Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 341: Chương 341

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mặc Mặc đợi một hồi, lúc này mớichậm rãi quay đầu lại, nhìn Mộ An An đang ngồi ở bên cạnh.Cô ấy không nói gì, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe, rồi nước mắt liền rơi lã chã.Mộ An An ấy khăn giấy lau nước mắt cho Mặc Mặc: “Sao em lại khóc?”“Em xin lỗi.” – Mặc Mặc nói: “Em không có thực hiện lời hứa, đợi quà của chị vào ngày hôm sau.”“Vậy cũng vừa vặn, chị cũng chưa có làm xong.” – Mộ An An thoải mái nói: “Chị đoán là đợi khiem xuất viện, thì chị mới có thể làm xong.”“Mẹ em nói, vì chuyện này mà chị đã chịu rất nhiều thương tổn, em xin lỗi.” – Mặc Mặc cúi đầu, vẻ mặt áy náy, nhìn vào vết thương trên cổ tay mình.Mộ An An nhún vai: “Đều qua rồi, cũng không có tổn hại gì.”Cô đè thấp mũ xuống, che đi vết thương ở trên trán, sau đó vỗ vai Mặc Mặc: “Việc quan trọng nhất bây giờ đó chính là em phải dưỡng bệnh cho tốt, sau đó quay trở về tiếp nhận trị liệu.”Mặc Mặc không có trả lời, một lúc sau mới thận trọng nói: “Em quay về rồi, chị vẫn là bác sĩ của em sao?”Vấn đề này, Mộ An An có chút trả lời không được.Mặc Mặc nghiêm túc nhìn chằm chằm cô: “Chị rất dịu dàng, mỗi ngày em ở phòng bệnh nói với các bác sĩ y tá trong khoa rằng em không muốn sống, bọn họ sẽ chỉ làm em nghĩ đến mẹ em, nhưng chỉ có chị mới cho em sự hy vọng.Mỗi lần chị dịu dàng nói chuyện với em, em đều cảm thấy bản thân sẽ có một ngày tốtlành.”Mặc Mặc chủ động nắm lấy tay Mộ An An: “Chị An An, chị là một bác sĩ tốt! Em mặc kệ người khác đánh giá chị như thế nào, nhưng được làm bệnh nhân của chị, em cảm thấy bản thân mình được an ủi.”Nhưng lời này của Mặc Mặc, Mộ An An có chút không đáp lại được.Đúng lúc này, cửa phòng mới vừa đóng lại, liền bị người ờ bên ngoài đẩy vào.Dì Lí – mẹ của Mặc Mặc cầm bình nước nóng đi đến, nhìn thấy Mộ An An thì dừng lại vài giây, sau đó nhanh chóng đặt bình nước nóng sang một bên, đi tới trước mặt Mộ An An, trực tiếp quỳ xuống.Mộ An An nhìn thấy cảnh này, lập tức kinh ngạc, liền đứng lên đỡ lấy người: “Dì Lí, dì làm cái gì vậy?”“Tiểu thư An An, tôi thật sự thực xin lỗi cô.” – Dì Lí xin lỗi, bắt đầu nghẹn ngào: “Là tôi có mắt không tròng, không phân biệt tốt xấu, hiểu lầm tiểu thư An An, cònkhiến tiểu thư An An bị thương, tôi thật cỏ lỗi với cô!”Dì Lí nói xong, còn định dùng tay tát vào mặt mình, Mộ An An vội vàng ngăn cản: “Dì Lí, dì đừng có như vậy.”“Tiểu thư An An, Mặc Mặc đã nói với tôi, cô mặc dù là bác sĩ thực tập ở bệnh viện, nhưng cô vẫn hết lòng chăm sóc cho Mặc Mặc, cô thật sự một bác sĩ tốt.”Mộ An An đỡ dì Lí ngồi xuống ghế: “Dì Lí, dì đừng có như vậy, đây là điều con nên làm.”“Mặc Mặc có thể gặp được một bác sĩ như cô, thật sự vô cùng may mắn.” – Dì Lí vỗ đùi.Phụ nữ sinh tồn dưới tầng lớp thấp nhất, không có văn hóa, nhưng cư xử, bày tỏ tình cảm lại là chân thành nhất, khóc lóc hối hận vì hành vi trước đây của mình.Mộ An An vẫn đang an ủi dì Lí.Cô thực sự không quen với những màn kịch tình cảm thấm đẫm nước mắt như vậy.Sau khi an ủi bà ta được một lúc,Mộ An An liền bảo Mặc Mặc ờ bệnh viện tĩnh dưỡng thân thể cho thật tốt, không cần phải lo lắng về chi phí nằm viện, lúc dì Lí đang cảm kích khóc lóc thì cô đã rời khỏi phòng bệnh.Khi đóng cửa lại, Mộ An An còn nhìn thấy dì Lí đang ôm Mặc Mặc khóc.Cô thật sự không đành lòng, cuối cùng cũng rời đi.Tông Chính Ngự bởi vì công ty có việc, cho nên ở vừa rồi sau khi đưa Mộ An An tới bệnh viện, liền trực tiếp đi tới công trước ty.Để lại chiếc xe và tài xế khác đợi Mộ An An ở lối ra vào của bệnh viện.Sau khi Mộ An An lên xe, liền trực tiếp trở về Ngự Viên Loan..

Mặc Mặc đợi một hồi, lúc này mới

chậm rãi quay đầu lại, nhìn Mộ An An đang ngồi ở bên cạnh.

Cô ấy không nói gì, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe, rồi nước mắt liền rơi lã chã.

Mộ An An ấy khăn giấy lau nước mắt cho Mặc Mặc: “Sao em lại khóc?”

“Em xin lỗi.

” – Mặc Mặc nói: “Em không có thực hiện lời hứa, đợi quà của chị vào ngày hôm sau.

“Vậy cũng vừa vặn, chị cũng chưa có làm xong.

” – Mộ An An thoải mái nói: “Chị đoán là đợi khi

em xuất viện, thì chị mới có thể làm xong.

“Mẹ em nói, vì chuyện này mà chị đã chịu rất nhiều thương tổn, em xin lỗi.

” – Mặc Mặc cúi đầu, vẻ mặt áy náy, nhìn vào vết thương trên cổ tay mình.

Mộ An An nhún vai: “Đều qua rồi, cũng không có tổn hại gì.

Cô đè thấp mũ xuống, che đi vết thương ở trên trán, sau đó vỗ vai Mặc Mặc: “Việc quan trọng nhất bây giờ đó chính là em phải dưỡng bệnh cho tốt, sau đó quay trở về tiếp nhận trị liệu.

Mặc Mặc không có trả lời, một lúc sau mới thận trọng nói: “Em quay về rồi, chị vẫn là bác sĩ của em sao?”

Vấn đề này, Mộ An An có chút trả lời không được.

Mặc Mặc nghiêm túc nhìn chằm chằm cô: “Chị rất dịu dàng, mỗi ngày em ở phòng bệnh nói với các bác sĩ y tá trong khoa rằng em không muốn sống, bọn họ sẽ chỉ làm em nghĩ đến mẹ em, nhưng chỉ có chị mới cho em sự hy vọng.

Mỗi lần chị dịu dàng nói chuyện với em, em đều cảm thấy bản thân sẽ có một ngày tốt

lành.

Mặc Mặc chủ động nắm lấy tay Mộ An An: “Chị An An, chị là một bác sĩ tốt! Em mặc kệ người khác đánh giá chị như thế nào, nhưng được làm bệnh nhân của chị, em cảm thấy bản thân mình được an ủi.

Nhưng lời này của Mặc Mặc, Mộ An An có chút không đáp lại được.

Đúng lúc này, cửa phòng mới vừa đóng lại, liền bị người ờ bên ngoài đẩy vào.

Dì Lí – mẹ của Mặc Mặc cầm bình nước nóng đi đến, nhìn thấy Mộ An An thì dừng lại vài giây, sau đó nhanh chóng đặt bình nước nóng sang một bên, đi tới trước mặt Mộ An An, trực tiếp quỳ xuống.

Mộ An An nhìn thấy cảnh này, lập tức kinh ngạc, liền đứng lên đỡ lấy người: “Dì Lí, dì làm cái gì vậy?”

“Tiểu thư An An, tôi thật sự thực xin lỗi cô.

” – Dì Lí xin lỗi, bắt đầu nghẹn ngào: “Là tôi có mắt không tròng, không phân biệt tốt xấu, hiểu lầm tiểu thư An An, còn

khiến tiểu thư An An bị thương, tôi thật cỏ lỗi với cô!”

Dì Lí nói xong, còn định dùng tay tát vào mặt mình, Mộ An An vội vàng ngăn cản: “Dì Lí, dì đừng có như vậy.

“Tiểu thư An An, Mặc Mặc đã nói với tôi, cô mặc dù là bác sĩ thực tập ở bệnh viện, nhưng cô vẫn hết lòng chăm sóc cho Mặc Mặc, cô thật sự một bác sĩ tốt.

Mộ An An đỡ dì Lí ngồi xuống ghế: “Dì Lí, dì đừng có như vậy, đây là điều con nên làm.

“Mặc Mặc có thể gặp được một bác sĩ như cô, thật sự vô cùng may mắn.

” – Dì Lí vỗ đùi.

Phụ nữ sinh tồn dưới tầng lớp thấp nhất, không có văn hóa, nhưng cư xử, bày tỏ tình cảm lại là chân thành nhất, khóc lóc hối hận vì hành vi trước đây của mình.

Mộ An An vẫn đang an ủi dì Lí.

Cô thực sự không quen với những màn kịch tình cảm thấm đẫm nước mắt như vậy.

Sau khi an ủi bà ta được một lúc,

Mộ An An liền bảo Mặc Mặc ờ bệnh viện tĩnh dưỡng thân thể cho thật tốt, không cần phải lo lắng về chi phí nằm viện, lúc dì Lí đang cảm kích khóc lóc thì cô đã rời khỏi phòng bệnh.

Khi đóng cửa lại, Mộ An An còn nhìn thấy dì Lí đang ôm Mặc Mặc khóc.

Cô thật sự không đành lòng, cuối cùng cũng rời đi.

Tông Chính Ngự bởi vì công ty có việc, cho nên ở vừa rồi sau khi đưa Mộ An An tới bệnh viện, liền trực tiếp đi tới công trước ty.

Để lại chiếc xe và tài xế khác đợi Mộ An An ở lối ra vào của bệnh viện.

Sau khi Mộ An An lên xe, liền trực tiếp trở về Ngự Viên Loan.

.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mặc Mặc đợi một hồi, lúc này mớichậm rãi quay đầu lại, nhìn Mộ An An đang ngồi ở bên cạnh.Cô ấy không nói gì, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe, rồi nước mắt liền rơi lã chã.Mộ An An ấy khăn giấy lau nước mắt cho Mặc Mặc: “Sao em lại khóc?”“Em xin lỗi.” – Mặc Mặc nói: “Em không có thực hiện lời hứa, đợi quà của chị vào ngày hôm sau.”“Vậy cũng vừa vặn, chị cũng chưa có làm xong.” – Mộ An An thoải mái nói: “Chị đoán là đợi khiem xuất viện, thì chị mới có thể làm xong.”“Mẹ em nói, vì chuyện này mà chị đã chịu rất nhiều thương tổn, em xin lỗi.” – Mặc Mặc cúi đầu, vẻ mặt áy náy, nhìn vào vết thương trên cổ tay mình.Mộ An An nhún vai: “Đều qua rồi, cũng không có tổn hại gì.”Cô đè thấp mũ xuống, che đi vết thương ở trên trán, sau đó vỗ vai Mặc Mặc: “Việc quan trọng nhất bây giờ đó chính là em phải dưỡng bệnh cho tốt, sau đó quay trở về tiếp nhận trị liệu.”Mặc Mặc không có trả lời, một lúc sau mới thận trọng nói: “Em quay về rồi, chị vẫn là bác sĩ của em sao?”Vấn đề này, Mộ An An có chút trả lời không được.Mặc Mặc nghiêm túc nhìn chằm chằm cô: “Chị rất dịu dàng, mỗi ngày em ở phòng bệnh nói với các bác sĩ y tá trong khoa rằng em không muốn sống, bọn họ sẽ chỉ làm em nghĩ đến mẹ em, nhưng chỉ có chị mới cho em sự hy vọng.Mỗi lần chị dịu dàng nói chuyện với em, em đều cảm thấy bản thân sẽ có một ngày tốtlành.”Mặc Mặc chủ động nắm lấy tay Mộ An An: “Chị An An, chị là một bác sĩ tốt! Em mặc kệ người khác đánh giá chị như thế nào, nhưng được làm bệnh nhân của chị, em cảm thấy bản thân mình được an ủi.”Nhưng lời này của Mặc Mặc, Mộ An An có chút không đáp lại được.Đúng lúc này, cửa phòng mới vừa đóng lại, liền bị người ờ bên ngoài đẩy vào.Dì Lí – mẹ của Mặc Mặc cầm bình nước nóng đi đến, nhìn thấy Mộ An An thì dừng lại vài giây, sau đó nhanh chóng đặt bình nước nóng sang một bên, đi tới trước mặt Mộ An An, trực tiếp quỳ xuống.Mộ An An nhìn thấy cảnh này, lập tức kinh ngạc, liền đứng lên đỡ lấy người: “Dì Lí, dì làm cái gì vậy?”“Tiểu thư An An, tôi thật sự thực xin lỗi cô.” – Dì Lí xin lỗi, bắt đầu nghẹn ngào: “Là tôi có mắt không tròng, không phân biệt tốt xấu, hiểu lầm tiểu thư An An, cònkhiến tiểu thư An An bị thương, tôi thật cỏ lỗi với cô!”Dì Lí nói xong, còn định dùng tay tát vào mặt mình, Mộ An An vội vàng ngăn cản: “Dì Lí, dì đừng có như vậy.”“Tiểu thư An An, Mặc Mặc đã nói với tôi, cô mặc dù là bác sĩ thực tập ở bệnh viện, nhưng cô vẫn hết lòng chăm sóc cho Mặc Mặc, cô thật sự một bác sĩ tốt.”Mộ An An đỡ dì Lí ngồi xuống ghế: “Dì Lí, dì đừng có như vậy, đây là điều con nên làm.”“Mặc Mặc có thể gặp được một bác sĩ như cô, thật sự vô cùng may mắn.” – Dì Lí vỗ đùi.Phụ nữ sinh tồn dưới tầng lớp thấp nhất, không có văn hóa, nhưng cư xử, bày tỏ tình cảm lại là chân thành nhất, khóc lóc hối hận vì hành vi trước đây của mình.Mộ An An vẫn đang an ủi dì Lí.Cô thực sự không quen với những màn kịch tình cảm thấm đẫm nước mắt như vậy.Sau khi an ủi bà ta được một lúc,Mộ An An liền bảo Mặc Mặc ờ bệnh viện tĩnh dưỡng thân thể cho thật tốt, không cần phải lo lắng về chi phí nằm viện, lúc dì Lí đang cảm kích khóc lóc thì cô đã rời khỏi phòng bệnh.Khi đóng cửa lại, Mộ An An còn nhìn thấy dì Lí đang ôm Mặc Mặc khóc.Cô thật sự không đành lòng, cuối cùng cũng rời đi.Tông Chính Ngự bởi vì công ty có việc, cho nên ở vừa rồi sau khi đưa Mộ An An tới bệnh viện, liền trực tiếp đi tới công trước ty.Để lại chiếc xe và tài xế khác đợi Mộ An An ở lối ra vào của bệnh viện.Sau khi Mộ An An lên xe, liền trực tiếp trở về Ngự Viên Loan..

Chương 341: Chương 341