Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 406: Chương 406

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Ngoài trời đang mưa,bầu trời gay gẳt hơn bao giờ hết.La Sâm cầm chiếc ô màu đen, mở cửa xe ra, cung kính mời người đàn ông ở bên trong xe ra ngoài.Người đàn ông với gương mặt lạnh lùng, sải chân dài bước vào sảnh khách sạn với khí thế hừng hực.Bởi vì có sự xuất hiện của người đàn ông ấy, nên khách sạn đã bịphong tỏa.Hai hàng nhân viên mặc đồng phục cung kính cúi đầu: “Thất gia!”Tông Chính Ngự vốn dĩ đã sớm miễn dịch với loại phô trương như vậy, trên mặt cũng không có biểu lộ ra một chút cảm xúc nào, trực tiếp đi tới thang máy.La Sâm ném chiếc ô cho nhân viên khách sạn ở bên cạnh, rồi đi theo Tông Chính Ngự vào thang máy.Đồng thời cung kính nói: “Thấtgia, vũ hội mặt nạ của TAG đã tiến hành được một nửa, vừa rồi lão gia cố ý nhắc nhở ngài tới đó tham gia.”“Chỗ ngồi nhà hàng đã đặt xong chưa?” – Tông Chính Ngự trực tiếp bỏ qua lời nói của La Sâm, ánh mắt lạnh như băng, mang theo cảnh cáo.La Sâm lúc này liền thu lại chủ đề vũ hội mặt nạ, báo: “Đã chuẩn xong rồi, ở tầng cao nhất.”Vừa nói xong, cửa thang máy đã được mở ra.Tông Chính Ngự tùy ý ra hiệu cho La Sâm, không để hắn đi theo.Trực tiếp đi tới trước phòng Mộ An An.Nhưng.Khi Tông Chính Ngự mở cửa phòng ra, anh liền cảm thấy lạnh lẽo.Loại lạnh lẽo này là một loại hơi thở mà căn phòng phát ra đã lâu không có người ở trong phòng.“An An?” – Tông Chính Ngự kêulên một tiếng, nhưng không nhận được câu trả lời nào.Anh đi quanh phòng một vòng, nhưng không tìm thấy bóng dáng của Mộ An An, chỉ có điện thoại đặt trên bàn.Khi ở bệnh viện, Tông Chính Ngự đã dựa vào định vị của điện thoại, xác định Mộ An An còn ờ trong phòng của khách sạn.Kết quả là đứa nhỏ này vậy mà lại chơi anh một vố.Tông Chính Ngự cầm điện thoại của Mộ An An lên, nguy hiểmnheo hai con mắt lại.Câu lạc bộ TAG.Phiên biểu quyết của Mộ An An đã kết thúc.Một đóa hoa hồng cũng không có..

Ngoài trời đang mưa,bầu trời gay gẳt hơn bao giờ hết.

La Sâm cầm chiếc ô màu đen, mở cửa xe ra, cung kính mời người đàn ông ở bên trong xe ra ngoài.

Người đàn ông với gương mặt lạnh lùng, sải chân dài bước vào sảnh khách sạn với khí thế hừng hực.

Bởi vì có sự xuất hiện của người đàn ông ấy, nên khách sạn đã bị

phong tỏa.

Hai hàng nhân viên mặc đồng phục cung kính cúi đầu: “Thất gia!”

Tông Chính Ngự vốn dĩ đã sớm miễn dịch với loại phô trương như vậy, trên mặt cũng không có biểu lộ ra một chút cảm xúc nào, trực tiếp đi tới thang máy.

La Sâm ném chiếc ô cho nhân viên khách sạn ở bên cạnh, rồi đi theo Tông Chính Ngự vào thang máy.

Đồng thời cung kính nói: “Thất

gia, vũ hội mặt nạ của TAG đã tiến hành được một nửa, vừa rồi lão gia cố ý nhắc nhở ngài tới đó tham gia.

“Chỗ ngồi nhà hàng đã đặt xong chưa?” – Tông Chính Ngự trực tiếp bỏ qua lời nói của La Sâm, ánh mắt lạnh như băng, mang theo cảnh cáo.

La Sâm lúc này liền thu lại chủ đề vũ hội mặt nạ, báo: “Đã chuẩn xong rồi, ở tầng cao nhất.

Vừa nói xong, cửa thang máy đã được mở ra.

Tông Chính Ngự tùy ý ra hiệu cho La Sâm, không để hắn đi theo.

Trực tiếp đi tới trước phòng Mộ An An.

Nhưng.

Khi Tông Chính Ngự mở cửa phòng ra, anh liền cảm thấy lạnh lẽo.

Loại lạnh lẽo này là một loại hơi thở mà căn phòng phát ra đã lâu không có người ở trong phòng.

“An An?” – Tông Chính Ngự kêu

lên một tiếng, nhưng không nhận được câu trả lời nào.

Anh đi quanh phòng một vòng, nhưng không tìm thấy bóng dáng của Mộ An An, chỉ có điện thoại đặt trên bàn.

Khi ở bệnh viện, Tông Chính Ngự đã dựa vào định vị của điện thoại, xác định Mộ An An còn ờ trong phòng của khách sạn.

Kết quả là đứa nhỏ này vậy mà lại chơi anh một vố.

Tông Chính Ngự cầm điện thoại của Mộ An An lên, nguy hiểm

nheo hai con mắt lại.

Câu lạc bộ TAG.

Phiên biểu quyết của Mộ An An đã kết thúc.

Một đóa hoa hồng cũng không có.

.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Ngoài trời đang mưa,bầu trời gay gẳt hơn bao giờ hết.La Sâm cầm chiếc ô màu đen, mở cửa xe ra, cung kính mời người đàn ông ở bên trong xe ra ngoài.Người đàn ông với gương mặt lạnh lùng, sải chân dài bước vào sảnh khách sạn với khí thế hừng hực.Bởi vì có sự xuất hiện của người đàn ông ấy, nên khách sạn đã bịphong tỏa.Hai hàng nhân viên mặc đồng phục cung kính cúi đầu: “Thất gia!”Tông Chính Ngự vốn dĩ đã sớm miễn dịch với loại phô trương như vậy, trên mặt cũng không có biểu lộ ra một chút cảm xúc nào, trực tiếp đi tới thang máy.La Sâm ném chiếc ô cho nhân viên khách sạn ở bên cạnh, rồi đi theo Tông Chính Ngự vào thang máy.Đồng thời cung kính nói: “Thấtgia, vũ hội mặt nạ của TAG đã tiến hành được một nửa, vừa rồi lão gia cố ý nhắc nhở ngài tới đó tham gia.”“Chỗ ngồi nhà hàng đã đặt xong chưa?” – Tông Chính Ngự trực tiếp bỏ qua lời nói của La Sâm, ánh mắt lạnh như băng, mang theo cảnh cáo.La Sâm lúc này liền thu lại chủ đề vũ hội mặt nạ, báo: “Đã chuẩn xong rồi, ở tầng cao nhất.”Vừa nói xong, cửa thang máy đã được mở ra.Tông Chính Ngự tùy ý ra hiệu cho La Sâm, không để hắn đi theo.Trực tiếp đi tới trước phòng Mộ An An.Nhưng.Khi Tông Chính Ngự mở cửa phòng ra, anh liền cảm thấy lạnh lẽo.Loại lạnh lẽo này là một loại hơi thở mà căn phòng phát ra đã lâu không có người ở trong phòng.“An An?” – Tông Chính Ngự kêulên một tiếng, nhưng không nhận được câu trả lời nào.Anh đi quanh phòng một vòng, nhưng không tìm thấy bóng dáng của Mộ An An, chỉ có điện thoại đặt trên bàn.Khi ở bệnh viện, Tông Chính Ngự đã dựa vào định vị của điện thoại, xác định Mộ An An còn ờ trong phòng của khách sạn.Kết quả là đứa nhỏ này vậy mà lại chơi anh một vố.Tông Chính Ngự cầm điện thoại của Mộ An An lên, nguy hiểmnheo hai con mắt lại.Câu lạc bộ TAG.Phiên biểu quyết của Mộ An An đã kết thúc.Một đóa hoa hồng cũng không có..

Chương 406: Chương 406