừa Ổn Định Lại
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An nhanh chóng nói: “Thất gia, cháu không sao, chỉ là vừa mới tắm xong thấy hơi ngột ngạt, uống chút nước thì sẽ không sao.Nói xong, Mộ An An liền xoay người nhanh chóng cầm lấy cốc nước trên bàn.Uống hết nửa cốc nước, mới kìm chế được những suy nghĩ lung tung không nên xảy ra.Cảm thấy thật xấu hổ.Một cô gái nhỏ, lại nhịn không được nhớ tới hình ảnh này.Lại cảm thấy loại cảm giác đó vừa k*ch th*ch vừa đẹp đẽ, muốn trải nghiệm nó một lần nữa.Mộ An An vội vàng lắc đầu, rồi uống hết nửa ly nước còn lại.“Thật sự không sao chứ?” – Tông Chính Ngự thấy bộ dạng này của cô, có chút lo lắng.Mộ An An lắc đầu: “Đã đỡ hơnroi.Đối diện với ánh mắt của Thấtgia, Mộ An An vẫn có chút chột dạ, lúc này cô liền nói sang chuyện khác: “Thất gia, lão gia hiện tại thế nào rồi?”Tông Chính Ngự ngồi xuống ghế: “Mới vừa ổn định lại.”Mộ An An gật đầu, không nói nữa.Cúi đầu nhìn xuống mặt bàn, dùng ngón tay chọc một cái.Tông Chính Ngự vừa thấy bộ dạng này của cô, liền biết cô có chuyện giấu diếm.Nhưng anh không có lên tiếng, anh muốn xem đứa nhỏ này có thể kéo dài khoảng bao lâu.Cơ thể Tông Chính Ngự hơi dựa vào lưng ghế, khoanh chân một cách tao nhã, hai tay đan vào nhau đặt ở trên đùi, vẻ mặt có vài phần thưởng thức.Mộ An An vẫn còn chọc cái bàn.Ngón trỏ chọc sắp đến trắng bệch.Cô có điều muốn nói nhưng lại không biết mờ miệng như thế nào.Phòng làm việc im ắng đến mức, chỉ có ngón trỏ của Mộ An An chọc vào mặt bàn phát ra âm thanh kỳ quái.Chọc một hồi lâu, bản thân Mộ An An cũng thấy khó chịu.Cô đột nhiên xoay người lại:“Thất gia!”“Hử?” – Tông Chính Ngự nhướng mày, giọng nói có chút lười biếng.“Cháu đứng mệt quá.” – Mộ An An nói.“Vậy trở về phòng đi.” – Mộ An Anlắc đầu, cô tách đôi chân của Tông Chính Ngự ra, sau đó dang rộng hai chân của cô rồi ngồi lên đùi của Tông Chính Ngự.Khi cô ngồi xuống như thế này, Thất gia vô thức đưa tay ra ôm lấy eo của Mộ An An để cô không bị ngã.Mộ An An cầm lấy cổ áo của Thất gia, vẻ mặt nghiêm túc.Cảm thấy ngồi không thoải mái, lại cử động.Sắc mặt Thất gia trầm xuống: “Muốn ngồi, thì đừng động đậy!”Mộ An An nhìn lén Thất gia liếc mắt một cái, không dám lộn xộn nữa.Cô chỉ sợ Thất gia trực tiếp xách cô đi.Bị Thất gia cự tuyệt hành động thân mật, Mộ An An một chút cũng không thích.Cô chơi đùa với cổ áo sơ mi của Thất gia: “Thất gia, làm bác sĩ, có thể không mắc bất kỳ sai lầm nào không?” – Giọng của Mộ An An rất nhẹ nhàng.Mặc dù sự việc này đã kết thúc.
Mộ An An nhanh chóng nói: “Thất gia, cháu không sao, chỉ là vừa mới tắm xong thấy hơi ngột ngạt, uống chút nước thì sẽ không sao.
Nói xong, Mộ An An liền xoay người nhanh chóng cầm lấy cốc nước trên bàn.
Uống hết nửa cốc nước, mới kìm chế được những suy nghĩ lung tung không nên xảy ra.
Cảm thấy thật xấu hổ.
Một cô gái nhỏ, lại nhịn không được nhớ tới hình ảnh này.
Lại cảm thấy loại cảm giác đó vừa k*ch th*ch vừa đẹp đẽ, muốn trải nghiệm nó một lần nữa.
Mộ An An vội vàng lắc đầu, rồi uống hết nửa ly nước còn lại.
“Thật sự không sao chứ?” – Tông Chính Ngự thấy bộ dạng này của cô, có chút lo lắng.
Mộ An An lắc đầu: “Đã đỡ hơn
roi.
Đối diện với ánh mắt của Thất
gia, Mộ An An vẫn có chút chột dạ, lúc này cô liền nói sang chuyện khác: “Thất gia, lão gia hiện tại thế nào rồi?”
Tông Chính Ngự ngồi xuống ghế: “Mới vừa ổn định lại.
”
Mộ An An gật đầu, không nói nữa.
Cúi đầu nhìn xuống mặt bàn, dùng ngón tay chọc một cái.
Tông Chính Ngự vừa thấy bộ dạng này của cô, liền biết cô có chuyện giấu diếm.
Nhưng anh không có lên tiếng, anh muốn xem đứa nhỏ này có thể kéo dài khoảng bao lâu.
Cơ thể Tông Chính Ngự hơi dựa vào lưng ghế, khoanh chân một cách tao nhã, hai tay đan vào nhau đặt ở trên đùi, vẻ mặt có vài phần thưởng thức.
Mộ An An vẫn còn chọc cái bàn.
Ngón trỏ chọc sắp đến trắng bệch.
Cô có điều muốn nói nhưng lại không biết mờ miệng như thế nào.
Phòng làm việc im ắng đến mức, chỉ có ngón trỏ của Mộ An An chọc vào mặt bàn phát ra âm thanh kỳ quái.
Chọc một hồi lâu, bản thân Mộ An An cũng thấy khó chịu.
Cô đột nhiên xoay người lại:
“Thất gia!”
“Hử?” – Tông Chính Ngự nhướng mày, giọng nói có chút lười biếng.
“Cháu đứng mệt quá.
” – Mộ An An nói.
“Vậy trở về phòng đi.
” – Mộ An An
lắc đầu, cô tách đôi chân của Tông Chính Ngự ra, sau đó dang rộng hai chân của cô rồi ngồi lên đùi của Tông Chính Ngự.
Khi cô ngồi xuống như thế này, Thất gia vô thức đưa tay ra ôm lấy eo của Mộ An An để cô không bị ngã.
Mộ An An cầm lấy cổ áo của Thất gia, vẻ mặt nghiêm túc.
Cảm thấy ngồi không thoải mái, lại cử động.
Sắc mặt Thất gia trầm xuống: “Muốn ngồi, thì đừng động đậy!”
Mộ An An nhìn lén Thất gia liếc mắt một cái, không dám lộn xộn nữa.
Cô chỉ sợ Thất gia trực tiếp xách cô đi.
Bị Thất gia cự tuyệt hành động thân mật, Mộ An An một chút cũng không thích.
Cô chơi đùa với cổ áo sơ mi của Thất gia: “Thất gia, làm bác sĩ, có thể không mắc bất kỳ sai lầm nào không?” – Giọng của Mộ An An rất nhẹ nhàng.
Mặc dù sự việc này đã kết thúc.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An nhanh chóng nói: “Thất gia, cháu không sao, chỉ là vừa mới tắm xong thấy hơi ngột ngạt, uống chút nước thì sẽ không sao.Nói xong, Mộ An An liền xoay người nhanh chóng cầm lấy cốc nước trên bàn.Uống hết nửa cốc nước, mới kìm chế được những suy nghĩ lung tung không nên xảy ra.Cảm thấy thật xấu hổ.Một cô gái nhỏ, lại nhịn không được nhớ tới hình ảnh này.Lại cảm thấy loại cảm giác đó vừa k*ch th*ch vừa đẹp đẽ, muốn trải nghiệm nó một lần nữa.Mộ An An vội vàng lắc đầu, rồi uống hết nửa ly nước còn lại.“Thật sự không sao chứ?” – Tông Chính Ngự thấy bộ dạng này của cô, có chút lo lắng.Mộ An An lắc đầu: “Đã đỡ hơnroi.Đối diện với ánh mắt của Thấtgia, Mộ An An vẫn có chút chột dạ, lúc này cô liền nói sang chuyện khác: “Thất gia, lão gia hiện tại thế nào rồi?”Tông Chính Ngự ngồi xuống ghế: “Mới vừa ổn định lại.”Mộ An An gật đầu, không nói nữa.Cúi đầu nhìn xuống mặt bàn, dùng ngón tay chọc một cái.Tông Chính Ngự vừa thấy bộ dạng này của cô, liền biết cô có chuyện giấu diếm.Nhưng anh không có lên tiếng, anh muốn xem đứa nhỏ này có thể kéo dài khoảng bao lâu.Cơ thể Tông Chính Ngự hơi dựa vào lưng ghế, khoanh chân một cách tao nhã, hai tay đan vào nhau đặt ở trên đùi, vẻ mặt có vài phần thưởng thức.Mộ An An vẫn còn chọc cái bàn.Ngón trỏ chọc sắp đến trắng bệch.Cô có điều muốn nói nhưng lại không biết mờ miệng như thế nào.Phòng làm việc im ắng đến mức, chỉ có ngón trỏ của Mộ An An chọc vào mặt bàn phát ra âm thanh kỳ quái.Chọc một hồi lâu, bản thân Mộ An An cũng thấy khó chịu.Cô đột nhiên xoay người lại:“Thất gia!”“Hử?” – Tông Chính Ngự nhướng mày, giọng nói có chút lười biếng.“Cháu đứng mệt quá.” – Mộ An An nói.“Vậy trở về phòng đi.” – Mộ An Anlắc đầu, cô tách đôi chân của Tông Chính Ngự ra, sau đó dang rộng hai chân của cô rồi ngồi lên đùi của Tông Chính Ngự.Khi cô ngồi xuống như thế này, Thất gia vô thức đưa tay ra ôm lấy eo của Mộ An An để cô không bị ngã.Mộ An An cầm lấy cổ áo của Thất gia, vẻ mặt nghiêm túc.Cảm thấy ngồi không thoải mái, lại cử động.Sắc mặt Thất gia trầm xuống: “Muốn ngồi, thì đừng động đậy!”Mộ An An nhìn lén Thất gia liếc mắt một cái, không dám lộn xộn nữa.Cô chỉ sợ Thất gia trực tiếp xách cô đi.Bị Thất gia cự tuyệt hành động thân mật, Mộ An An một chút cũng không thích.Cô chơi đùa với cổ áo sơ mi của Thất gia: “Thất gia, làm bác sĩ, có thể không mắc bất kỳ sai lầm nào không?” – Giọng của Mộ An An rất nhẹ nhàng.Mặc dù sự việc này đã kết thúc.