“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 383: Chương 383
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… “Thất gia, lão gia có phải rất quan trọng với chú không?” – Mộ An An lại hỏi một vấn đề.Cô l**m đôi môi ướt át.Tông Chính Ngự đặt cốc nước lên bàn, rồi “Uh” một tiếng, và không có lời tiếp theo.Mộ An An cũng không có tiếp tục truy hỏi.Hai người trong lúc đó cứ như vậy im lặng.Mặc dù hôm nay Mộ An An có chút tràn ngập hạnh phúc, nhưng vẫn phải đề phòng một chút, đã vượt qua ranh giới rồi, không thể tiếp tục thăm dò.Lần sau có thể xê dịch một chút giới hạn.“Vậy cháu…”“Khi ta 7 tuổi ba mẹ đã qua đời.”Sự mở lời đột ngột của Tông Chính Ngự khiến Mộ An An có chút kinh ngạc.Tông Chính Ngự dựa vào ghế sô pha, tay phải gấp khúc, nửa cánh tay phần còn lại buông thõng tự nhiên, nhìn Mộ An An, giọng điệu bình tĩnh: “Sau đó lão gia liền đem ta mang theo bên người, đích thân nuôi nấng bồi dưỡng ta.”Tông Chính Ngự cũng là đứa trẻduy nhất trong gia tộc Tông Chính được lớn lên bên cạnh lão gia.Nghe xong lời này, Mộ An An liền lập tức hiểu ra.Trong lòng anh, lão gia nhất định là quan trọng hơn so với ba mẹ của anh.Mộ An An chậm rãi duỗi tay ra, đặt ở lòng bàn tay phải của Tông Chính Ngự, nhẹ nhàng cầm lấy.Tông Chính Ngự có chút kinh ngạc.Mộ An An nói: “Thất gia yên tâm, lão gia nhất định sẽ bình an.”Tông Chính Ngự sửng sốt, rồi đột nhiên nở nụ cười.Anh buông tay Mộ An An ra, rồi nhéo vành tai của Mộ An An: “Bé con ngoan.”Sau khi nghịch ngợm lỗ tai nhỏ của Mộ An An một lúc, Tông Chính Ngự liền nhìn giời rồi nói: “Nghỉ ngơi cho tốt.”Anh đứng dậy khỏi ghế sô pha.Mộ An An đứng dậy theo: “Đúngrồi, Thất gia, buổi tối ngày mai chú… À không đúng, hẳn là buổi tối hôm nay, còn ở bệnh viện sao?”Hiện tại đã qua 0 giờ.Buổi tối, chính là vũ hội mặt nạ do Thái Tử Đoàn tổ chức.Để tạo điều kiện cho Thất gia và Đường Mật ở trong vũ hội mặt nạ.“Ban ngày sẽ ở bệnh viện.” -Tông Chính Ngự trả lời.“Còn buổi tối thì sao?” – Mộ An An hỏi.Tông Chính Ngự nâng mắt nhìn Mộ An An.Mộ An An không muốn Thất gia nhìn ra bất cứ điều gì, vì vậy anh ấy cố gắng duy trì trạng thái biểu cảm ổn định.Như thể đó chỉ là một câu hỏi đơn giản.“Ngày mai cháu muốn đi chơisao?” – Tông Chính Ngự lại hỏi lại Mộ An An một câu.Mộ An An lắc đầu, nhưng sau đó lại gật đầu: “Không chắc nữa.Vừa rồi ở trong điện thoại, cháu có nói với chú về cô em gái mà cháu quen ở trong game đó, nói không chừng ngày mai sẽ có hẹn với nhau.”
“Thất gia, lão gia có phải rất quan trọng với chú không?” – Mộ An An lại hỏi một vấn đề.
Cô l**m đôi môi ướt át.
Tông Chính Ngự đặt cốc nước lên bàn, rồi “Uh” một tiếng, và không có lời tiếp theo.
Mộ An An cũng không có tiếp tục truy hỏi.
Hai người trong lúc đó cứ như vậy im lặng.
Mặc dù hôm nay Mộ An An có chút tràn ngập hạnh phúc, nhưng vẫn phải đề phòng một chút, đã vượt qua ranh giới rồi, không thể tiếp tục thăm dò.
Lần sau có thể xê dịch một chút giới hạn.
“Vậy cháu…”
“Khi ta 7 tuổi ba mẹ đã qua đời.
”
Sự mở lời đột ngột của Tông Chính Ngự khiến Mộ An An có chút kinh ngạc.
Tông Chính Ngự dựa vào ghế sô pha, tay phải gấp khúc, nửa cánh tay phần còn lại buông thõng tự nhiên, nhìn Mộ An An, giọng điệu bình tĩnh: “Sau đó lão gia liền đem ta mang theo bên người, đích thân nuôi nấng bồi dưỡng ta.
”
Tông Chính Ngự cũng là đứa trẻ
duy nhất trong gia tộc Tông Chính được lớn lên bên cạnh lão gia.
Nghe xong lời này, Mộ An An liền lập tức hiểu ra.
Trong lòng anh, lão gia nhất định là quan trọng hơn so với ba mẹ của anh.
Mộ An An chậm rãi duỗi tay ra, đặt ở lòng bàn tay phải của Tông Chính Ngự, nhẹ nhàng cầm lấy.
Tông Chính Ngự có chút kinh ngạc.
Mộ An An nói: “Thất gia yên tâm, lão gia nhất định sẽ bình an.
”
Tông Chính Ngự sửng sốt, rồi đột nhiên nở nụ cười.
Anh buông tay Mộ An An ra, rồi nhéo vành tai của Mộ An An: “Bé con ngoan.
”
Sau khi nghịch ngợm lỗ tai nhỏ của Mộ An An một lúc, Tông Chính Ngự liền nhìn giời rồi nói: “Nghỉ ngơi cho tốt.
”
Anh đứng dậy khỏi ghế sô pha.
Mộ An An đứng dậy theo: “Đúng
rồi, Thất gia, buổi tối ngày mai chú… À không đúng, hẳn là buổi tối hôm nay, còn ở bệnh viện sao?”
Hiện tại đã qua 0 giờ.
Buổi tối, chính là vũ hội mặt nạ do Thái Tử Đoàn tổ chức.
Để tạo điều kiện cho Thất gia và Đường Mật ở trong vũ hội mặt nạ.
“Ban ngày sẽ ở bệnh viện.
” -Tông Chính Ngự trả lời.
“Còn buổi tối thì sao?” – Mộ An An hỏi.
Tông Chính Ngự nâng mắt nhìn Mộ An An.
Mộ An An không muốn Thất gia nhìn ra bất cứ điều gì, vì vậy anh ấy cố gắng duy trì trạng thái biểu cảm ổn định.
Như thể đó chỉ là một câu hỏi đơn giản.
“Ngày mai cháu muốn đi chơi
sao?” – Tông Chính Ngự lại hỏi lại Mộ An An một câu.
Mộ An An lắc đầu, nhưng sau đó lại gật đầu: “Không chắc nữa.
Vừa rồi ở trong điện thoại, cháu có nói với chú về cô em gái mà cháu quen ở trong game đó, nói không chừng ngày mai sẽ có hẹn với nhau.
”
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… “Thất gia, lão gia có phải rất quan trọng với chú không?” – Mộ An An lại hỏi một vấn đề.Cô l**m đôi môi ướt át.Tông Chính Ngự đặt cốc nước lên bàn, rồi “Uh” một tiếng, và không có lời tiếp theo.Mộ An An cũng không có tiếp tục truy hỏi.Hai người trong lúc đó cứ như vậy im lặng.Mặc dù hôm nay Mộ An An có chút tràn ngập hạnh phúc, nhưng vẫn phải đề phòng một chút, đã vượt qua ranh giới rồi, không thể tiếp tục thăm dò.Lần sau có thể xê dịch một chút giới hạn.“Vậy cháu…”“Khi ta 7 tuổi ba mẹ đã qua đời.”Sự mở lời đột ngột của Tông Chính Ngự khiến Mộ An An có chút kinh ngạc.Tông Chính Ngự dựa vào ghế sô pha, tay phải gấp khúc, nửa cánh tay phần còn lại buông thõng tự nhiên, nhìn Mộ An An, giọng điệu bình tĩnh: “Sau đó lão gia liền đem ta mang theo bên người, đích thân nuôi nấng bồi dưỡng ta.”Tông Chính Ngự cũng là đứa trẻduy nhất trong gia tộc Tông Chính được lớn lên bên cạnh lão gia.Nghe xong lời này, Mộ An An liền lập tức hiểu ra.Trong lòng anh, lão gia nhất định là quan trọng hơn so với ba mẹ của anh.Mộ An An chậm rãi duỗi tay ra, đặt ở lòng bàn tay phải của Tông Chính Ngự, nhẹ nhàng cầm lấy.Tông Chính Ngự có chút kinh ngạc.Mộ An An nói: “Thất gia yên tâm, lão gia nhất định sẽ bình an.”Tông Chính Ngự sửng sốt, rồi đột nhiên nở nụ cười.Anh buông tay Mộ An An ra, rồi nhéo vành tai của Mộ An An: “Bé con ngoan.”Sau khi nghịch ngợm lỗ tai nhỏ của Mộ An An một lúc, Tông Chính Ngự liền nhìn giời rồi nói: “Nghỉ ngơi cho tốt.”Anh đứng dậy khỏi ghế sô pha.Mộ An An đứng dậy theo: “Đúngrồi, Thất gia, buổi tối ngày mai chú… À không đúng, hẳn là buổi tối hôm nay, còn ở bệnh viện sao?”Hiện tại đã qua 0 giờ.Buổi tối, chính là vũ hội mặt nạ do Thái Tử Đoàn tổ chức.Để tạo điều kiện cho Thất gia và Đường Mật ở trong vũ hội mặt nạ.“Ban ngày sẽ ở bệnh viện.” -Tông Chính Ngự trả lời.“Còn buổi tối thì sao?” – Mộ An An hỏi.Tông Chính Ngự nâng mắt nhìn Mộ An An.Mộ An An không muốn Thất gia nhìn ra bất cứ điều gì, vì vậy anh ấy cố gắng duy trì trạng thái biểu cảm ổn định.Như thể đó chỉ là một câu hỏi đơn giản.“Ngày mai cháu muốn đi chơisao?” – Tông Chính Ngự lại hỏi lại Mộ An An một câu.Mộ An An lắc đầu, nhưng sau đó lại gật đầu: “Không chắc nữa.Vừa rồi ở trong điện thoại, cháu có nói với chú về cô em gái mà cháu quen ở trong game đó, nói không chừng ngày mai sẽ có hẹn với nhau.”