Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 377: Chương 377

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Trong khi hỏi, Mộ An An đã cầm điện thoại kiểm tra bản đồ, và gửi vị trí cho Thất gia.Tài xế ở phía trước đáp lại: “Tiểu thư An An, chúng ta sắp đi đến vùng ngoại ô phía nam!”Mộ an an: “Ý anh là gì?”Tài xế Trần: “Thất gia đã phân phó.”Ngay sau khi tài xế trả lời Mộ An An, thì Mộ An An liền nhận được câu trả lời WeChat từ Thất gia.Thất gia: Là ta sắp xếp.Sau khi nhận được câu trả lời cùa Thất gia, Mộ An An lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, liền bỏ cảnh giác, rồi trả lời tin nhắn của Thất gia.Mộ An An: Chú muốn làm cái gì sao?Thất gia: Thực hiện lời hứa.Thực hiện lời hứa?Mộ An An nhẩm mãi bốn chữ này ở trong lòng, có chút không hiểu.Thực hiện lời hứa gì chứ?Đại não của Mộ An An rất nhanh chuyển động, cũng không có tìm ra, lời hứa Thất gia phải thực hiện.Không nghĩ ra được, thì dứt khoát không suy nghĩ nữa.Cũng lười nghĩ nhiều.Chiếc xe chạy thêm khoảng hai mươi phút nữa, rồi cuối cùng dừng lại ở một bãi đất trống.Mộ An An vừa mới bước xuống xe, liền cảm thấy một làn gió mát thổi tới.La Sâm từ trong góc bước ra: “tiểu thư An An, mời đi theo tôi.”Mặc dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng Mộ An An cũng không hỏi nhiều.Ngược lại bởi vì là Thất gia sắp xếp, cho nên trong lòng có rất nhiều mong đợi và căng thẳng.Giống như đang mở một món quà bí ẩn.Mộ An An đi theo phía sau La Sâm, sau khi đi qua một đoạn đường mòn, liền lập tức mở to mắt.Trước mặt là một đất trống mênh mông bát ngát.Không có đồ trang trí hay tòa nhà nào khác, chỉ là một bãi đất trống lớn, có chút giống bãi đỗ máy bay ở trong Ngự Viên Loan.Mộ An An liếc mắt một cái liền nhìn thấy người đàn ông đang đứng ở phía trước.Người đàn ông chỉ mặc một bộ vest đen với chiếc áo khoác ngoài cùng màu, trên sống mũi thì đeo một chiếc kính tròn gọng vàng.Chân kính ở bên trái, có một sợi dây chuyền vàng rủ xuống, điểm trên áo sơ mi màu trắng.Toàn bộ hình ảnh khá tinh tế và nhẹ nhàng, che đi rất nhiều vẻ sắc sảo thường thấy của người đàn ông đó.Đó là lúc ánh trăng vừa nhuộm cả bầu trời, phong độ vừa đủ từng đợt từng đợt thôi qua mảng đất trống, thổi ngang qua hai người họ.Mộ An An nhìn người đàn ông trước mặt vô cùng rung động.Đặc biệt là… khinh khí cầu vô cùng lớn ờ phía sau người đàn ông.Mộ An An bước từng bước đi về phía vị thần của mình.Khóe miệng Tông Chính Ngự hơi cong lên, tay trái đặt ờ thân, còn tay phải đưa về phía Mộ An An, hơi cúi người xuống.Lễ nghi mời tiêu chuẩn: “Tiểu thư An An, ánh trăng đêm nay thật vừa lúc, có thể cùng nhau thường thức ánh trăng không?”Mộ An An chưa bao giờ nghethấy lời mời lịch thiệp từ Thất gia.Dưới ánh trăng, đôi mắt của cô, vừa kinh ngạc vừa chờ mong, ươn ướt.Đôi môi nhỏ nhắn hồng hào hơi hé mở, lúc này càng khó che giấu trái tim đang đập loạn nhịp của cô.Thật mơ mộng.Thật hồi hộp.Lại có một chút sợ hãi.

Trong khi hỏi, Mộ An An đã cầm điện thoại kiểm tra bản đồ, và gửi vị trí cho Thất gia.

Tài xế ở phía trước đáp lại: “Tiểu thư An An, chúng ta sắp đi đến vùng ngoại ô phía nam!”

Mộ an an: “Ý anh là gì?”

Tài xế Trần: “Thất gia đã phân phó.

Ngay sau khi tài xế trả lời Mộ An An, thì Mộ An An liền nhận được câu trả lời WeChat từ Thất gia.

Thất gia: Là ta sắp xếp.

Sau khi nhận được câu trả lời cùa Thất gia, Mộ An An lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, liền bỏ cảnh giác, rồi trả lời tin nhắn của Thất gia.

Mộ An An: Chú muốn làm cái gì sao?

Thất gia: Thực hiện lời hứa.

Thực hiện lời hứa?

Mộ An An nhẩm mãi bốn chữ này ở trong lòng, có chút không hiểu.

Thực hiện lời hứa gì chứ?

Đại não của Mộ An An rất nhanh chuyển động, cũng không có tìm ra, lời hứa Thất gia phải thực hiện.

Không nghĩ ra được, thì dứt khoát không suy nghĩ nữa.

Cũng lười nghĩ nhiều.

Chiếc xe chạy thêm khoảng hai mươi phút nữa, rồi cuối cùng dừng lại ở một bãi đất trống.

Mộ An An vừa mới bước xuống xe, liền cảm thấy một làn gió mát thổi tới.

La Sâm từ trong góc bước ra: “tiểu thư An An, mời đi theo tôi.

Mặc dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng Mộ An An cũng không hỏi nhiều.

Ngược lại bởi vì là Thất gia sắp xếp, cho nên trong lòng có rất nhiều mong đợi và căng thẳng.

Giống như đang mở một món quà bí ẩn.

Mộ An An đi theo phía sau La Sâm, sau khi đi qua một đoạn đường mòn, liền lập tức mở to mắt.

Trước mặt là một đất trống mênh mông bát ngát.

Không có đồ trang trí hay tòa nhà nào khác, chỉ là một bãi đất trống lớn, có chút giống bãi đỗ máy bay ở trong Ngự Viên Loan.

Mộ An An liếc mắt một cái liền nhìn thấy người đàn ông đang đứng ở phía trước.

Người đàn ông chỉ mặc một bộ vest đen với chiếc áo khoác ngoài cùng màu, trên sống mũi thì đeo một chiếc kính tròn gọng vàng.

Chân kính ở bên trái, có một sợi dây chuyền vàng rủ xuống, điểm trên áo sơ mi màu trắng.

Toàn bộ hình ảnh khá tinh tế và nhẹ nhàng, che đi rất nhiều vẻ sắc sảo thường thấy của người đàn ông đó.

Đó là lúc ánh trăng vừa nhuộm cả bầu trời, phong độ vừa đủ từng đợt từng đợt thôi qua mảng đất trống, thổi ngang qua hai người họ.

Mộ An An nhìn người đàn ông trước mặt vô cùng rung động.

Đặc biệt là… khinh khí cầu vô cùng lớn ờ phía sau người đàn ông.

Mộ An An bước từng bước đi về phía vị thần của mình.

Khóe miệng Tông Chính Ngự hơi cong lên, tay trái đặt ờ thân, còn tay phải đưa về phía Mộ An An, hơi cúi người xuống.

Lễ nghi mời tiêu chuẩn: “Tiểu thư An An, ánh trăng đêm nay thật vừa lúc, có thể cùng nhau thường thức ánh trăng không?”

Mộ An An chưa bao giờ nghe

thấy lời mời lịch thiệp từ Thất gia.

Dưới ánh trăng, đôi mắt của cô, vừa kinh ngạc vừa chờ mong, ươn ướt.

Đôi môi nhỏ nhắn hồng hào hơi hé mở, lúc này càng khó che giấu trái tim đang đập loạn nhịp của cô.

Thật mơ mộng.

Thật hồi hộp.

Lại có một chút sợ hãi.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Trong khi hỏi, Mộ An An đã cầm điện thoại kiểm tra bản đồ, và gửi vị trí cho Thất gia.Tài xế ở phía trước đáp lại: “Tiểu thư An An, chúng ta sắp đi đến vùng ngoại ô phía nam!”Mộ an an: “Ý anh là gì?”Tài xế Trần: “Thất gia đã phân phó.”Ngay sau khi tài xế trả lời Mộ An An, thì Mộ An An liền nhận được câu trả lời WeChat từ Thất gia.Thất gia: Là ta sắp xếp.Sau khi nhận được câu trả lời cùa Thất gia, Mộ An An lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, liền bỏ cảnh giác, rồi trả lời tin nhắn của Thất gia.Mộ An An: Chú muốn làm cái gì sao?Thất gia: Thực hiện lời hứa.Thực hiện lời hứa?Mộ An An nhẩm mãi bốn chữ này ở trong lòng, có chút không hiểu.Thực hiện lời hứa gì chứ?Đại não của Mộ An An rất nhanh chuyển động, cũng không có tìm ra, lời hứa Thất gia phải thực hiện.Không nghĩ ra được, thì dứt khoát không suy nghĩ nữa.Cũng lười nghĩ nhiều.Chiếc xe chạy thêm khoảng hai mươi phút nữa, rồi cuối cùng dừng lại ở một bãi đất trống.Mộ An An vừa mới bước xuống xe, liền cảm thấy một làn gió mát thổi tới.La Sâm từ trong góc bước ra: “tiểu thư An An, mời đi theo tôi.”Mặc dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng Mộ An An cũng không hỏi nhiều.Ngược lại bởi vì là Thất gia sắp xếp, cho nên trong lòng có rất nhiều mong đợi và căng thẳng.Giống như đang mở một món quà bí ẩn.Mộ An An đi theo phía sau La Sâm, sau khi đi qua một đoạn đường mòn, liền lập tức mở to mắt.Trước mặt là một đất trống mênh mông bát ngát.Không có đồ trang trí hay tòa nhà nào khác, chỉ là một bãi đất trống lớn, có chút giống bãi đỗ máy bay ở trong Ngự Viên Loan.Mộ An An liếc mắt một cái liền nhìn thấy người đàn ông đang đứng ở phía trước.Người đàn ông chỉ mặc một bộ vest đen với chiếc áo khoác ngoài cùng màu, trên sống mũi thì đeo một chiếc kính tròn gọng vàng.Chân kính ở bên trái, có một sợi dây chuyền vàng rủ xuống, điểm trên áo sơ mi màu trắng.Toàn bộ hình ảnh khá tinh tế và nhẹ nhàng, che đi rất nhiều vẻ sắc sảo thường thấy của người đàn ông đó.Đó là lúc ánh trăng vừa nhuộm cả bầu trời, phong độ vừa đủ từng đợt từng đợt thôi qua mảng đất trống, thổi ngang qua hai người họ.Mộ An An nhìn người đàn ông trước mặt vô cùng rung động.Đặc biệt là… khinh khí cầu vô cùng lớn ờ phía sau người đàn ông.Mộ An An bước từng bước đi về phía vị thần của mình.Khóe miệng Tông Chính Ngự hơi cong lên, tay trái đặt ờ thân, còn tay phải đưa về phía Mộ An An, hơi cúi người xuống.Lễ nghi mời tiêu chuẩn: “Tiểu thư An An, ánh trăng đêm nay thật vừa lúc, có thể cùng nhau thường thức ánh trăng không?”Mộ An An chưa bao giờ nghethấy lời mời lịch thiệp từ Thất gia.Dưới ánh trăng, đôi mắt của cô, vừa kinh ngạc vừa chờ mong, ươn ướt.Đôi môi nhỏ nhắn hồng hào hơi hé mở, lúc này càng khó che giấu trái tim đang đập loạn nhịp của cô.Thật mơ mộng.Thật hồi hộp.Lại có một chút sợ hãi.

Chương 377: Chương 377