“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 334: 334: Là Hoắc Chân Chân!
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Khi câu nói cuối cùng của nhóm phóng viên vừa dứt lời, các nhân viên ỵ tế do chù nhiệm Thường dẫn đầu cũng đồng thanh hét lên: “Xin tiểu thư An An tha thứ!”Mộ An An nhìn mọi người, sảng khoái mở miệng: “Tôi chấp nhận lời xin lỗi đồng thời tha thứ!”Lời nói uy nghiêm mà thẳng thắn của cô vừa rơi xuống, trên mặt của hai nhóm người xin lỗi liền xuất hiện kinh ngạc.Phóng viên đang phỏng vấn bêncạnh nhanh chóng chụp iại Mộ An An rồi khen ngợi: “Tiểu thư An An, thật sự là hiểu rõ nghĩa lớn.”“Thật sự có rất ít người rộng lượng như tiểu thư An An đây.”“Tiểu thư An An, thế giới này có thể có một bác sĩ giỏi như cô.Thật sự là tâm phục khẩu phục.”Mộ An An không có dao động gì trong những chiếc rắm cầu vồng này.Sự thật mà Mộ An An thấy rõ nhất trong chuyện này: Khi bạn không là gì cả, mọi nhát dao sẽđâm bạn không thương tiếc, nhưng khi bạn cỏ thân phận, cỏ địa vị và được người khác bảo vệ, những người đó thà tự đâm những nhát dao đó vào mình, cũng không dám đắc tội với bạn.“Tiểu thư An An!”Đột nhiên.Bên ngoài vang lên tiếng gọi của một người đàn ông.Mộ An An quay đầu lại, nhìn thoáng qua đã nhận ra người đó.Là Hoắc Phong.Người đứng đầu Hoắc gia hiện tại, Mộ An An từng gặp mặt một lần, sở dĩ có thể lập tức nhận ra.Đó là bởi vì lúc này Hoắc Phong đang áp chế một người.Đó là một cô gái trạc tuổi Mộ An An, trên trán thì quấn băng gạc, tay phải thì treo băng gạc, bước đi khập khiễng.Là Hoắc Chân Chân!Mặc dù Hoắc Chân Chân lúc này đang bị thương, nhưng Mộ An An vẫn có thể nhận ra!Khi nghĩ đến Mặc Mặc phẫn nộ tố cáo những lời nói của Hoắc Chấn Trân ở trong bệnh viện, Mộ An An liền cảm thấy tức giận.Hoắc Chân Chân lúc này rất không tình nguyện, nhưng khôngthể chống cự.Hoắc Phong cưỡng chế Hoắc Chân Chân đi đến trước mặt Mộ An An.Hoắc phong nói: “Tiểu thư An An, về chuyện này, con bé thật sự còn trẻ và không hiểu chuyện, cho tới bây giờ đã bị tôi chiều hư rồi, nên mới làm ra chuyện như vậy, mong tiểu thư An An đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, coi như chuyện này đã qua rồi, tha thứ cho Chân Chân một lần!”Hoắc Phong nói xong, liền thấp giọng nói với Hoắc Chân Chân:“Xin lỗi đi.”Hoắc Chân Chân không chịu!Cô ta chưa bao giờ ủy khuất như vậy!Hôm qua bị nhóm người vây đánh bị thương, hôm nay còn phải xin lỗi trước mặt nhiều người như vậy sao?Nực cười!Như thế nào có thể!“Xin lỗi!” – Hoắc Phong gầm nhẹ một câu, sau đó đá vào đầu gốiphía sau của Hoắc Chân Chân, bắt Hoắc Chân Chân quỳ xuống trước mặt Mộ An An.“Buông ra…” – Hoắc Chân Chân đang định giãy dụa, Hoắc Phong đã đè đầu của Hoắc Chấn Chân xuống đất.Vang lên một tiếng “bịch”, Hoắc Phong ép buộc Hoắc Chấn Chân khấu đầu!Hành vi này khiến những người có mặt tại hiện trường vô cùng kinh ngạc.Dù sao người trước mặt, chính làgia chủ của Hoắc gia, một gia tộc giàu có nổi tiếng.Đó là địa vị giàu có nhất chỉ sau Thất gia của Ngự Viên Loan.Ở Giang Thành, mỗi người Hoắc gia đều hoành hành ngang ngược.Nhưng bây giờ lại đắc tội với tiểu công chúa của Thất gia, vẫn phải khom lưng, quỳ xuống xin lỗi!Mọi người nhìn ánh mắt của Mộ An An, không khỏi có chút kinh hãi.Ngay khi Hoắc Chấn Chân xuất hiện, đôi môi của Mộ An An vẫn mím chặt.Nghĩ đến tình trạng lúc này của Mặc Mặc, Mộ An An liền muốn cho Hoắc Chấn Chân một đấm.Chỉ vì nhằm vào cô, mà suýt chút nữa đã lấy đi mạng sống của Mặc Mặc!Hoắc Phong ấn Hoắc Chấn Chân khấu đầu ba cái, sau đó ngẩng đầu cầu xin: “Tiểu thư An An, cầu xin cô có thể tha thứ sự không hiểu chuyện của Chân Chân.”Mộ An An rũ mắt xuống, nhìn Hoắc Phong và Hoắc Chấn Chân đang bị bắt quỳ cúi đầu.Sau đó mở miệng: “Tôi, không, tha, thứ!”Tôi, không, tha, thứ!Bốn chữ này, Mộ An An phát âm rất chuẩn, chữ rõ ràng, âm thanh đủ lớn để mọi người có mặt tại hiện trường có thể nghe rõ!Mà tất cả mọi người đều chết lặng sau khi nghe thấy bốn chữ này!.
Khi câu nói cuối cùng của nhóm phóng viên vừa dứt lời, các nhân viên ỵ tế do chù nhiệm Thường dẫn đầu cũng đồng thanh hét lên: “Xin tiểu thư An An tha thứ!”
Mộ An An nhìn mọi người, sảng khoái mở miệng: “Tôi chấp nhận lời xin lỗi đồng thời tha thứ!”
Lời nói uy nghiêm mà thẳng thắn của cô vừa rơi xuống, trên mặt của hai nhóm người xin lỗi liền xuất hiện kinh ngạc.
Phóng viên đang phỏng vấn bên
cạnh nhanh chóng chụp iại Mộ An An rồi khen ngợi: “Tiểu thư An An, thật sự là hiểu rõ nghĩa lớn.
”
“Thật sự có rất ít người rộng lượng như tiểu thư An An đây.
”
“Tiểu thư An An, thế giới này có thể có một bác sĩ giỏi như cô.
Thật sự là tâm phục khẩu phục.
”
Mộ An An không có dao động gì trong những chiếc rắm cầu vồng này.
Sự thật mà Mộ An An thấy rõ nhất trong chuyện này: Khi bạn không là gì cả, mọi nhát dao sẽ
đâm bạn không thương tiếc, nhưng khi bạn cỏ thân phận, cỏ địa vị và được người khác bảo vệ, những người đó thà tự đâm những nhát dao đó vào mình, cũng không dám đắc tội với bạn.
“Tiểu thư An An!”
Đột nhiên.
Bên ngoài vang lên tiếng gọi của một người đàn ông.
Mộ An An quay đầu lại, nhìn thoáng qua đã nhận ra người đó.
Là Hoắc Phong.
Người đứng đầu Hoắc gia hiện tại, Mộ An An từng gặp mặt một lần, sở dĩ có thể lập tức nhận ra.
Đó là bởi vì lúc này Hoắc Phong đang áp chế một người.
Đó là một cô gái trạc tuổi Mộ An An, trên trán thì quấn băng gạc, tay phải thì treo băng gạc, bước đi khập khiễng.
Là Hoắc Chân Chân!
Mặc dù Hoắc Chân Chân lúc này đang bị thương, nhưng Mộ An An vẫn có thể nhận ra!
Khi nghĩ đến Mặc Mặc phẫn nộ tố cáo những lời nói của Hoắc Chấn Trân ở trong bệnh viện, Mộ An An liền cảm thấy tức giận.
Hoắc Chân Chân lúc này rất không tình nguyện, nhưng không
thể chống cự.
Hoắc Phong cưỡng chế Hoắc Chân Chân đi đến trước mặt Mộ An An.
Hoắc phong nói: “Tiểu thư An An, về chuyện này, con bé thật sự còn trẻ và không hiểu chuyện, cho tới bây giờ đã bị tôi chiều hư rồi, nên mới làm ra chuyện như vậy, mong tiểu thư An An đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, coi như chuyện này đã qua rồi, tha thứ cho Chân Chân một lần!”
Hoắc Phong nói xong, liền thấp giọng nói với Hoắc Chân Chân:
“Xin lỗi đi.
”
Hoắc Chân Chân không chịu!
Cô ta chưa bao giờ ủy khuất như vậy!
Hôm qua bị nhóm người vây đánh bị thương, hôm nay còn phải xin lỗi trước mặt nhiều người như vậy sao?
Nực cười!
Như thế nào có thể!
“Xin lỗi!” – Hoắc Phong gầm nhẹ một câu, sau đó đá vào đầu gối
phía sau của Hoắc Chân Chân, bắt Hoắc Chân Chân quỳ xuống trước mặt Mộ An An.
“Buông ra…” – Hoắc Chân Chân đang định giãy dụa, Hoắc Phong đã đè đầu của Hoắc Chấn Chân xuống đất.
Vang lên một tiếng “bịch”, Hoắc Phong ép buộc Hoắc Chấn Chân khấu đầu!
Hành vi này khiến những người có mặt tại hiện trường vô cùng kinh ngạc.
Dù sao người trước mặt, chính là
gia chủ của Hoắc gia, một gia tộc giàu có nổi tiếng.
Đó là địa vị giàu có nhất chỉ sau Thất gia của Ngự Viên Loan.
Ở Giang Thành, mỗi người Hoắc gia đều hoành hành ngang ngược.
Nhưng bây giờ lại đắc tội với tiểu công chúa của Thất gia, vẫn phải khom lưng, quỳ xuống xin lỗi!
Mọi người nhìn ánh mắt của Mộ An An, không khỏi có chút kinh hãi.
Ngay khi Hoắc Chấn Chân xuất hiện, đôi môi của Mộ An An vẫn mím chặt.
Nghĩ đến tình trạng lúc này của Mặc Mặc, Mộ An An liền muốn cho Hoắc Chấn Chân một đấm.
Chỉ vì nhằm vào cô, mà suýt chút nữa đã lấy đi mạng sống của Mặc Mặc!
Hoắc Phong ấn Hoắc Chấn Chân khấu đầu ba cái, sau đó ngẩng đầu cầu xin: “Tiểu thư An An, cầu xin cô có thể tha thứ sự không hiểu chuyện của Chân Chân.
”
Mộ An An rũ mắt xuống, nhìn Hoắc Phong và Hoắc Chấn Chân đang bị bắt quỳ cúi đầu.
Sau đó mở miệng: “Tôi, không, tha, thứ!”
Tôi, không, tha, thứ!
Bốn chữ này, Mộ An An phát âm rất chuẩn, chữ rõ ràng, âm thanh đủ lớn để mọi người có mặt tại hiện trường có thể nghe rõ!
Mà tất cả mọi người đều chết lặng sau khi nghe thấy bốn chữ này!.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Khi câu nói cuối cùng của nhóm phóng viên vừa dứt lời, các nhân viên ỵ tế do chù nhiệm Thường dẫn đầu cũng đồng thanh hét lên: “Xin tiểu thư An An tha thứ!”Mộ An An nhìn mọi người, sảng khoái mở miệng: “Tôi chấp nhận lời xin lỗi đồng thời tha thứ!”Lời nói uy nghiêm mà thẳng thắn của cô vừa rơi xuống, trên mặt của hai nhóm người xin lỗi liền xuất hiện kinh ngạc.Phóng viên đang phỏng vấn bêncạnh nhanh chóng chụp iại Mộ An An rồi khen ngợi: “Tiểu thư An An, thật sự là hiểu rõ nghĩa lớn.”“Thật sự có rất ít người rộng lượng như tiểu thư An An đây.”“Tiểu thư An An, thế giới này có thể có một bác sĩ giỏi như cô.Thật sự là tâm phục khẩu phục.”Mộ An An không có dao động gì trong những chiếc rắm cầu vồng này.Sự thật mà Mộ An An thấy rõ nhất trong chuyện này: Khi bạn không là gì cả, mọi nhát dao sẽđâm bạn không thương tiếc, nhưng khi bạn cỏ thân phận, cỏ địa vị và được người khác bảo vệ, những người đó thà tự đâm những nhát dao đó vào mình, cũng không dám đắc tội với bạn.“Tiểu thư An An!”Đột nhiên.Bên ngoài vang lên tiếng gọi của một người đàn ông.Mộ An An quay đầu lại, nhìn thoáng qua đã nhận ra người đó.Là Hoắc Phong.Người đứng đầu Hoắc gia hiện tại, Mộ An An từng gặp mặt một lần, sở dĩ có thể lập tức nhận ra.Đó là bởi vì lúc này Hoắc Phong đang áp chế một người.Đó là một cô gái trạc tuổi Mộ An An, trên trán thì quấn băng gạc, tay phải thì treo băng gạc, bước đi khập khiễng.Là Hoắc Chân Chân!Mặc dù Hoắc Chân Chân lúc này đang bị thương, nhưng Mộ An An vẫn có thể nhận ra!Khi nghĩ đến Mặc Mặc phẫn nộ tố cáo những lời nói của Hoắc Chấn Trân ở trong bệnh viện, Mộ An An liền cảm thấy tức giận.Hoắc Chân Chân lúc này rất không tình nguyện, nhưng khôngthể chống cự.Hoắc Phong cưỡng chế Hoắc Chân Chân đi đến trước mặt Mộ An An.Hoắc phong nói: “Tiểu thư An An, về chuyện này, con bé thật sự còn trẻ và không hiểu chuyện, cho tới bây giờ đã bị tôi chiều hư rồi, nên mới làm ra chuyện như vậy, mong tiểu thư An An đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, coi như chuyện này đã qua rồi, tha thứ cho Chân Chân một lần!”Hoắc Phong nói xong, liền thấp giọng nói với Hoắc Chân Chân:“Xin lỗi đi.”Hoắc Chân Chân không chịu!Cô ta chưa bao giờ ủy khuất như vậy!Hôm qua bị nhóm người vây đánh bị thương, hôm nay còn phải xin lỗi trước mặt nhiều người như vậy sao?Nực cười!Như thế nào có thể!“Xin lỗi!” – Hoắc Phong gầm nhẹ một câu, sau đó đá vào đầu gốiphía sau của Hoắc Chân Chân, bắt Hoắc Chân Chân quỳ xuống trước mặt Mộ An An.“Buông ra…” – Hoắc Chân Chân đang định giãy dụa, Hoắc Phong đã đè đầu của Hoắc Chấn Chân xuống đất.Vang lên một tiếng “bịch”, Hoắc Phong ép buộc Hoắc Chấn Chân khấu đầu!Hành vi này khiến những người có mặt tại hiện trường vô cùng kinh ngạc.Dù sao người trước mặt, chính làgia chủ của Hoắc gia, một gia tộc giàu có nổi tiếng.Đó là địa vị giàu có nhất chỉ sau Thất gia của Ngự Viên Loan.Ở Giang Thành, mỗi người Hoắc gia đều hoành hành ngang ngược.Nhưng bây giờ lại đắc tội với tiểu công chúa của Thất gia, vẫn phải khom lưng, quỳ xuống xin lỗi!Mọi người nhìn ánh mắt của Mộ An An, không khỏi có chút kinh hãi.Ngay khi Hoắc Chấn Chân xuất hiện, đôi môi của Mộ An An vẫn mím chặt.Nghĩ đến tình trạng lúc này của Mặc Mặc, Mộ An An liền muốn cho Hoắc Chấn Chân một đấm.Chỉ vì nhằm vào cô, mà suýt chút nữa đã lấy đi mạng sống của Mặc Mặc!Hoắc Phong ấn Hoắc Chấn Chân khấu đầu ba cái, sau đó ngẩng đầu cầu xin: “Tiểu thư An An, cầu xin cô có thể tha thứ sự không hiểu chuyện của Chân Chân.”Mộ An An rũ mắt xuống, nhìn Hoắc Phong và Hoắc Chấn Chân đang bị bắt quỳ cúi đầu.Sau đó mở miệng: “Tôi, không, tha, thứ!”Tôi, không, tha, thứ!Bốn chữ này, Mộ An An phát âm rất chuẩn, chữ rõ ràng, âm thanh đủ lớn để mọi người có mặt tại hiện trường có thể nghe rõ!Mà tất cả mọi người đều chết lặng sau khi nghe thấy bốn chữ này!.