“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 385: Chương 385
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Hai người đã đi đến trước thang máy.La Sâm cung kính nhấn nút.Tông Chính Ngự hờ hững nhìn bóng dáng của chính mình ở trong cửa thang máy, giọng nói lạnh như băng: “Đến rồi đi, lúc nào cũng ít người như vậy.”Lão gia tuổi tác đã cao.Giờ đây tê liệt trước mắt gia tộc Tông Chính Gia, chính là người thừa kế tiếp theo.Cho nên căn bệnh này của lão gia đã gây ra rất nhiều biến động trong gia tộc Tông Chính.Thang máy đã đến, La Sâm đi theo Tông Chính Ngự bước vào.Hôm sau.Mộ An An sáng sớm thức dậy, người phục vụ liền mang điểm tâm tới.Sáng sớm cô đã ngẩn người ra, suy nghĩ về cuộc sống.Đến chiều, cô lẻn ra khỏi khách sạn.Buổi tối phải tham gia vũ hội mặtnạ, Mộ An An phải tìm một cửa hàng đề mua lễ phục.Điện thoại có chức năng định vị, nên Mộ An An mang theo điện thoại đại diện cho danh tính của Tông Thất, để điện thoại của bản thân ở trong phòng.Tạo cho Tông Chính Ngự một tình huống là cô vẫn đang ở trong phòng.Dù sao dựa ý tứ lời nói của Thất gia hôm qua, buổi tối anh sẽ không trở về, muốn đi vũ hội mặt nạ, cũng sẽ không phát hiện được.Địa điểm mua lễ phục là tiểu Cửu cho.Phòng làm việc của bạn cô ấy.Trong giới thời trang thủ đô, có những thương hiệu riêng không có giá thị trường.Theo như lời của tiểu Cửu nói, nhãn hiệu quần áo này rất được các thiên kim tiểu thư nhà giàu ưa chuộng, nhưng nhà thiết kế tính tình cổ quái, thiết kế quần áo chậm như con rùa, nửa năm sau cũng không có một chiếc lễ phục xuất hiện.Nhưng chỉ cần sản phẩm là của nhà thiết kế này, tuyệt đối đẹp kinh diễm, danh viện nhà giàu có tranh nhau giành sản phẩm, không có quan hệ căn bản không chiếm được.Đối với sự giúp đỡ nhiệt tình của tiểu Cửu, Mộ An An vô cùng cảm kích.Chẳng qua, khi bày tỏ lòng biết ơn, tiểu Cửu hy vọng Mộ An An sẽ thể hiện điều đó bằng những hành động thiết thực.Ví dụ như, làm thêm mười tờ bài tập.Mộ An An liền đồng ý hẹn gặp vào thứ bảy để làm bài tập cho cô ấy.Mà tiểu Cửu hiển nhiên rất quen thuộc với nhà thiết kế này, khi Mộ An An báo tên của mình ra, nhân viên đã chuẩn bị xong trang phục.Đó là một lễ phục màu đen.Nhưng điều đặc biệt nhất ở nhà thiết kế này chính là, mặc dù là màu đen, thị lực khá đơn điệu và nặng trĩu, nhưng nhà thiết kế này đã tạo ra một chiếc váy vô cùng đặc biệt với kỹ thuật hỗn loạn.Mộ An An khi đứng trước gương nhìn bản thân thì có chút hoảng hốt.Cô biết làn da của mình thuộc loại trắng lạnh, trắng hơn người bình thường một chút, nhưng chiếc váy đen lại thể hiện một cách sinh động sự trắng trẻo lạnh lùng của cơ thể cô.Ngực thiết kế đan chéo nhau vô cùng khéo léo.Trông rất gợi cảm, làm nồi bật sự phát triển dậy thì của Mộ An An, nhưng rõ ràng không có để lộ cái gì ra bên ngoài.Phần eo được khoét rỗng, váy chỉ dài đến đùi.Bộ phận đẹp nhất trên dáng người của Mộ An An chính là vòng eo và đôi chân, cùng với làn da trắng lạnh, được chiếc váy tôn lên không có giới hạn.Đó là bởi vì nó quá mức tuyệtđẹp.
Hai người đã đi đến trước thang máy.
La Sâm cung kính nhấn nút.
Tông Chính Ngự hờ hững nhìn bóng dáng của chính mình ở trong cửa thang máy, giọng nói lạnh như băng: “Đến rồi đi, lúc nào cũng ít người như vậy.
”
Lão gia tuổi tác đã cao.
Giờ đây tê liệt trước mắt gia tộc Tông Chính Gia, chính là người thừa kế tiếp theo.
Cho nên căn bệnh này của lão gia đã gây ra rất nhiều biến động trong gia tộc Tông Chính.
Thang máy đã đến, La Sâm đi theo Tông Chính Ngự bước vào.
Hôm sau.
Mộ An An sáng sớm thức dậy, người phục vụ liền mang điểm tâm tới.
Sáng sớm cô đã ngẩn người ra, suy nghĩ về cuộc sống.
Đến chiều, cô lẻn ra khỏi khách sạn.
Buổi tối phải tham gia vũ hội mặt
nạ, Mộ An An phải tìm một cửa hàng đề mua lễ phục.
Điện thoại có chức năng định vị, nên Mộ An An mang theo điện thoại đại diện cho danh tính của Tông Thất, để điện thoại của bản thân ở trong phòng.
Tạo cho Tông Chính Ngự một tình huống là cô vẫn đang ở trong phòng.
Dù sao dựa ý tứ lời nói của Thất gia hôm qua, buổi tối anh sẽ không trở về, muốn đi vũ hội mặt nạ, cũng sẽ không phát hiện được.
Địa điểm mua lễ phục là tiểu Cửu cho.
Phòng làm việc của bạn cô ấy.
Trong giới thời trang thủ đô, có những thương hiệu riêng không có giá thị trường.
Theo như lời của tiểu Cửu nói, nhãn hiệu quần áo này rất được các thiên kim tiểu thư nhà giàu ưa chuộng, nhưng nhà thiết kế tính tình cổ quái, thiết kế quần áo chậm như con rùa, nửa năm sau cũng không có một chiếc lễ phục xuất hiện.
Nhưng chỉ cần sản phẩm là của nhà thiết kế này, tuyệt đối đẹp kinh diễm, danh viện nhà giàu có tranh nhau giành sản phẩm, không có quan hệ căn bản không chiếm được.
Đối với sự giúp đỡ nhiệt tình của tiểu Cửu, Mộ An An vô cùng cảm kích.
Chẳng qua, khi bày tỏ lòng biết ơn, tiểu Cửu hy vọng Mộ An An sẽ thể hiện điều đó bằng những hành động thiết thực.
Ví dụ như, làm thêm mười tờ bài tập.
Mộ An An liền đồng ý hẹn gặp vào thứ bảy để làm bài tập cho cô ấy.
Mà tiểu Cửu hiển nhiên rất quen thuộc với nhà thiết kế này, khi Mộ An An báo tên của mình ra, nhân viên đã chuẩn bị xong trang phục.
Đó là một lễ phục màu đen.
Nhưng điều đặc biệt nhất ở nhà thiết kế này chính là, mặc dù là màu đen, thị lực khá đơn điệu và nặng trĩu, nhưng nhà thiết kế này đã tạo ra một chiếc váy vô cùng đặc biệt với kỹ thuật hỗn loạn.
Mộ An An khi đứng trước gương nhìn bản thân thì có chút hoảng hốt.
Cô biết làn da của mình thuộc loại trắng lạnh, trắng hơn người bình thường một chút, nhưng chiếc váy đen lại thể hiện một cách sinh động sự trắng trẻo lạnh lùng của cơ thể cô.
Ngực thiết kế đan chéo nhau vô cùng khéo léo.
Trông rất gợi cảm, làm nồi bật sự phát triển dậy thì của Mộ An An, nhưng rõ ràng không có để lộ cái gì ra bên ngoài.
Phần eo được khoét rỗng, váy chỉ dài đến đùi.
Bộ phận đẹp nhất trên dáng người của Mộ An An chính là vòng eo và đôi chân, cùng với làn da trắng lạnh, được chiếc váy tôn lên không có giới hạn.
Đó là bởi vì nó quá mức tuyệt
đẹp.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Hai người đã đi đến trước thang máy.La Sâm cung kính nhấn nút.Tông Chính Ngự hờ hững nhìn bóng dáng của chính mình ở trong cửa thang máy, giọng nói lạnh như băng: “Đến rồi đi, lúc nào cũng ít người như vậy.”Lão gia tuổi tác đã cao.Giờ đây tê liệt trước mắt gia tộc Tông Chính Gia, chính là người thừa kế tiếp theo.Cho nên căn bệnh này của lão gia đã gây ra rất nhiều biến động trong gia tộc Tông Chính.Thang máy đã đến, La Sâm đi theo Tông Chính Ngự bước vào.Hôm sau.Mộ An An sáng sớm thức dậy, người phục vụ liền mang điểm tâm tới.Sáng sớm cô đã ngẩn người ra, suy nghĩ về cuộc sống.Đến chiều, cô lẻn ra khỏi khách sạn.Buổi tối phải tham gia vũ hội mặtnạ, Mộ An An phải tìm một cửa hàng đề mua lễ phục.Điện thoại có chức năng định vị, nên Mộ An An mang theo điện thoại đại diện cho danh tính của Tông Thất, để điện thoại của bản thân ở trong phòng.Tạo cho Tông Chính Ngự một tình huống là cô vẫn đang ở trong phòng.Dù sao dựa ý tứ lời nói của Thất gia hôm qua, buổi tối anh sẽ không trở về, muốn đi vũ hội mặt nạ, cũng sẽ không phát hiện được.Địa điểm mua lễ phục là tiểu Cửu cho.Phòng làm việc của bạn cô ấy.Trong giới thời trang thủ đô, có những thương hiệu riêng không có giá thị trường.Theo như lời của tiểu Cửu nói, nhãn hiệu quần áo này rất được các thiên kim tiểu thư nhà giàu ưa chuộng, nhưng nhà thiết kế tính tình cổ quái, thiết kế quần áo chậm như con rùa, nửa năm sau cũng không có một chiếc lễ phục xuất hiện.Nhưng chỉ cần sản phẩm là của nhà thiết kế này, tuyệt đối đẹp kinh diễm, danh viện nhà giàu có tranh nhau giành sản phẩm, không có quan hệ căn bản không chiếm được.Đối với sự giúp đỡ nhiệt tình của tiểu Cửu, Mộ An An vô cùng cảm kích.Chẳng qua, khi bày tỏ lòng biết ơn, tiểu Cửu hy vọng Mộ An An sẽ thể hiện điều đó bằng những hành động thiết thực.Ví dụ như, làm thêm mười tờ bài tập.Mộ An An liền đồng ý hẹn gặp vào thứ bảy để làm bài tập cho cô ấy.Mà tiểu Cửu hiển nhiên rất quen thuộc với nhà thiết kế này, khi Mộ An An báo tên của mình ra, nhân viên đã chuẩn bị xong trang phục.Đó là một lễ phục màu đen.Nhưng điều đặc biệt nhất ở nhà thiết kế này chính là, mặc dù là màu đen, thị lực khá đơn điệu và nặng trĩu, nhưng nhà thiết kế này đã tạo ra một chiếc váy vô cùng đặc biệt với kỹ thuật hỗn loạn.Mộ An An khi đứng trước gương nhìn bản thân thì có chút hoảng hốt.Cô biết làn da của mình thuộc loại trắng lạnh, trắng hơn người bình thường một chút, nhưng chiếc váy đen lại thể hiện một cách sinh động sự trắng trẻo lạnh lùng của cơ thể cô.Ngực thiết kế đan chéo nhau vô cùng khéo léo.Trông rất gợi cảm, làm nồi bật sự phát triển dậy thì của Mộ An An, nhưng rõ ràng không có để lộ cái gì ra bên ngoài.Phần eo được khoét rỗng, váy chỉ dài đến đùi.Bộ phận đẹp nhất trên dáng người của Mộ An An chính là vòng eo và đôi chân, cùng với làn da trắng lạnh, được chiếc váy tôn lên không có giới hạn.Đó là bởi vì nó quá mức tuyệtđẹp.