“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 412: Chương 412
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Người đàn ông bình tĩnh sải chân bước vào.Bởi vì hiện trường đột nhiên yên tĩnh, khiến đôi giày da của người đàn ông giẫm ờ trên mặt đất phát ra tiếng vang, truyền rõ ràng vào trong lỗ tai của mọi người.Giống như đang đạp vào trái tim của những người có mặt ở hiện trường vậy.Khi người đang ông đang liên tục đi tới gần, bầu không khí ở trongphòng tiệc lập tức trờ nên căng thẳng và ngột ngạt!Tất cả đều là do khí tức của người đàn ông này!Ánh sáng từ từ mờ đi, khuôn mặt thật của người đàn ông này từng chút một được lộ ra.Khung lông mày lạnh thấu xương, con ngươi ở trong đôi mắt đó rất sâu, cực kỳ nguy hiểm.Ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người ở hiện trường, giống như một lưỡi dao sắc bén.“Thất, thất gia!” – Có người thất thanh hét lên một câu.Những người ở hiện trường đều trờ nên điên cuồng!Loại điên cuồng này không phải là loại gào thét, mà là loại điên cuồng sụp đổ trong lòng.Tông Chính Ngự mặc dù từ lâu đã ở Giang Thành, nhưng anh là cháu trai được lão gia Tông Chính yêu quý nhất, hơn nữa từ nhỏ đã có thiên phú bẩm sinh, mười sáu tuổi đã bắt đầu rong đuổi ở trên thương trường, mở ra hàng loạt các thần thoại!Một nhân vật như vậy, ở thủ đô, từ trên xuống dưới không ai dám không biết.Mà lúc này dáng vẻ của người đàn ông này tuyệt đối cường tráng!Tông Chính Ngự đi đến trước mặt Lương Chính, cúi đầu châm thuốc.“Một trăm triệu, có ý kiến gì không?”Lương Chính đần độn cả nửa ngày, vị gia này đột nhiên đứng ở trước mặt hắn, quả thực thụ sủngnhược kinh, hắn cảm thấy vinh hạnh khi được Thần nhìn đến.Lương Chính liền vội vàng nói: “Thất, thất gia, tuyệt đối không có!”Đôi mắt của Tông Chính Ngự vốn đàn cụp xuống, đột nhiên nhướng lên, ánh mắt sắc bén: “Một trăm triệu, mua mạng sống của 32 người Lương gia của mày!”Một giây sau khi lời nói của Tông Chính Ngự rơi xuống, sắc mặt nịnh nọt lấy lòng của Lương Chính, nháy mắt liền trở nêntrắng bệch.Sợ hãi nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt..
Người đàn ông bình tĩnh sải chân bước vào.
Bởi vì hiện trường đột nhiên yên tĩnh, khiến đôi giày da của người đàn ông giẫm ờ trên mặt đất phát ra tiếng vang, truyền rõ ràng vào trong lỗ tai của mọi người.
Giống như đang đạp vào trái tim của những người có mặt ở hiện trường vậy.
Khi người đang ông đang liên tục đi tới gần, bầu không khí ở trong
phòng tiệc lập tức trờ nên căng thẳng và ngột ngạt!
Tất cả đều là do khí tức của người đàn ông này!
Ánh sáng từ từ mờ đi, khuôn mặt thật của người đàn ông này từng chút một được lộ ra.
Khung lông mày lạnh thấu xương, con ngươi ở trong đôi mắt đó rất sâu, cực kỳ nguy hiểm.
Ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người ở hiện trường, giống như một lưỡi dao sắc bén.
“Thất, thất gia!” – Có người thất thanh hét lên một câu.
Những người ở hiện trường đều trờ nên điên cuồng!
Loại điên cuồng này không phải là loại gào thét, mà là loại điên cuồng sụp đổ trong lòng.
Tông Chính Ngự mặc dù từ lâu đã ở Giang Thành, nhưng anh là cháu trai được lão gia Tông Chính yêu quý nhất, hơn nữa từ nhỏ đã có thiên phú bẩm sinh, mười sáu tuổi đã bắt đầu rong đuổi ở trên thương trường, mở ra hàng loạt các thần thoại!
Một nhân vật như vậy, ở thủ đô, từ trên xuống dưới không ai dám không biết.
Mà lúc này dáng vẻ của người đàn ông này tuyệt đối cường tráng!
Tông Chính Ngự đi đến trước mặt Lương Chính, cúi đầu châm thuốc.
“Một trăm triệu, có ý kiến gì không?”
Lương Chính đần độn cả nửa ngày, vị gia này đột nhiên đứng ở trước mặt hắn, quả thực thụ sủng
nhược kinh, hắn cảm thấy vinh hạnh khi được Thần nhìn đến.
Lương Chính liền vội vàng nói: “Thất, thất gia, tuyệt đối không có!”
Đôi mắt của Tông Chính Ngự vốn đàn cụp xuống, đột nhiên nhướng lên, ánh mắt sắc bén: “Một trăm triệu, mua mạng sống của 32 người Lương gia của mày!”
Một giây sau khi lời nói của Tông Chính Ngự rơi xuống, sắc mặt nịnh nọt lấy lòng của Lương Chính, nháy mắt liền trở nên
trắng bệch.
Sợ hãi nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.
.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Người đàn ông bình tĩnh sải chân bước vào.Bởi vì hiện trường đột nhiên yên tĩnh, khiến đôi giày da của người đàn ông giẫm ờ trên mặt đất phát ra tiếng vang, truyền rõ ràng vào trong lỗ tai của mọi người.Giống như đang đạp vào trái tim của những người có mặt ở hiện trường vậy.Khi người đang ông đang liên tục đi tới gần, bầu không khí ở trongphòng tiệc lập tức trờ nên căng thẳng và ngột ngạt!Tất cả đều là do khí tức của người đàn ông này!Ánh sáng từ từ mờ đi, khuôn mặt thật của người đàn ông này từng chút một được lộ ra.Khung lông mày lạnh thấu xương, con ngươi ở trong đôi mắt đó rất sâu, cực kỳ nguy hiểm.Ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người ở hiện trường, giống như một lưỡi dao sắc bén.“Thất, thất gia!” – Có người thất thanh hét lên một câu.Những người ở hiện trường đều trờ nên điên cuồng!Loại điên cuồng này không phải là loại gào thét, mà là loại điên cuồng sụp đổ trong lòng.Tông Chính Ngự mặc dù từ lâu đã ở Giang Thành, nhưng anh là cháu trai được lão gia Tông Chính yêu quý nhất, hơn nữa từ nhỏ đã có thiên phú bẩm sinh, mười sáu tuổi đã bắt đầu rong đuổi ở trên thương trường, mở ra hàng loạt các thần thoại!Một nhân vật như vậy, ở thủ đô, từ trên xuống dưới không ai dám không biết.Mà lúc này dáng vẻ của người đàn ông này tuyệt đối cường tráng!Tông Chính Ngự đi đến trước mặt Lương Chính, cúi đầu châm thuốc.“Một trăm triệu, có ý kiến gì không?”Lương Chính đần độn cả nửa ngày, vị gia này đột nhiên đứng ở trước mặt hắn, quả thực thụ sủngnhược kinh, hắn cảm thấy vinh hạnh khi được Thần nhìn đến.Lương Chính liền vội vàng nói: “Thất, thất gia, tuyệt đối không có!”Đôi mắt của Tông Chính Ngự vốn đàn cụp xuống, đột nhiên nhướng lên, ánh mắt sắc bén: “Một trăm triệu, mua mạng sống của 32 người Lương gia của mày!”Một giây sau khi lời nói của Tông Chính Ngự rơi xuống, sắc mặt nịnh nọt lấy lòng của Lương Chính, nháy mắt liền trở nêntrắng bệch.Sợ hãi nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt..