Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 410: Chương 410

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Tông Chính Nghiêm đã tăng giá lên năm nghìn vạn, chỉ còn lại hai hoặc ba người đàn ông sắt đá theo sau.Tông Chính Nghiêm đã không còn kiên nhẫn để chơi nữa, định giải quyết tất cả cùng một lúc.Nhưng.Ngay khi Tông Chính Nghiêm chuẩn bị ra giá, một vệ sĩ mặc đồ đen đột nhiên tới gần: “Lục thiếu gia.”Tông Chính Nghiêm nhíu mày.Đây là vệ sĩ của gia tộc Tông Chính.Người vệ sĩ cung kính nói: “Lão gia khẩn cấp triệu ngài đến bệnh viện.”Vẻ mặt của Tông Chính Nghiêm liền trở nên nghiêm túc.Lão gia đột nhiên gọi về, nhất định là vì chuyện của yến tiệc đêm nay.“Lục thiếu gia, lão gia nói không thể châm trễ.” – Vê sĩ nhắc nhờ.Tông Chính Nghiêm vẻ mặt mất hứng, nhìn về phía sân khấu.Hắn quả thật luyến tiếc bảo vật.Nhưng tính khí của lão gia hung bạo, Tông Chính Nghiêm vô cùng rõ, hậu quả của việc chậm trễ là vô cùng nghiêm trọng.Cuối cùng Tông Chính Nghiêm búng một ngón tay về phía người phục vụ, ra hiệu tiếp tục cuộc đấu giá, rồi rời đi cùng với vệ sĩ.Ngay khi Tông Chính Nghiêm rời khỏi cuộc chơi, một người đàn ông mập mạp ở trong sân đã kíchđộng hét lên một con số: “Sáu ngàn vạn!”Người đàn ông cao chưa tới 1,7m nhưng bị béo phì, nặng ít nhất 100kg, các đường nét trên khuôn mặt về cơ bản đã bị mỡ đè lên.Mà người này, chính là Lương Chính – anh họ của Lương Phán.Đường Mật đã sắp xếp xong hết rồi, muốn bằng được Mộ An An, đồng thời mang theo một nhóm người đến phát sóng trực tiếp chơi đùa với Mộ An An!Loại chuyện tốt này, đối với Lương Chính mà nói là vô cùng hưng phấn.Dù sao không cần bỏ tiền ra, hắn cũng có thể vui đùa cùng với bảo vật!Lương Chính vừa nghĩ đến, bộ dáng bị bạn nhảy nam kéo dây áo xuống dưới vừa rồi của Mộ An An, trong lòng đã bắt đầu rạo rực.Làn da đó, vô cùng trắng sáng vô cùng mềm mại.Nếu để lại dấu vết ở trên đó…Suy nghĩ thôi đã vô cùng k*ch th*ch rồi.Nghĩ đến đây, Lương Chính liền tích cực kêu to: “Sáu ngàn năm trăm vạn!”Đường Mật khoanh tay ngồi ở một góc, ngồi rất ngay thẳng, hai chân xếp chồng lên nhau một cách tao nhã, khí chất ngời ngời.Mà lúc này, cô ta giống như một người chiến thắng, theo dõi ván cờ do một tay mình tạo ra.Đang chờ đợi một cái kết đẹp nhất!.

Tông Chính Nghiêm đã tăng giá lên năm nghìn vạn, chỉ còn lại hai hoặc ba người đàn ông sắt đá theo sau.

Tông Chính Nghiêm đã không còn kiên nhẫn để chơi nữa, định giải quyết tất cả cùng một lúc.

Nhưng.

Ngay khi Tông Chính Nghiêm chuẩn bị ra giá, một vệ sĩ mặc đồ đen đột nhiên tới gần: “Lục thiếu gia.

Tông Chính Nghiêm nhíu mày.

Đây là vệ sĩ của gia tộc Tông Chính.

Người vệ sĩ cung kính nói: “Lão gia khẩn cấp triệu ngài đến bệnh viện.

Vẻ mặt của Tông Chính Nghiêm liền trở nên nghiêm túc.

Lão gia đột nhiên gọi về, nhất định là vì chuyện của yến tiệc đêm nay.

“Lục thiếu gia, lão gia nói không thể châm trễ.

” – Vê sĩ nhắc nhờ.

Tông Chính Nghiêm vẻ mặt mất hứng, nhìn về phía sân khấu.

Hắn quả thật luyến tiếc bảo vật.

Nhưng tính khí của lão gia hung bạo, Tông Chính Nghiêm vô cùng rõ, hậu quả của việc chậm trễ là vô cùng nghiêm trọng.

Cuối cùng Tông Chính Nghiêm búng một ngón tay về phía người phục vụ, ra hiệu tiếp tục cuộc đấu giá, rồi rời đi cùng với vệ sĩ.

Ngay khi Tông Chính Nghiêm rời khỏi cuộc chơi, một người đàn ông mập mạp ở trong sân đã kích

động hét lên một con số: “Sáu ngàn vạn!”

Người đàn ông cao chưa tới 1,7m nhưng bị béo phì, nặng ít nhất 100kg, các đường nét trên khuôn mặt về cơ bản đã bị mỡ đè lên.

Mà người này, chính là Lương Chính – anh họ của Lương Phán.

Đường Mật đã sắp xếp xong hết rồi, muốn bằng được Mộ An An, đồng thời mang theo một nhóm người đến phát sóng trực tiếp chơi đùa với Mộ An An!

Loại chuyện tốt này, đối với Lương Chính mà nói là vô cùng hưng phấn.

Dù sao không cần bỏ tiền ra, hắn cũng có thể vui đùa cùng với bảo vật!

Lương Chính vừa nghĩ đến, bộ dáng bị bạn nhảy nam kéo dây áo xuống dưới vừa rồi của Mộ An An, trong lòng đã bắt đầu rạo rực.

Làn da đó, vô cùng trắng sáng vô cùng mềm mại.

Nếu để lại dấu vết ở trên đó…

Suy nghĩ thôi đã vô cùng k*ch th*ch rồi.

Nghĩ đến đây, Lương Chính liền tích cực kêu to: “Sáu ngàn năm trăm vạn!”

Đường Mật khoanh tay ngồi ở một góc, ngồi rất ngay thẳng, hai chân xếp chồng lên nhau một cách tao nhã, khí chất ngời ngời.

Mà lúc này, cô ta giống như một người chiến thắng, theo dõi ván cờ do một tay mình tạo ra.

Đang chờ đợi một cái kết đẹp nhất!.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Tông Chính Nghiêm đã tăng giá lên năm nghìn vạn, chỉ còn lại hai hoặc ba người đàn ông sắt đá theo sau.Tông Chính Nghiêm đã không còn kiên nhẫn để chơi nữa, định giải quyết tất cả cùng một lúc.Nhưng.Ngay khi Tông Chính Nghiêm chuẩn bị ra giá, một vệ sĩ mặc đồ đen đột nhiên tới gần: “Lục thiếu gia.”Tông Chính Nghiêm nhíu mày.Đây là vệ sĩ của gia tộc Tông Chính.Người vệ sĩ cung kính nói: “Lão gia khẩn cấp triệu ngài đến bệnh viện.”Vẻ mặt của Tông Chính Nghiêm liền trở nên nghiêm túc.Lão gia đột nhiên gọi về, nhất định là vì chuyện của yến tiệc đêm nay.“Lục thiếu gia, lão gia nói không thể châm trễ.” – Vê sĩ nhắc nhờ.Tông Chính Nghiêm vẻ mặt mất hứng, nhìn về phía sân khấu.Hắn quả thật luyến tiếc bảo vật.Nhưng tính khí của lão gia hung bạo, Tông Chính Nghiêm vô cùng rõ, hậu quả của việc chậm trễ là vô cùng nghiêm trọng.Cuối cùng Tông Chính Nghiêm búng một ngón tay về phía người phục vụ, ra hiệu tiếp tục cuộc đấu giá, rồi rời đi cùng với vệ sĩ.Ngay khi Tông Chính Nghiêm rời khỏi cuộc chơi, một người đàn ông mập mạp ở trong sân đã kíchđộng hét lên một con số: “Sáu ngàn vạn!”Người đàn ông cao chưa tới 1,7m nhưng bị béo phì, nặng ít nhất 100kg, các đường nét trên khuôn mặt về cơ bản đã bị mỡ đè lên.Mà người này, chính là Lương Chính – anh họ của Lương Phán.Đường Mật đã sắp xếp xong hết rồi, muốn bằng được Mộ An An, đồng thời mang theo một nhóm người đến phát sóng trực tiếp chơi đùa với Mộ An An!Loại chuyện tốt này, đối với Lương Chính mà nói là vô cùng hưng phấn.Dù sao không cần bỏ tiền ra, hắn cũng có thể vui đùa cùng với bảo vật!Lương Chính vừa nghĩ đến, bộ dáng bị bạn nhảy nam kéo dây áo xuống dưới vừa rồi của Mộ An An, trong lòng đã bắt đầu rạo rực.Làn da đó, vô cùng trắng sáng vô cùng mềm mại.Nếu để lại dấu vết ở trên đó…Suy nghĩ thôi đã vô cùng k*ch th*ch rồi.Nghĩ đến đây, Lương Chính liền tích cực kêu to: “Sáu ngàn năm trăm vạn!”Đường Mật khoanh tay ngồi ở một góc, ngồi rất ngay thẳng, hai chân xếp chồng lên nhau một cách tao nhã, khí chất ngời ngời.Mà lúc này, cô ta giống như một người chiến thắng, theo dõi ván cờ do một tay mình tạo ra.Đang chờ đợi một cái kết đẹp nhất!.

Chương 410: Chương 410