“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 352: Chương 352
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An mím môi trả lời tin nhắn của Giang cầm.Tông Thất: Mới vừa xem tin tức.Giang cầm: ?Tông Thất: về chuyện của tiều công chúa Ngự Viên Loan, còn có Hoắc gia ở bên kia nữa.Dường như Hoắc gia đã đắc tội với tiểu công chúa, có chút thảmGiang cầm: À.Mộ An An nhướng mày, đối với câu trả lời “à” này của Giang Cầm, cô có chút kiên nhẫn.Tông Thất: Sao vậy? Theo tôi thấy thì nữ thần cô biết không ít chuyện ở bên trong nhĩ?Giang cầm: Tiểu công chúa Ngự Viên Loan cái gi chứ, chỉ là lời đường mật mà thôi.Trên thực tế… Bỏ đi, nói cho anh nghe có lẽ sẽ khiến anh vỡ mộng đấy.Tông Thất: Giấc mộng của tôi là cô, chỉ có cô có thể khiến tôi vỡ mộng, những người khác thì không thể làm được.Mộ An An gửi đoạn tin nhắn trêu chọc này đi, hiển nhiên khiến cho Giang cầm ờ bên nhìn thấy liền rất sung sướng, gửi tới hai ba biểu cảm ngượng ngùng.Tông Thất: Cho nên, nữ thần à, nói cho tôi nghe tin tức sốt dẻo đó đi? Tôi dù sao cũng rất tò mò.Khi tin nhắn này được gửi đi, Giang cầm liền trực tiếp gửi ảnh Mộ An An đang cải trang xấu xí qua đây.Mộ An An giả làm cô gái vô cùng xấu xí.Mặt đầy nốt ruồi và tàn nhang, lại còn đeo kính gọng đen siêu khủng, trông rất khô khan, lại còn xấu tơi tận chân trời.Mộ An An đột nhiên hiểu được trước kia ở trường học, những người đó khi nhìn thấy cô đều muốn ói.Chợt thấy, bản thân cũng có chút khó chịu.Tông Thất: ?Giang cầm: Đây mới là bộ mặt thật của cái người được gọi là tiểu công chúa đó, tất cả mọingười đều bị tin đồn lừa gạt.Tông Thất: Nhưng tôi xem tin tức, dường như trông rất đẹp mà?Giang cầm: Trang điểm mà thôi, những thứ này đều có thể che được.Giang cầm: Cho nên, đừng tưởng lời đồn đại của người khác là những lời ca ngợi, thì người liên quan sẽ thật sự giống như một tiên nữ.Giang cầm: Chỉ vì tôi có chút thân thuộc với anh, nếu không tôi cũng lười đi nói chuyện củangười khác.Nhìn thấy tin nhắn cuối cùng, Mộ An An liền trực tiếp cười lạnh.Dường như trong đầu có thể bù đắp cho nó, thần thái kiêu ngạo tự cho mình là đúng của Giang Cầm.Nhưng.Mộ An An không muốn cùng cô ta thảo luận về đề tài này, cô trả lời Giang cầm, chỉ là muốn hỏi, chuyện này rõ ràng là Giang cầm xúi giục Hoắc Chân Chân.Tại sao Hoắc Chân Chân gặp chuyện không may, còn Giang gia lại không không chỉ không có việc gì, mà tâm tình của Giang cầm lại trông rất tốt.Mộ An An đắn đo một hồi, rồi tiếp tục gửi tin nhắn cho Giang cầm.Tông Thất: Đừng nói tiểu công chúa kia nữa, không có hứng thú.Tông Thất: Thật ra…Tông Thất: Tôi mới vừa thấy cô ờ trong tin tức, vẫn rất lo lắng, bây giờ thấy cô không có việc gì, tôi cũng có thể yên tâm một chút rồi.Ba tin nhắn này của Mộ An An là cố ý làm thái độ mềm mỏng.Trước đây chỉ vì muốn chời đùa, Tông Thất thường xuyên ở bênnày nhiệt tình biểu đạt thích Giang cầm, bên kia lại đối xử lạnh lùng, khiến cho Giang cầm cảm thấy có một khoảng trống trong lòng.Bây giờ giọng điệu lại dịu dàng quan tâm như vậy, xem như là lần đầu tiên.Chủ yếu là muốn hỏi rõ Giang Cầm tại sao lại không có việc gì, nhưng lại không thể quá trực tiếp, biển hiện mục đích quá rõ ràng.
Mộ An An mím môi trả lời tin nhắn của Giang cầm.
Tông Thất: Mới vừa xem tin tức.
Giang cầm: ?
Tông Thất: về chuyện của tiều công chúa Ngự Viên Loan, còn có Hoắc gia ở bên kia nữa.
Dường như Hoắc gia đã đắc tội với tiểu công chúa, có chút thảm
Giang cầm: À.
Mộ An An nhướng mày, đối với câu trả lời “à” này của Giang Cầm, cô có chút kiên nhẫn.
Tông Thất: Sao vậy? Theo tôi thấy thì nữ thần cô biết không ít chuyện ở bên trong nhĩ?
Giang cầm: Tiểu công chúa Ngự Viên Loan cái gi chứ, chỉ là lời đường mật mà thôi.
Trên thực tế… Bỏ đi, nói cho anh nghe có lẽ sẽ khiến anh vỡ mộng đấy.
Tông Thất: Giấc mộng của tôi là cô, chỉ có cô có thể khiến tôi vỡ mộng, những người khác thì không thể làm được.
Mộ An An gửi đoạn tin nhắn trêu chọc này đi, hiển nhiên khiến cho Giang cầm ờ bên nhìn thấy liền rất sung sướng, gửi tới hai ba biểu cảm ngượng ngùng.
Tông Thất: Cho nên, nữ thần à, nói cho tôi nghe tin tức sốt dẻo đó đi? Tôi dù sao cũng rất tò mò.
Khi tin nhắn này được gửi đi, Giang cầm liền trực tiếp gửi ảnh Mộ An An đang cải trang xấu xí qua đây.
Mộ An An giả làm cô gái vô cùng xấu xí.
Mặt đầy nốt ruồi và tàn nhang, lại còn đeo kính gọng đen siêu khủng, trông rất khô khan, lại còn xấu tơi tận chân trời.
Mộ An An đột nhiên hiểu được trước kia ở trường học, những người đó khi nhìn thấy cô đều muốn ói.
Chợt thấy, bản thân cũng có chút khó chịu.
Tông Thất: ?
Giang cầm: Đây mới là bộ mặt thật của cái người được gọi là tiểu công chúa đó, tất cả mọi
người đều bị tin đồn lừa gạt.
Tông Thất: Nhưng tôi xem tin tức, dường như trông rất đẹp mà?
Giang cầm: Trang điểm mà thôi, những thứ này đều có thể che được.
Giang cầm: Cho nên, đừng tưởng lời đồn đại của người khác là những lời ca ngợi, thì người liên quan sẽ thật sự giống như một tiên nữ.
Giang cầm: Chỉ vì tôi có chút thân thuộc với anh, nếu không tôi cũng lười đi nói chuyện của
người khác.
Nhìn thấy tin nhắn cuối cùng, Mộ An An liền trực tiếp cười lạnh.
Dường như trong đầu có thể bù đắp cho nó, thần thái kiêu ngạo tự cho mình là đúng của Giang Cầm.
Nhưng.
Mộ An An không muốn cùng cô ta thảo luận về đề tài này, cô trả lời Giang cầm, chỉ là muốn hỏi, chuyện này rõ ràng là Giang cầm xúi giục Hoắc Chân Chân.
Tại sao Hoắc Chân Chân gặp chuyện không may, còn Giang gia lại không không chỉ không có việc gì, mà tâm tình của Giang cầm lại trông rất tốt.
Mộ An An đắn đo một hồi, rồi tiếp tục gửi tin nhắn cho Giang cầm.
Tông Thất: Đừng nói tiểu công chúa kia nữa, không có hứng thú.
Tông Thất: Thật ra…
Tông Thất: Tôi mới vừa thấy cô ờ trong tin tức, vẫn rất lo lắng, bây giờ thấy cô không có việc gì, tôi cũng có thể yên tâm một chút rồi.
Ba tin nhắn này của Mộ An An là cố ý làm thái độ mềm mỏng.
Trước đây chỉ vì muốn chời đùa, Tông Thất thường xuyên ở bên
này nhiệt tình biểu đạt thích Giang cầm, bên kia lại đối xử lạnh lùng, khiến cho Giang cầm cảm thấy có một khoảng trống trong lòng.
Bây giờ giọng điệu lại dịu dàng quan tâm như vậy, xem như là lần đầu tiên.
Chủ yếu là muốn hỏi rõ Giang Cầm tại sao lại không có việc gì, nhưng lại không thể quá trực tiếp, biển hiện mục đích quá rõ ràng.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An mím môi trả lời tin nhắn của Giang cầm.Tông Thất: Mới vừa xem tin tức.Giang cầm: ?Tông Thất: về chuyện của tiều công chúa Ngự Viên Loan, còn có Hoắc gia ở bên kia nữa.Dường như Hoắc gia đã đắc tội với tiểu công chúa, có chút thảmGiang cầm: À.Mộ An An nhướng mày, đối với câu trả lời “à” này của Giang Cầm, cô có chút kiên nhẫn.Tông Thất: Sao vậy? Theo tôi thấy thì nữ thần cô biết không ít chuyện ở bên trong nhĩ?Giang cầm: Tiểu công chúa Ngự Viên Loan cái gi chứ, chỉ là lời đường mật mà thôi.Trên thực tế… Bỏ đi, nói cho anh nghe có lẽ sẽ khiến anh vỡ mộng đấy.Tông Thất: Giấc mộng của tôi là cô, chỉ có cô có thể khiến tôi vỡ mộng, những người khác thì không thể làm được.Mộ An An gửi đoạn tin nhắn trêu chọc này đi, hiển nhiên khiến cho Giang cầm ờ bên nhìn thấy liền rất sung sướng, gửi tới hai ba biểu cảm ngượng ngùng.Tông Thất: Cho nên, nữ thần à, nói cho tôi nghe tin tức sốt dẻo đó đi? Tôi dù sao cũng rất tò mò.Khi tin nhắn này được gửi đi, Giang cầm liền trực tiếp gửi ảnh Mộ An An đang cải trang xấu xí qua đây.Mộ An An giả làm cô gái vô cùng xấu xí.Mặt đầy nốt ruồi và tàn nhang, lại còn đeo kính gọng đen siêu khủng, trông rất khô khan, lại còn xấu tơi tận chân trời.Mộ An An đột nhiên hiểu được trước kia ở trường học, những người đó khi nhìn thấy cô đều muốn ói.Chợt thấy, bản thân cũng có chút khó chịu.Tông Thất: ?Giang cầm: Đây mới là bộ mặt thật của cái người được gọi là tiểu công chúa đó, tất cả mọingười đều bị tin đồn lừa gạt.Tông Thất: Nhưng tôi xem tin tức, dường như trông rất đẹp mà?Giang cầm: Trang điểm mà thôi, những thứ này đều có thể che được.Giang cầm: Cho nên, đừng tưởng lời đồn đại của người khác là những lời ca ngợi, thì người liên quan sẽ thật sự giống như một tiên nữ.Giang cầm: Chỉ vì tôi có chút thân thuộc với anh, nếu không tôi cũng lười đi nói chuyện củangười khác.Nhìn thấy tin nhắn cuối cùng, Mộ An An liền trực tiếp cười lạnh.Dường như trong đầu có thể bù đắp cho nó, thần thái kiêu ngạo tự cho mình là đúng của Giang Cầm.Nhưng.Mộ An An không muốn cùng cô ta thảo luận về đề tài này, cô trả lời Giang cầm, chỉ là muốn hỏi, chuyện này rõ ràng là Giang cầm xúi giục Hoắc Chân Chân.Tại sao Hoắc Chân Chân gặp chuyện không may, còn Giang gia lại không không chỉ không có việc gì, mà tâm tình của Giang cầm lại trông rất tốt.Mộ An An đắn đo một hồi, rồi tiếp tục gửi tin nhắn cho Giang cầm.Tông Thất: Đừng nói tiểu công chúa kia nữa, không có hứng thú.Tông Thất: Thật ra…Tông Thất: Tôi mới vừa thấy cô ờ trong tin tức, vẫn rất lo lắng, bây giờ thấy cô không có việc gì, tôi cũng có thể yên tâm một chút rồi.Ba tin nhắn này của Mộ An An là cố ý làm thái độ mềm mỏng.Trước đây chỉ vì muốn chời đùa, Tông Thất thường xuyên ở bênnày nhiệt tình biểu đạt thích Giang cầm, bên kia lại đối xử lạnh lùng, khiến cho Giang cầm cảm thấy có một khoảng trống trong lòng.Bây giờ giọng điệu lại dịu dàng quan tâm như vậy, xem như là lần đầu tiên.Chủ yếu là muốn hỏi rõ Giang Cầm tại sao lại không có việc gì, nhưng lại không thể quá trực tiếp, biển hiện mục đích quá rõ ràng.