Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 446: Chương 446

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Mộ An An đang bưng nước ngọt,Thất gia đang đút bắp rang cho cô.Lúc nghe thấy câu đấy của Đường Mật, Mộ An An xoay đầu nhìn cô ta một cái.Vị trí trước mặt bọn họ bây giờ là một căn nhà ma.Nhưng mà cách để đi vào nhà ma là đi tàu lượn siêu tốc.Mà trong lúc tàu lượn siêu tốc đang khởi động, hành khách trên đó vừa trải qua một trận k*ch th*ch, những tiếng hét bén nhọn còn chưa dứt thì tàu lượn siêu tốc lại tiếp tục xông vào nhà ma, lại một trận hét chói tai vanglên.Rất k*ch th*ch.Nhà ma là một đường đạo rất dài, tốc độ của tàu lượn siêu tốc rõ ràng là chậm lại, Mộ An An tính toàn một chút, tiến vào đó chắc tầm ba phút mới đi ra ngoài.Bên trong là trạng thái tối đen.Ba phút.Đối với một số người chuyên nghiệp mà nói thì vừa đủ để kết liễu một người rồi.Đường Mật dò hỏi Mộ An An: “Mộ AnAn cô sợ sao?Đường Mật vừa hỏi xong, em gái của Đường Mật đã kích động reo lên: “Em gái không sợ, em muốn chơi!”“Được thôi, đi nào.” – Mộ An An sảng khoái đáp.Đồng thời lúc đó điện thoại Tông Chính Ngự vang lên.Anh liếc điện thoại một cái, cau mày, không nghe máy.Nhưng Mộ An An đang đứng kế bên Tông Chính Ngự, liếc mắt đã nhìn thấy bên trên điện thoại là hai chữ “Lão gia”.Là lão gia Tông Chính Ngự gọi đến.Mộ An An tiến lên một bước nhẹ giọng nói: “Thất gia, cháu tự đi vào nhà ma, chú vẫn là nên gọi lại cho lão gia đi.”“Không có gì đáng ngại, ta đi với cháu…”“Vừa nãy chú nói bạn nhỏ nhà chú có thù sẽ tự mình báo, nếu không sẽ tức giận, rất khó dỗ.”Mộ An An nói xong liền đi về phía trước một bước ôm lấy Tông Chính Ngự, khuôn mặt để trên vai anh cọ cọ: “Thất gia, chú gọi lại cho lão gia đi, sau đó ở ngoài này đợi cháu, cháuđi ra với chú.“Có được không vậy.”Mộ An An ngẩng đầu, tinh nghịch nói: “Bạn nhỏ nhà chú là do chú chính tay huấn luyện, rất lợi hại đó nha.”Tông Chính Ngự nhìn Mộ An An, ánh mắt mang theo vẻ bất lực.“Được rồi, đi đi.”“Cảm ơn Thất gia!”Mộ An An vui đến nhảy cẫng lên hôn một cái lên mặt Thất gia.Tiếng “chụt” đó rất lớn, liền thu hút sựchú ý của mọi người xung quanh.Mộ An An đột nhiên có chút ngại ngùng, lập tức chạy tới chỗ nhà ma.Tại đây có hình ảnh.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mộ An An đang bưng nước ngọt,

Thất gia đang đút bắp rang cho cô.

Lúc nghe thấy câu đấy của Đường Mật, Mộ An An xoay đầu nhìn cô ta một cái.

Vị trí trước mặt bọn họ bây giờ là một căn nhà ma.

Nhưng mà cách để đi vào nhà ma là đi tàu lượn siêu tốc.

Mà trong lúc tàu lượn siêu tốc đang khởi động, hành khách trên đó vừa trải qua một trận k*ch th*ch, những tiếng hét bén nhọn còn chưa dứt thì tàu lượn siêu tốc lại tiếp tục xông vào nhà ma, lại một trận hét chói tai vang

lên.

Rất k*ch th*ch.

Nhà ma là một đường đạo rất dài, tốc độ của tàu lượn siêu tốc rõ ràng là chậm lại, Mộ An An tính toàn một chút, tiến vào đó chắc tầm ba phút mới đi ra ngoài.

Bên trong là trạng thái tối đen.

Ba phút.

Đối với một số người chuyên nghiệp mà nói thì vừa đủ để kết liễu một người rồi.

Đường Mật dò hỏi Mộ An An: “Mộ An

An cô sợ sao?

Đường Mật vừa hỏi xong, em gái của Đường Mật đã kích động reo lên: “Em gái không sợ, em muốn chơi!”

“Được thôi, đi nào.

” – Mộ An An sảng khoái đáp.

Đồng thời lúc đó điện thoại Tông Chính Ngự vang lên.

Anh liếc điện thoại một cái, cau mày, không nghe máy.

Nhưng Mộ An An đang đứng kế bên Tông Chính Ngự, liếc mắt đã nhìn thấy bên trên điện thoại là hai chữ “Lão gia”.

Là lão gia Tông Chính Ngự gọi đến.

Mộ An An tiến lên một bước nhẹ giọng nói: “Thất gia, cháu tự đi vào nhà ma, chú vẫn là nên gọi lại cho lão gia đi.

“Không có gì đáng ngại, ta đi với cháu…”

“Vừa nãy chú nói bạn nhỏ nhà chú có thù sẽ tự mình báo, nếu không sẽ tức giận, rất khó dỗ.

Mộ An An nói xong liền đi về phía trước một bước ôm lấy Tông Chính Ngự, khuôn mặt để trên vai anh cọ cọ: “Thất gia, chú gọi lại cho lão gia đi, sau đó ở ngoài này đợi cháu, cháu

đi ra với chú.

“Có được không vậy.

Mộ An An ngẩng đầu, tinh nghịch nói: “Bạn nhỏ nhà chú là do chú chính tay huấn luyện, rất lợi hại đó nha.

Tông Chính Ngự nhìn Mộ An An, ánh mắt mang theo vẻ bất lực.

“Được rồi, đi đi.

“Cảm ơn Thất gia!”

Mộ An An vui đến nhảy cẫng lên hôn một cái lên mặt Thất gia.

Tiếng “chụt” đó rất lớn, liền thu hút sự

chú ý của mọi người xung quanh.

Mộ An An đột nhiên có chút ngại ngùng, lập tức chạy tới chỗ nhà ma.

Tại đây có hình ảnh

Image removed.

.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Mộ An An đang bưng nước ngọt,Thất gia đang đút bắp rang cho cô.Lúc nghe thấy câu đấy của Đường Mật, Mộ An An xoay đầu nhìn cô ta một cái.Vị trí trước mặt bọn họ bây giờ là một căn nhà ma.Nhưng mà cách để đi vào nhà ma là đi tàu lượn siêu tốc.Mà trong lúc tàu lượn siêu tốc đang khởi động, hành khách trên đó vừa trải qua một trận k*ch th*ch, những tiếng hét bén nhọn còn chưa dứt thì tàu lượn siêu tốc lại tiếp tục xông vào nhà ma, lại một trận hét chói tai vanglên.Rất k*ch th*ch.Nhà ma là một đường đạo rất dài, tốc độ của tàu lượn siêu tốc rõ ràng là chậm lại, Mộ An An tính toàn một chút, tiến vào đó chắc tầm ba phút mới đi ra ngoài.Bên trong là trạng thái tối đen.Ba phút.Đối với một số người chuyên nghiệp mà nói thì vừa đủ để kết liễu một người rồi.Đường Mật dò hỏi Mộ An An: “Mộ AnAn cô sợ sao?Đường Mật vừa hỏi xong, em gái của Đường Mật đã kích động reo lên: “Em gái không sợ, em muốn chơi!”“Được thôi, đi nào.” – Mộ An An sảng khoái đáp.Đồng thời lúc đó điện thoại Tông Chính Ngự vang lên.Anh liếc điện thoại một cái, cau mày, không nghe máy.Nhưng Mộ An An đang đứng kế bên Tông Chính Ngự, liếc mắt đã nhìn thấy bên trên điện thoại là hai chữ “Lão gia”.Là lão gia Tông Chính Ngự gọi đến.Mộ An An tiến lên một bước nhẹ giọng nói: “Thất gia, cháu tự đi vào nhà ma, chú vẫn là nên gọi lại cho lão gia đi.”“Không có gì đáng ngại, ta đi với cháu…”“Vừa nãy chú nói bạn nhỏ nhà chú có thù sẽ tự mình báo, nếu không sẽ tức giận, rất khó dỗ.”Mộ An An nói xong liền đi về phía trước một bước ôm lấy Tông Chính Ngự, khuôn mặt để trên vai anh cọ cọ: “Thất gia, chú gọi lại cho lão gia đi, sau đó ở ngoài này đợi cháu, cháuđi ra với chú.“Có được không vậy.”Mộ An An ngẩng đầu, tinh nghịch nói: “Bạn nhỏ nhà chú là do chú chính tay huấn luyện, rất lợi hại đó nha.”Tông Chính Ngự nhìn Mộ An An, ánh mắt mang theo vẻ bất lực.“Được rồi, đi đi.”“Cảm ơn Thất gia!”Mộ An An vui đến nhảy cẫng lên hôn một cái lên mặt Thất gia.Tiếng “chụt” đó rất lớn, liền thu hút sựchú ý của mọi người xung quanh.Mộ An An đột nhiên có chút ngại ngùng, lập tức chạy tới chỗ nhà ma.Tại đây có hình ảnh.

Chương 446: Chương 446