“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 396: Chương 396
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đường Mật không có buông ra, mà là nhìn chằm chằm Mộ An An, “Tôi từ lần đầu tiên nhìn đến cô, rất ghét bỏ cô.”“Tôi cũng không thích cô.” Mộ An An phản bác, “Tôi nói lại lần nữa, bỏ tay ra khỏi vai của tôi, nếu không tôi sẽ trực tiếp phế cô.”Đường Mật không để ý đến lời nói của Mộ An An, mà tự nói: “Tôi ghét nhất cảm giác tự tôn của cô.Tôi đã điều tra ra cô, cô là thiên kim của một tập đoàn y dược ở Giang Thành, nói là thiên kim cũng là tôn trọng rồi.Mẹ cô đã chết.Sau đó, cô chẳng là gì cả.Nếu không phải là Thất Gia, cô nhiều nhất cũng chỉ là một kẻ ăn mày trên đường phố!”Nếu không có Thất Gia, cô thậmchí không có mạng sông.Mộ An An biết rất rõ điều này.Đường Mật: “Nhưng mà cô, không biết không tự chủ, an bài cho cô ở Giang Thành, đối với cô đã là sự khoan dung nhất rồi.Nhưng cô lại muốn bước vào kinh thành.Mộ An An, tôi hôm nay, sẽ cho cô biết, tôi và cô, cô và cái giới này, giữa Thất Gia, rốt cuộc cách xa nhau bao nhiêu.”Nói xong, Đường Mật trực tiếp buông Mộ An An ra.Cô đứng thẳng dậy, với sự kiêu hãnh của một đại tiểu thư quyền thế.“Cô ngoại trừ lấy những thânphận này để áp chế tôi ra, cô không có việc gì khác nữa, đúng không?” Mộ An An rất khinh thường.Đường Mật mỉm cười, cúi đầu chỉnh lại tóc, “Cô cho rằng hôm nay chỉ là một bữa tiệc khiêu vũ mặt nạ, chỉ là một bữa tiệc khiêu vũ quy tụ tôi và Thất Gia, đúng không?”Mộ An An nhíu mày, “Ý của cô là gì?”“Ý tôi là, sau ngày hôm nay, cô sẽ hoàn toàn không đủ tư cách ở lại bên cạnh Tông Chính Ngự.”Đường Mật nói xong, liếc mắt nhìn Mộ An An, sau đó xoay người bước ra ngoài.Mộ An An đứng dậy khỏi ghế sô pha cho đến khi có âm thanh cánh cửa đóng lại.Nghĩ đến lời nói của Đường Mật.Cùng lúc đó, những tiếng la hét điên cuồng bất ngờ vang lên từ phía khán giả.Mộ An An cảm thấy ánh sáng từ cửa sổ kính bị che mờ đi.Cô bước tới, mờ tấm rèm che hờ,nhìn thoáng qua đã thấy sàn nhảy hình tròn ờ tầng một.Đường Mật mặc bộ áo liền quần màu n*d*, một tay cầm ống thép trượt xuống tầng hai trong tư thế vô cùng duyên dáng.Mọi người có mặt tại hiện trường tập trung quanh sàn nhảy hình tròn.Họ đã vỗ tay hò hét điên cuồng, và có vẻ như một phần nào đó của thông báo đã được trực tiếp bắt đầu.Đường Mật mang mặt nạ, khóemiệng khẽ nhếch lên, có đủ loại phong tình.Điệu nhảy gợi cảm nhưng không hề bụi bặm.Mộ An An nhận thấy rằng những người xem về cơ bản đều cầm trên tay một bông hồng đỏ.Cùng lúc đó, Thái Tử Đoàn đã ở trên lầu hai lần lượt đi xuống lầu.‘Cốc cốc’Mộ An An đang suy nghĩ miên man, trong phòng có tiếng gõ cửa.Mộ An An xoay người, cầm lấy chiếc mặt nạ vừa để qua một bên, đeo vào trước khi đi mở cửa.Đó là người phục vụ vũ hội đã gõ cửa.Người phục vụ đưa bông hồng trong tay cho Mộ An An và kính cần nói: “Xin chào cô, tiết mục hoa hồng đã bắt đầu, xin mời di chuyển xuống lầu.”Tiết mục hoa hồng?“Cảm ơn.” Mộ An An cầm lấy hoa hồng, ôn tồn nói: “Thực xin lỗi,đây là lần đầu tiên tôi tham gia vũ hội TAG, anh có thể giải thích cho tôi chi tiết về tiết mục hoa hồng được không?Tại đây có hình ảnhMộ An An: “Tôi sẽ nhận được hình thức xử lý nào nếu màn trình diễn của tôi thành công hoặc nếu màn trình diễn của tôi không thành công?”Người phục vụ: “Quý cô biểu diễn thành công, có thể chọn các quý cô khác lên sân khấu để biểu diễn, các quý cô được chọnkhông có quyền từ chối.”.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đường Mật không có buông ra, mà là nhìn chằm chằm Mộ An An, “Tôi từ lần đầu tiên nhìn đến cô, rất ghét bỏ cô.”
“Tôi cũng không thích cô.” Mộ An An phản bác, “Tôi nói lại lần nữa, bỏ tay ra khỏi vai của tôi, nếu không tôi sẽ trực tiếp phế cô.”
Đường Mật không để ý đến lời nói của Mộ An An, mà tự nói: “Tôi ghét nhất cảm giác tự tôn của cô.
Tôi đã điều tra ra cô, cô là thiên kim của một tập đoàn y dược ở Giang Thành, nói là thiên kim cũng là tôn trọng rồi.
Mẹ cô đã chết.
Sau đó, cô chẳng là gì cả.
Nếu không phải là Thất Gia, cô nhiều nhất cũng chỉ là một kẻ ăn mày trên đường phố!”
Nếu không có Thất Gia, cô thậm
chí không có mạng sông.
Mộ An An biết rất rõ điều này.
Đường Mật: “Nhưng mà cô, không biết không tự chủ, an bài cho cô ở Giang Thành, đối với cô đã là sự khoan dung nhất rồi.
Nhưng cô lại muốn bước vào kinh thành.
Mộ An An, tôi hôm nay, sẽ cho cô biết, tôi và cô, cô và cái giới này, giữa Thất Gia, rốt cuộc cách xa nhau bao nhiêu.”
Nói xong, Đường Mật trực tiếp buông Mộ An An ra.
Cô đứng thẳng dậy, với sự kiêu hãnh của một đại tiểu thư quyền thế.
“Cô ngoại trừ lấy những thân
phận này để áp chế tôi ra, cô không có việc gì khác nữa, đúng không?” Mộ An An rất khinh thường.
Đường Mật mỉm cười, cúi đầu chỉnh lại tóc, “Cô cho rằng hôm nay chỉ là một bữa tiệc khiêu vũ mặt nạ, chỉ là một bữa tiệc khiêu vũ quy tụ tôi và Thất Gia, đúng không?”
Mộ An An nhíu mày, “Ý của cô là gì?”
“Ý tôi là, sau ngày hôm nay, cô sẽ hoàn toàn không đủ tư cách ở lại bên cạnh Tông Chính Ngự.”
Đường Mật nói xong, liếc mắt nhìn Mộ An An, sau đó xoay người bước ra ngoài.
Mộ An An đứng dậy khỏi ghế sô pha cho đến khi có âm thanh cánh cửa đóng lại.
Nghĩ đến lời nói của Đường Mật.
Cùng lúc đó, những tiếng la hét điên cuồng bất ngờ vang lên từ phía khán giả.
Mộ An An cảm thấy ánh sáng từ cửa sổ kính bị che mờ đi.
Cô bước tới, mờ tấm rèm che hờ,
nhìn thoáng qua đã thấy sàn nhảy hình tròn ờ tầng một.
Đường Mật mặc bộ áo liền quần màu n*d*, một tay cầm ống thép trượt xuống tầng hai trong tư thế vô cùng duyên dáng.
Mọi người có mặt tại hiện trường tập trung quanh sàn nhảy hình tròn.
Họ đã vỗ tay hò hét điên cuồng, và có vẻ như một phần nào đó của thông báo đã được trực tiếp bắt đầu.
Đường Mật mang mặt nạ, khóe
miệng khẽ nhếch lên, có đủ loại phong tình.
Điệu nhảy gợi cảm nhưng không hề bụi bặm.
Mộ An An nhận thấy rằng những người xem về cơ bản đều cầm trên tay một bông hồng đỏ.
Cùng lúc đó, Thái Tử Đoàn đã ở trên lầu hai lần lượt đi xuống lầu.
‘Cốc cốc’
Mộ An An đang suy nghĩ miên man, trong phòng có tiếng gõ cửa.
Mộ An An xoay người, cầm lấy chiếc mặt nạ vừa để qua một bên, đeo vào trước khi đi mở cửa.
Đó là người phục vụ vũ hội đã gõ cửa.
Người phục vụ đưa bông hồng trong tay cho Mộ An An và kính cần nói: “Xin chào cô, tiết mục hoa hồng đã bắt đầu, xin mời di chuyển xuống lầu.”
Tiết mục hoa hồng?
“Cảm ơn.” Mộ An An cầm lấy hoa hồng, ôn tồn nói: “Thực xin lỗi,
đây là lần đầu tiên tôi tham gia vũ hội TAG, anh có thể giải thích cho tôi chi tiết về tiết mục hoa hồng được không?
Tại đây có hình ảnh
Mộ An An: “Tôi sẽ nhận được hình thức xử lý nào nếu màn trình diễn của tôi thành công hoặc nếu màn trình diễn của tôi không thành công?”
Người phục vụ: “Quý cô biểu diễn thành công, có thể chọn các quý cô khác lên sân khấu để biểu diễn, các quý cô được chọn
không có quyền từ chối.”.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đường Mật không có buông ra, mà là nhìn chằm chằm Mộ An An, “Tôi từ lần đầu tiên nhìn đến cô, rất ghét bỏ cô.”“Tôi cũng không thích cô.” Mộ An An phản bác, “Tôi nói lại lần nữa, bỏ tay ra khỏi vai của tôi, nếu không tôi sẽ trực tiếp phế cô.”Đường Mật không để ý đến lời nói của Mộ An An, mà tự nói: “Tôi ghét nhất cảm giác tự tôn của cô.Tôi đã điều tra ra cô, cô là thiên kim của một tập đoàn y dược ở Giang Thành, nói là thiên kim cũng là tôn trọng rồi.Mẹ cô đã chết.Sau đó, cô chẳng là gì cả.Nếu không phải là Thất Gia, cô nhiều nhất cũng chỉ là một kẻ ăn mày trên đường phố!”Nếu không có Thất Gia, cô thậmchí không có mạng sông.Mộ An An biết rất rõ điều này.Đường Mật: “Nhưng mà cô, không biết không tự chủ, an bài cho cô ở Giang Thành, đối với cô đã là sự khoan dung nhất rồi.Nhưng cô lại muốn bước vào kinh thành.Mộ An An, tôi hôm nay, sẽ cho cô biết, tôi và cô, cô và cái giới này, giữa Thất Gia, rốt cuộc cách xa nhau bao nhiêu.”Nói xong, Đường Mật trực tiếp buông Mộ An An ra.Cô đứng thẳng dậy, với sự kiêu hãnh của một đại tiểu thư quyền thế.“Cô ngoại trừ lấy những thânphận này để áp chế tôi ra, cô không có việc gì khác nữa, đúng không?” Mộ An An rất khinh thường.Đường Mật mỉm cười, cúi đầu chỉnh lại tóc, “Cô cho rằng hôm nay chỉ là một bữa tiệc khiêu vũ mặt nạ, chỉ là một bữa tiệc khiêu vũ quy tụ tôi và Thất Gia, đúng không?”Mộ An An nhíu mày, “Ý của cô là gì?”“Ý tôi là, sau ngày hôm nay, cô sẽ hoàn toàn không đủ tư cách ở lại bên cạnh Tông Chính Ngự.”Đường Mật nói xong, liếc mắt nhìn Mộ An An, sau đó xoay người bước ra ngoài.Mộ An An đứng dậy khỏi ghế sô pha cho đến khi có âm thanh cánh cửa đóng lại.Nghĩ đến lời nói của Đường Mật.Cùng lúc đó, những tiếng la hét điên cuồng bất ngờ vang lên từ phía khán giả.Mộ An An cảm thấy ánh sáng từ cửa sổ kính bị che mờ đi.Cô bước tới, mờ tấm rèm che hờ,nhìn thoáng qua đã thấy sàn nhảy hình tròn ờ tầng một.Đường Mật mặc bộ áo liền quần màu n*d*, một tay cầm ống thép trượt xuống tầng hai trong tư thế vô cùng duyên dáng.Mọi người có mặt tại hiện trường tập trung quanh sàn nhảy hình tròn.Họ đã vỗ tay hò hét điên cuồng, và có vẻ như một phần nào đó của thông báo đã được trực tiếp bắt đầu.Đường Mật mang mặt nạ, khóemiệng khẽ nhếch lên, có đủ loại phong tình.Điệu nhảy gợi cảm nhưng không hề bụi bặm.Mộ An An nhận thấy rằng những người xem về cơ bản đều cầm trên tay một bông hồng đỏ.Cùng lúc đó, Thái Tử Đoàn đã ở trên lầu hai lần lượt đi xuống lầu.‘Cốc cốc’Mộ An An đang suy nghĩ miên man, trong phòng có tiếng gõ cửa.Mộ An An xoay người, cầm lấy chiếc mặt nạ vừa để qua một bên, đeo vào trước khi đi mở cửa.Đó là người phục vụ vũ hội đã gõ cửa.Người phục vụ đưa bông hồng trong tay cho Mộ An An và kính cần nói: “Xin chào cô, tiết mục hoa hồng đã bắt đầu, xin mời di chuyển xuống lầu.”Tiết mục hoa hồng?“Cảm ơn.” Mộ An An cầm lấy hoa hồng, ôn tồn nói: “Thực xin lỗi,đây là lần đầu tiên tôi tham gia vũ hội TAG, anh có thể giải thích cho tôi chi tiết về tiết mục hoa hồng được không?Tại đây có hình ảnhMộ An An: “Tôi sẽ nhận được hình thức xử lý nào nếu màn trình diễn của tôi thành công hoặc nếu màn trình diễn của tôi không thành công?”Người phục vụ: “Quý cô biểu diễn thành công, có thể chọn các quý cô khác lên sân khấu để biểu diễn, các quý cô được chọnkhông có quyền từ chối.”.