“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 331: 331: Đi Đâu Vậy
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Sau đó đặt Mộ An An lên bồn rửa tay: “Sửa sang lại một chút đi, đưa cháu đi một nơi.”“Đi đâu vậy?” – Mộ An An hỏi.Tông Chính Ngự không trả lời, chỉ nhẹ nhàng nhéo tai Mộ An An rồi rời khỏi phòng tắm.Mộ An An nghiêng đầu nhìn bóng lưng Thất gia rời đi.Đi đâu vậy chứ?Mộ An An nhún vai.Bất kể là đi đâu, chỉ cần ờ bên cạnh Thất gia, thì chính là điều tốt đẹp.Nghĩ đến đây, Mộ An An liền đi tắm rửa đơn giản.Khi ở trong phòng quần áo, Mộ An An vốn muốn chọn cho mình chiếc váy ngắn trễ vai màu đỏ mà cô đặc biệt thích.Chiếc váy ôm sát cơ thể đặc biệt khoe dáng và đôi chân dài miênman.Nhưng nghĩ đến bữa tiệc lần trước, Mộ An An đã mặc đồ gợi cảm trưởng thành để khiêu khích phản ứng của Thất gia, cuối cùng cô quyết định từ bỏ.Muốn trêu Thất gia, thi cũng phải từ từ.Không thể làm nhiều quá cùng một lúc, khiến Thất gia trừng trị mình cũng không tốt lắm.Cho nên sau khi chọn một vòng Mộ An An giữ nguyên phong cách ăn mặc cũ.Cô chọn một chiếc áo hoddie cókiểu dáng chắp vá đặc biệt.Chiều dài áo đến mông, cô phối đồ đơn giản với quần short, đôi giày cao cổ màu trắng.Như vậy vừa trông trẻ trung lại vừa lộ ra một chút gợi cảm.Nếu là trước đây Mộ An An sẽ thấy phiền phức, chỉ cần mặc quần thể thao cột dây và đội mũ thì cô sẽ là một cô gái siêu ngầu.Nhưng hiện tại không được.Cô gái siêu ngầu không thể khiến Thất gia động lòng được.Khi Mộ An An ngồi vào bàn trang điểm, cô thấy rất hài lòng với ngoại hình của mình.Ngoại trừ miếng băng gạt ở trên trán có chút phá hoại nhan sắc ra.Khi cô đang định đội mũ hay thay một chiếc băng đỏ dễ thương đẻ che đi vết thương thì tiếng gõ cửa liền vang lên.“Vào đi.” – Mộ An An vừa dứt lời, thì cửa phòng được đẩy ra.Bác sĩ Cố cầm hộp thuốc đi vào phòng.Khi bác sĩ Cố đóng cửa lại, liền than thở một câu: “Tiểu thư An An, tôi cảm thấy gần đây nếu cô có thời gian rảnh thì nên lên chùa thắp hương đi.”Mộ An An nhướng mày nhìn hắn.Bác sĩ Cố tận tình khuyên bảo: “Năm nay cô luôn bị thương.”vết thương nghiêm trọng thì không có.Nhưng vết thương nhỏ thì liên tục xuất hiện.Trong khoảng thời gian này, sốlần bác sĩ Cố ôm hộp thuốc đi vào phòng Mộ An An, gần như bắt kịp với số năm làm việc qua.Mộ An An không đáp lại lời than thở của bác sĩ cố.Cô nhìn vào gương, rồi gỡ bỏ miếng băng gạc trên trán ra.Hòn đá kia đập vào cũng thật là độc ác.vết thương dài khoảng ba bốn cm, trông rất đáng sợ.Mộ An An nói: “Anh xử lý vết thương cho đẹp một chút, hômnay tôi phải đi hẹn hò với Thất gia.“Hả?” – Bác sĩ Cố kinh ngạc.Mộ An An vẻ mặt nghiêm túc: “Thất gia nói muốn dẫn tôi đến một nơi.”Bác sĩ Cố không nói gì, đánh giá Mộ An An từ trên xuống dưới.Nhìn cặp đùi trắng nõn của Mộ An An, mới nhận ra hôm nay cô ăn mặc rất khác.Người đẹp, mặc quần áo lên liền giống như đang tỏa sáng.Huống chi Mộ An An như vậy, xinh đẹp như một tiểu tiên nữ.Ngay cả vết thương trên trán cũng không thể cản trở cô tòa sáng.Nhưng mà…“Tiểu thư An An, cô có chắc là Thất gia muốn đưa cô đi hẹn hò không?” – Bác sĩ cố đưa ra nghi ngờ.“Anh có ý kiến gì?” – Mộ An An trừng mắt liếc hắn một cái: “Anh có ý kiến gì thì cứ nói thẳng ra đi, tôi cam đoan chỉ đánh anh mấy quyền thôi.”Bác sĩ Cố lựa chọn câm miệng, tập trung xem vết thương cho Mộ An An..
Sau đó đặt Mộ An An lên bồn rửa tay: “Sửa sang lại một chút đi, đưa cháu đi một nơi.
”
“Đi đâu vậy?” – Mộ An An hỏi.
Tông Chính Ngự không trả lời, chỉ nhẹ nhàng nhéo tai Mộ An An rồi rời khỏi phòng tắm.
Mộ An An nghiêng đầu nhìn bóng lưng Thất gia rời đi.
Đi đâu vậy chứ?
Mộ An An nhún vai.
Bất kể là đi đâu, chỉ cần ờ bên cạnh Thất gia, thì chính là điều tốt đẹp.
Nghĩ đến đây, Mộ An An liền đi tắm rửa đơn giản.
Khi ở trong phòng quần áo, Mộ An An vốn muốn chọn cho mình chiếc váy ngắn trễ vai màu đỏ mà cô đặc biệt thích.
Chiếc váy ôm sát cơ thể đặc biệt khoe dáng và đôi chân dài miên
man.
Nhưng nghĩ đến bữa tiệc lần trước, Mộ An An đã mặc đồ gợi cảm trưởng thành để khiêu khích phản ứng của Thất gia, cuối cùng cô quyết định từ bỏ.
Muốn trêu Thất gia, thi cũng phải từ từ.
Không thể làm nhiều quá cùng một lúc, khiến Thất gia trừng trị mình cũng không tốt lắm.
Cho nên sau khi chọn một vòng Mộ An An giữ nguyên phong cách ăn mặc cũ.
Cô chọn một chiếc áo hoddie có
kiểu dáng chắp vá đặc biệt.
Chiều dài áo đến mông, cô phối đồ đơn giản với quần short, đôi giày cao cổ màu trắng.
Như vậy vừa trông trẻ trung lại vừa lộ ra một chút gợi cảm.
Nếu là trước đây Mộ An An sẽ thấy phiền phức, chỉ cần mặc quần thể thao cột dây và đội mũ thì cô sẽ là một cô gái siêu ngầu.
Nhưng hiện tại không được.
Cô gái siêu ngầu không thể khiến Thất gia động lòng được.
Khi Mộ An An ngồi vào bàn trang điểm, cô thấy rất hài lòng với ngoại hình của mình.
Ngoại trừ miếng băng gạt ở trên trán có chút phá hoại nhan sắc ra.
Khi cô đang định đội mũ hay thay một chiếc băng đỏ dễ thương đẻ che đi vết thương thì tiếng gõ cửa liền vang lên.
“Vào đi.
” – Mộ An An vừa dứt lời, thì cửa phòng được đẩy ra.
Bác sĩ Cố cầm hộp thuốc đi vào phòng.
Khi bác sĩ Cố đóng cửa lại, liền than thở một câu: “Tiểu thư An An, tôi cảm thấy gần đây nếu cô có thời gian rảnh thì nên lên chùa thắp hương đi.
”
Mộ An An nhướng mày nhìn hắn.
Bác sĩ Cố tận tình khuyên bảo: “Năm nay cô luôn bị thương.
”
vết thương nghiêm trọng thì không có.
Nhưng vết thương nhỏ thì liên tục xuất hiện.
Trong khoảng thời gian này, số
lần bác sĩ Cố ôm hộp thuốc đi vào phòng Mộ An An, gần như bắt kịp với số năm làm việc qua.
Mộ An An không đáp lại lời than thở của bác sĩ cố.
Cô nhìn vào gương, rồi gỡ bỏ miếng băng gạc trên trán ra.
Hòn đá kia đập vào cũng thật là độc ác.
vết thương dài khoảng ba bốn cm, trông rất đáng sợ.
Mộ An An nói: “Anh xử lý vết thương cho đẹp một chút, hôm
nay tôi phải đi hẹn hò với Thất gia.
“Hả?” – Bác sĩ Cố kinh ngạc.
Mộ An An vẻ mặt nghiêm túc: “Thất gia nói muốn dẫn tôi đến một nơi.
”
Bác sĩ Cố không nói gì, đánh giá Mộ An An từ trên xuống dưới.
Nhìn cặp đùi trắng nõn của Mộ An An, mới nhận ra hôm nay cô ăn mặc rất khác.
Người đẹp, mặc quần áo lên liền giống như đang tỏa sáng.
Huống chi Mộ An An như vậy, xinh đẹp như một tiểu tiên nữ.
Ngay cả vết thương trên trán cũng không thể cản trở cô tòa sáng.
Nhưng mà…
“Tiểu thư An An, cô có chắc là Thất gia muốn đưa cô đi hẹn hò không?” – Bác sĩ cố đưa ra nghi ngờ.
“Anh có ý kiến gì?” – Mộ An An trừng mắt liếc hắn một cái: “Anh có ý kiến gì thì cứ nói thẳng ra đi, tôi cam đoan chỉ đánh anh mấy quyền thôi.
”
Bác sĩ Cố lựa chọn câm miệng, tập trung xem vết thương cho Mộ An An.
.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Sau đó đặt Mộ An An lên bồn rửa tay: “Sửa sang lại một chút đi, đưa cháu đi một nơi.”“Đi đâu vậy?” – Mộ An An hỏi.Tông Chính Ngự không trả lời, chỉ nhẹ nhàng nhéo tai Mộ An An rồi rời khỏi phòng tắm.Mộ An An nghiêng đầu nhìn bóng lưng Thất gia rời đi.Đi đâu vậy chứ?Mộ An An nhún vai.Bất kể là đi đâu, chỉ cần ờ bên cạnh Thất gia, thì chính là điều tốt đẹp.Nghĩ đến đây, Mộ An An liền đi tắm rửa đơn giản.Khi ở trong phòng quần áo, Mộ An An vốn muốn chọn cho mình chiếc váy ngắn trễ vai màu đỏ mà cô đặc biệt thích.Chiếc váy ôm sát cơ thể đặc biệt khoe dáng và đôi chân dài miênman.Nhưng nghĩ đến bữa tiệc lần trước, Mộ An An đã mặc đồ gợi cảm trưởng thành để khiêu khích phản ứng của Thất gia, cuối cùng cô quyết định từ bỏ.Muốn trêu Thất gia, thi cũng phải từ từ.Không thể làm nhiều quá cùng một lúc, khiến Thất gia trừng trị mình cũng không tốt lắm.Cho nên sau khi chọn một vòng Mộ An An giữ nguyên phong cách ăn mặc cũ.Cô chọn một chiếc áo hoddie cókiểu dáng chắp vá đặc biệt.Chiều dài áo đến mông, cô phối đồ đơn giản với quần short, đôi giày cao cổ màu trắng.Như vậy vừa trông trẻ trung lại vừa lộ ra một chút gợi cảm.Nếu là trước đây Mộ An An sẽ thấy phiền phức, chỉ cần mặc quần thể thao cột dây và đội mũ thì cô sẽ là một cô gái siêu ngầu.Nhưng hiện tại không được.Cô gái siêu ngầu không thể khiến Thất gia động lòng được.Khi Mộ An An ngồi vào bàn trang điểm, cô thấy rất hài lòng với ngoại hình của mình.Ngoại trừ miếng băng gạt ở trên trán có chút phá hoại nhan sắc ra.Khi cô đang định đội mũ hay thay một chiếc băng đỏ dễ thương đẻ che đi vết thương thì tiếng gõ cửa liền vang lên.“Vào đi.” – Mộ An An vừa dứt lời, thì cửa phòng được đẩy ra.Bác sĩ Cố cầm hộp thuốc đi vào phòng.Khi bác sĩ Cố đóng cửa lại, liền than thở một câu: “Tiểu thư An An, tôi cảm thấy gần đây nếu cô có thời gian rảnh thì nên lên chùa thắp hương đi.”Mộ An An nhướng mày nhìn hắn.Bác sĩ Cố tận tình khuyên bảo: “Năm nay cô luôn bị thương.”vết thương nghiêm trọng thì không có.Nhưng vết thương nhỏ thì liên tục xuất hiện.Trong khoảng thời gian này, sốlần bác sĩ Cố ôm hộp thuốc đi vào phòng Mộ An An, gần như bắt kịp với số năm làm việc qua.Mộ An An không đáp lại lời than thở của bác sĩ cố.Cô nhìn vào gương, rồi gỡ bỏ miếng băng gạc trên trán ra.Hòn đá kia đập vào cũng thật là độc ác.vết thương dài khoảng ba bốn cm, trông rất đáng sợ.Mộ An An nói: “Anh xử lý vết thương cho đẹp một chút, hômnay tôi phải đi hẹn hò với Thất gia.“Hả?” – Bác sĩ Cố kinh ngạc.Mộ An An vẻ mặt nghiêm túc: “Thất gia nói muốn dẫn tôi đến một nơi.”Bác sĩ Cố không nói gì, đánh giá Mộ An An từ trên xuống dưới.Nhìn cặp đùi trắng nõn của Mộ An An, mới nhận ra hôm nay cô ăn mặc rất khác.Người đẹp, mặc quần áo lên liền giống như đang tỏa sáng.Huống chi Mộ An An như vậy, xinh đẹp như một tiểu tiên nữ.Ngay cả vết thương trên trán cũng không thể cản trở cô tòa sáng.Nhưng mà…“Tiểu thư An An, cô có chắc là Thất gia muốn đưa cô đi hẹn hò không?” – Bác sĩ cố đưa ra nghi ngờ.“Anh có ý kiến gì?” – Mộ An An trừng mắt liếc hắn một cái: “Anh có ý kiến gì thì cứ nói thẳng ra đi, tôi cam đoan chỉ đánh anh mấy quyền thôi.”Bác sĩ Cố lựa chọn câm miệng, tập trung xem vết thương cho Mộ An An..