Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 337: Chương 337

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An nói: “Khi còn nhỏ, mẹ và ông ngoại rất cưng chiều cháu, nhưng ở trong trí nhớ của cháu, ba ba bình thường rất luôn bề bộn nhiều việc.Cháu không biết ông ấy bận cái gì, nhưng cháu luôn cảm thấy không được gần gũi với ông ấy.”Dù trí nhớ của một người tốt đến đâu, về thời thơ ấu, cũng chỉ có thể nhớ được một đoạn ngắn.Đối với ký ức tuổi thơ, nhớ rõcàng nhiều thì cũng chỉ là một cái cảm giác.Giang Trấn cho Mộ An An cảm giác rằng ông ta là một người ba khá xa cách và nghiêm khắc.Trong nhận thức của Mộ An An, cũng vẫn cho rằng, đây là tính cách của Giang Trấn, là một người ba, ông ta có thể là cảm thấy mẹ và ông ngoại quá cưng chiều mình, cho nên ông ta phải xây dựng hình ảnh một người ba nghiêm khắc.“Mãi cho đến sau này, cháu đã nhìn trộm mấy lần, Giang Trấncưng chiều và dung túng cho hai anh em Giang Phong và Giang Cầm.” – Mộ An An nói: “Cháu mới biết được, hóa ra ông ấy không phải là một người ba nghiêm khắc, mà là một người ba rất cưng chiều những đứa con của mình.”Ông ấy chỉ là không cưng chiều mình cô thôi.Trong lòng Mộ An An biết rất rõ đặt sự ghen tị này vào con người cặn bã đó, thật sự rất ghê tởm.Nhưng cô thực sự không làm được, thờ ơ.Mộ An An giãy dụa ngồi dậy khỏi người Tông Chính Ngự: “Cháu như vậy có phải có giả tạo rồi không?”Tông chính ngự: “Giả tạo.”Mộ An An mặt mày sa sầm.Thất gia ném ra một câu: “Nhưng vậy thì sao?”Mộ An An ngẩng đầu nhìn Tông Chính Ngự, trong mắt anh có sự ngạo mạn mà nuông chiều.Mộ An An đột nhiên bật cười.Nhớ tới đêm qua, ở trên xe, dáng vẻ của Tông Chính Ngự bảo cô phải thẳng lưng.Mộ An An nâng cằm, vẻ mặt kiêu ngạo: “Cháu là tiểu công chúa của Thất gia, cháu giả tạo thì làm sao, ai dám có ý kiến chứ? Ai có ý kiến, cháu liền để Thất gia ra cắn hắn!”“Nói cái gì vậy hả?” – Tông Chính Ngự quét ánh mắt cảnh cáo qua.Mộ An An lập tức thay đổi lời nói: “A, để thủ hạ của Thất gia, chính là La Sâm đi cắn!”La Sâm vô tội bị tấn công đến: …Nhưng sau khi náo loạn lên như vậy một chút, cảm xúc nặng nề và không vui ban đầu của Mộ An An đã bị cuốn đi rất nhiều trong chốc lát.Cô dựa vào xe, lúc này mới bắt đầu chú ý đến cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe.Cùng lúc đó, điện thoại của La Sâm liền vang lên.Hai phút sau, La Sâm báo cáo: “Thất gia, tiểu thư An An, bệnh viện truyền đến tin tức, tình trạngthể chất của Mặc Mặc đã ổn định, đã được chuyển đến phòng bệnh bình thường.”Mộ An An khi nghe thấy tin này, tự nhiên liền cao hứng.Cô quay đầu nhìn Tông Chính Ngự: “Cháu muốn gặp Mặc Mặc.”Tông Chính Ngự nhéo vành tai của Mộ An An, sau đó cho La Sâm một ánh mắt.La Sâm gật đầu, liền chuyển hướng xe chạy về hướng bệnh viện.Xe dừng lại trước bệnh viện trực thuộc.Tông chính ngự giúp Mộ An An chỉnh sửa lại tóc, đồng thời đội cho cô một chiếc mũ bóng chày màu đen.Để tránh bị nhận ra và xuất hiện thêm phiền phức.Mộ An An chỉnh lại khẩu trang: “Yên tâm đi, không có việc gì đâu, cho dù có nhận ra, cháu liền đấm một cái, ai cũng đều phải chạy.”.

Mộ An An nói: “Khi còn nhỏ, mẹ và ông ngoại rất cưng chiều cháu, nhưng ở trong trí nhớ của cháu, ba ba bình thường rất luôn bề bộn nhiều việc.

Cháu không biết ông ấy bận cái gì, nhưng cháu luôn cảm thấy không được gần gũi với ông ấy.

Dù trí nhớ của một người tốt đến đâu, về thời thơ ấu, cũng chỉ có thể nhớ được một đoạn ngắn.

Đối với ký ức tuổi thơ, nhớ rõ

càng nhiều thì cũng chỉ là một cái cảm giác.

Giang Trấn cho Mộ An An cảm giác rằng ông ta là một người ba khá xa cách và nghiêm khắc.

Trong nhận thức của Mộ An An, cũng vẫn cho rằng, đây là tính cách của Giang Trấn, là một người ba, ông ta có thể là cảm thấy mẹ và ông ngoại quá cưng chiều mình, cho nên ông ta phải xây dựng hình ảnh một người ba nghiêm khắc.

“Mãi cho đến sau này, cháu đã nhìn trộm mấy lần, Giang Trấn

cưng chiều và dung túng cho hai anh em Giang Phong và Giang Cầm.

” – Mộ An An nói: “Cháu mới biết được, hóa ra ông ấy không phải là một người ba nghiêm khắc, mà là một người ba rất cưng chiều những đứa con của mình.

Ông ấy chỉ là không cưng chiều mình cô thôi.

Trong lòng Mộ An An biết rất rõ đặt sự ghen tị này vào con người cặn bã đó, thật sự rất ghê tởm.

Nhưng cô thực sự không làm được, thờ ơ.

Mộ An An giãy dụa ngồi dậy khỏi người Tông Chính Ngự: “Cháu như vậy có phải có giả tạo rồi không?”

Tông chính ngự: “Giả tạo.

Mộ An An mặt mày sa sầm.

Thất gia ném ra một câu: “Nhưng vậy thì sao?”

Mộ An An ngẩng đầu nhìn Tông Chính Ngự, trong mắt anh có sự ngạo mạn mà nuông chiều.

Mộ An An đột nhiên bật cười.

Nhớ tới đêm qua, ở trên xe, dáng vẻ của Tông Chính Ngự bảo cô phải thẳng lưng.

Mộ An An nâng cằm, vẻ mặt kiêu ngạo: “Cháu là tiểu công chúa của Thất gia, cháu giả tạo thì làm sao, ai dám có ý kiến chứ? Ai có ý kiến, cháu liền để Thất gia ra cắn hắn!”

“Nói cái gì vậy hả?” – Tông Chính Ngự quét ánh mắt cảnh cáo qua.

Mộ An An lập tức thay đổi lời nói: “A, để thủ hạ của Thất gia, chính là La Sâm đi cắn!”

La Sâm vô tội bị tấn công đến: …

Nhưng sau khi náo loạn lên như vậy một chút, cảm xúc nặng nề và không vui ban đầu của Mộ An An đã bị cuốn đi rất nhiều trong chốc lát.

Cô dựa vào xe, lúc này mới bắt đầu chú ý đến cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe.

Cùng lúc đó, điện thoại của La Sâm liền vang lên.

Hai phút sau, La Sâm báo cáo: “Thất gia, tiểu thư An An, bệnh viện truyền đến tin tức, tình trạng

thể chất của Mặc Mặc đã ổn định, đã được chuyển đến phòng bệnh bình thường.

Mộ An An khi nghe thấy tin này, tự nhiên liền cao hứng.

Cô quay đầu nhìn Tông Chính Ngự: “Cháu muốn gặp Mặc Mặc.

Tông Chính Ngự nhéo vành tai của Mộ An An, sau đó cho La Sâm một ánh mắt.

La Sâm gật đầu, liền chuyển hướng xe chạy về hướng bệnh viện.

Xe dừng lại trước bệnh viện trực thuộc.

Tông chính ngự giúp Mộ An An chỉnh sửa lại tóc, đồng thời đội cho cô một chiếc mũ bóng chày màu đen.

Để tránh bị nhận ra và xuất hiện thêm phiền phức.

Mộ An An chỉnh lại khẩu trang: “Yên tâm đi, không có việc gì đâu, cho dù có nhận ra, cháu liền đấm một cái, ai cũng đều phải chạy.

”.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An nói: “Khi còn nhỏ, mẹ và ông ngoại rất cưng chiều cháu, nhưng ở trong trí nhớ của cháu, ba ba bình thường rất luôn bề bộn nhiều việc.Cháu không biết ông ấy bận cái gì, nhưng cháu luôn cảm thấy không được gần gũi với ông ấy.”Dù trí nhớ của một người tốt đến đâu, về thời thơ ấu, cũng chỉ có thể nhớ được một đoạn ngắn.Đối với ký ức tuổi thơ, nhớ rõcàng nhiều thì cũng chỉ là một cái cảm giác.Giang Trấn cho Mộ An An cảm giác rằng ông ta là một người ba khá xa cách và nghiêm khắc.Trong nhận thức của Mộ An An, cũng vẫn cho rằng, đây là tính cách của Giang Trấn, là một người ba, ông ta có thể là cảm thấy mẹ và ông ngoại quá cưng chiều mình, cho nên ông ta phải xây dựng hình ảnh một người ba nghiêm khắc.“Mãi cho đến sau này, cháu đã nhìn trộm mấy lần, Giang Trấncưng chiều và dung túng cho hai anh em Giang Phong và Giang Cầm.” – Mộ An An nói: “Cháu mới biết được, hóa ra ông ấy không phải là một người ba nghiêm khắc, mà là một người ba rất cưng chiều những đứa con của mình.”Ông ấy chỉ là không cưng chiều mình cô thôi.Trong lòng Mộ An An biết rất rõ đặt sự ghen tị này vào con người cặn bã đó, thật sự rất ghê tởm.Nhưng cô thực sự không làm được, thờ ơ.Mộ An An giãy dụa ngồi dậy khỏi người Tông Chính Ngự: “Cháu như vậy có phải có giả tạo rồi không?”Tông chính ngự: “Giả tạo.”Mộ An An mặt mày sa sầm.Thất gia ném ra một câu: “Nhưng vậy thì sao?”Mộ An An ngẩng đầu nhìn Tông Chính Ngự, trong mắt anh có sự ngạo mạn mà nuông chiều.Mộ An An đột nhiên bật cười.Nhớ tới đêm qua, ở trên xe, dáng vẻ của Tông Chính Ngự bảo cô phải thẳng lưng.Mộ An An nâng cằm, vẻ mặt kiêu ngạo: “Cháu là tiểu công chúa của Thất gia, cháu giả tạo thì làm sao, ai dám có ý kiến chứ? Ai có ý kiến, cháu liền để Thất gia ra cắn hắn!”“Nói cái gì vậy hả?” – Tông Chính Ngự quét ánh mắt cảnh cáo qua.Mộ An An lập tức thay đổi lời nói: “A, để thủ hạ của Thất gia, chính là La Sâm đi cắn!”La Sâm vô tội bị tấn công đến: …Nhưng sau khi náo loạn lên như vậy một chút, cảm xúc nặng nề và không vui ban đầu của Mộ An An đã bị cuốn đi rất nhiều trong chốc lát.Cô dựa vào xe, lúc này mới bắt đầu chú ý đến cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe.Cùng lúc đó, điện thoại của La Sâm liền vang lên.Hai phút sau, La Sâm báo cáo: “Thất gia, tiểu thư An An, bệnh viện truyền đến tin tức, tình trạngthể chất của Mặc Mặc đã ổn định, đã được chuyển đến phòng bệnh bình thường.”Mộ An An khi nghe thấy tin này, tự nhiên liền cao hứng.Cô quay đầu nhìn Tông Chính Ngự: “Cháu muốn gặp Mặc Mặc.”Tông Chính Ngự nhéo vành tai của Mộ An An, sau đó cho La Sâm một ánh mắt.La Sâm gật đầu, liền chuyển hướng xe chạy về hướng bệnh viện.Xe dừng lại trước bệnh viện trực thuộc.Tông chính ngự giúp Mộ An An chỉnh sửa lại tóc, đồng thời đội cho cô một chiếc mũ bóng chày màu đen.Để tránh bị nhận ra và xuất hiện thêm phiền phức.Mộ An An chỉnh lại khẩu trang: “Yên tâm đi, không có việc gì đâu, cho dù có nhận ra, cháu liền đấm một cái, ai cũng đều phải chạy.”.

Chương 337: Chương 337