Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 452: Chương 452

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An: Cháu ăn no quá, like like.Tông Chính Ngự không hề trả lời tin nhắn nhưng Mộ An An cũng không hề để bụng, chắc là ở bên kia trò chuyện với lão gia không vui vẻ cho lắm.Mộ An An ném điện thoại sang một bên, sau đó đi tắm một cách thoải mái.Lúc ra ngoài Tông Chính Ngự vẫn như cũ, không có trả lời tin nhắn.Mộ An An cũng không nhắn lại nữa.Cô câm điện thoại ngôi trên sofa.Mái tóc dài vừa tắm xong được thả tuỳ ý trên vai cô, Mộ An An từ trong tủ bàn trà tìm ra một gói thuốc lá và bật lửa, lấy ra một điếu rồi châm lửa.Ngay lập tức mùi hương nicotin nhàn nhạt lan toả ra xung quanh.Sau khi hút nửa điếu thuốc, Mộ An An gọi điện thoại cho bác sĩ cố.Bác sĩ Cố dường như bắt máy trong vòng một giây: “Tiểu thư An An?”Mộ An An huýt sáo một cái: “Lần đầu tiên tôi gọi điện cho anh, anh lại bắt máy trong vài giây như vậy.”Giọng điệu Mộ An An nói mang theomột chút giêu cợt.“Đúng lúc tôi đang xem tin tức.” – Bác sĩ Cố đáp: “Tiểu thư An An, cỏ chuyện gì vậy?”“Có hai chuyện.”Mộ An An dập tắt điếu thuốc, sau đó lấy một điếu mới ra.Nhưng điếu thuốc này cô không châm lửa.Làn khói trắng mỏng quanh quẩn giữa ngón trỏ và ngón giữa của Mộ An An, đôi tay thiếu nữ thon dài, làn da trắng nõn.Lúc này đang tuỳ tiện đặt trên tay vịn của sofa.Mộ An An nói: “Chuyện đầu tiên chính là đội y tế trong Ngự Viên Loan có một đội chuyên nghiên cứu về da, anh chọn một vài người, sắp xếp đến thủ đô cho tôi.”“Tiểu thư An An, cô bị thương sao?” -Bác sĩ Cố dường như buột miệng hỏi ra: “Hay là Thất gia?”“Đều không phải.”“Vậy là…”“Đường Mật.Lúc Mộ An An nói ra cái tên này, bác sĩ Cố đột nhiên trầm mặc.Mộ An An không biết bác sĩ cố trầm mặc là vì ngạc nhiên hay là vì chuyện khác, cô đều không muốn quan tâm.Cô chỉ nói ngắn gọn: “Tôi rạch mặt con người ta rồi, nhưng tôi cũng không muốn quậy đến quá khó coi, anh nên biết bên phía lão gia…”Những lời sau đó, Mộ An An không có nói tiếp.Bác sĩ cố cách vài giây mới đáp lại: “Tôi hiểu rồi.”Mặc dù chỉ có ba chữ vắn tắt, nhưngMộ An An biết bác sĩ cố thật sự hiểu được.Hiểu được cô rạch trên mặt Đường Mật một dao.Cũng hiểu được cô sắp xếp người đến cứu Đường Mật.Càng hiểu…Vừa nãy ở trên xe Mộ An An đã không ngừng thuyết phục Thất gia tha cho Đường Mật, tha cho Đường gia.“Tiểu thư An An, ngày mai đội y tế sẽ bay đến thủ đô.” – Bác sĩ cố nói.Mộ An An “ừm” một tiếng: “Cònchuyện thứ hai nữa.Bác sĩ Cố: “Cô nói đi.”Mộ An An vẫn không có vội nói ngay mà giơ điếu thuốc đang kẹp ở trên tay đưa lên miệng, cầm bật lửa châm thuốc.Mặc dù có đôi lúc bác sĩ cố hơi đểu một chút, nhưng đa số thời gian đều rất kiên nhẫn.Mặc dù Mộ An An đã mở miệng nhưng vẫn không có lên tiếng, bác sĩ Cố vẫn yên lặng đợi cô.Qua khoảng chừng hai phút, Mộ An An mới mở miệng: “Chuyện thứ hailiên quan đến anh..

Mộ An An: Cháu ăn no quá, like like.

Tông Chính Ngự không hề trả lời tin nhắn nhưng Mộ An An cũng không hề để bụng, chắc là ở bên kia trò chuyện với lão gia không vui vẻ cho lắm.

Mộ An An ném điện thoại sang một bên, sau đó đi tắm một cách thoải mái.

Lúc ra ngoài Tông Chính Ngự vẫn như cũ, không có trả lời tin nhắn.

Mộ An An cũng không nhắn lại nữa.

Cô câm điện thoại ngôi trên sofa.

Mái tóc dài vừa tắm xong được thả tuỳ ý trên vai cô, Mộ An An từ trong tủ bàn trà tìm ra một gói thuốc lá và bật lửa, lấy ra một điếu rồi châm lửa.

Ngay lập tức mùi hương nicotin nhàn nhạt lan toả ra xung quanh.

Sau khi hút nửa điếu thuốc, Mộ An An gọi điện thoại cho bác sĩ cố.

Bác sĩ Cố dường như bắt máy trong vòng một giây: “Tiểu thư An An?”

Mộ An An huýt sáo một cái: “Lần đầu tiên tôi gọi điện cho anh, anh lại bắt máy trong vài giây như vậy.

Giọng điệu Mộ An An nói mang theo

một chút giêu cợt.

“Đúng lúc tôi đang xem tin tức.

” – Bác sĩ Cố đáp: “Tiểu thư An An, cỏ chuyện gì vậy?”

“Có hai chuyện.

Mộ An An dập tắt điếu thuốc, sau đó lấy một điếu mới ra.

Nhưng điếu thuốc này cô không châm lửa.

Làn khói trắng mỏng quanh quẩn giữa ngón trỏ và ngón giữa của Mộ An An, đôi tay thiếu nữ thon dài, làn da trắng nõn.

Lúc này đang tuỳ tiện đặt trên tay vịn của sofa.

Mộ An An nói: “Chuyện đầu tiên chính là đội y tế trong Ngự Viên Loan có một đội chuyên nghiên cứu về da, anh chọn một vài người, sắp xếp đến thủ đô cho tôi.

“Tiểu thư An An, cô bị thương sao?” -Bác sĩ Cố dường như buột miệng hỏi ra: “Hay là Thất gia?”

“Đều không phải.

“Vậy là…”

“Đường Mật.

Lúc Mộ An An nói ra cái tên này, bác sĩ Cố đột nhiên trầm mặc.

Mộ An An không biết bác sĩ cố trầm mặc là vì ngạc nhiên hay là vì chuyện khác, cô đều không muốn quan tâm.

Cô chỉ nói ngắn gọn: “Tôi rạch mặt con người ta rồi, nhưng tôi cũng không muốn quậy đến quá khó coi, anh nên biết bên phía lão gia…”

Những lời sau đó, Mộ An An không có nói tiếp.

Bác sĩ cố cách vài giây mới đáp lại: “Tôi hiểu rồi.

Mặc dù chỉ có ba chữ vắn tắt, nhưng

Mộ An An biết bác sĩ cố thật sự hiểu được.

Hiểu được cô rạch trên mặt Đường Mật một dao.

Cũng hiểu được cô sắp xếp người đến cứu Đường Mật.

Càng hiểu…

Vừa nãy ở trên xe Mộ An An đã không ngừng thuyết phục Thất gia tha cho Đường Mật, tha cho Đường gia.

“Tiểu thư An An, ngày mai đội y tế sẽ bay đến thủ đô.

” – Bác sĩ cố nói.

Mộ An An “ừm” một tiếng: “Còn

chuyện thứ hai nữa.

Bác sĩ Cố: “Cô nói đi.

Mộ An An vẫn không có vội nói ngay mà giơ điếu thuốc đang kẹp ở trên tay đưa lên miệng, cầm bật lửa châm thuốc.

Mặc dù có đôi lúc bác sĩ cố hơi đểu một chút, nhưng đa số thời gian đều rất kiên nhẫn.

Mặc dù Mộ An An đã mở miệng nhưng vẫn không có lên tiếng, bác sĩ Cố vẫn yên lặng đợi cô.

Qua khoảng chừng hai phút, Mộ An An mới mở miệng: “Chuyện thứ hai

liên quan đến anh.

.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An: Cháu ăn no quá, like like.Tông Chính Ngự không hề trả lời tin nhắn nhưng Mộ An An cũng không hề để bụng, chắc là ở bên kia trò chuyện với lão gia không vui vẻ cho lắm.Mộ An An ném điện thoại sang một bên, sau đó đi tắm một cách thoải mái.Lúc ra ngoài Tông Chính Ngự vẫn như cũ, không có trả lời tin nhắn.Mộ An An cũng không nhắn lại nữa.Cô câm điện thoại ngôi trên sofa.Mái tóc dài vừa tắm xong được thả tuỳ ý trên vai cô, Mộ An An từ trong tủ bàn trà tìm ra một gói thuốc lá và bật lửa, lấy ra một điếu rồi châm lửa.Ngay lập tức mùi hương nicotin nhàn nhạt lan toả ra xung quanh.Sau khi hút nửa điếu thuốc, Mộ An An gọi điện thoại cho bác sĩ cố.Bác sĩ Cố dường như bắt máy trong vòng một giây: “Tiểu thư An An?”Mộ An An huýt sáo một cái: “Lần đầu tiên tôi gọi điện cho anh, anh lại bắt máy trong vài giây như vậy.”Giọng điệu Mộ An An nói mang theomột chút giêu cợt.“Đúng lúc tôi đang xem tin tức.” – Bác sĩ Cố đáp: “Tiểu thư An An, cỏ chuyện gì vậy?”“Có hai chuyện.”Mộ An An dập tắt điếu thuốc, sau đó lấy một điếu mới ra.Nhưng điếu thuốc này cô không châm lửa.Làn khói trắng mỏng quanh quẩn giữa ngón trỏ và ngón giữa của Mộ An An, đôi tay thiếu nữ thon dài, làn da trắng nõn.Lúc này đang tuỳ tiện đặt trên tay vịn của sofa.Mộ An An nói: “Chuyện đầu tiên chính là đội y tế trong Ngự Viên Loan có một đội chuyên nghiên cứu về da, anh chọn một vài người, sắp xếp đến thủ đô cho tôi.”“Tiểu thư An An, cô bị thương sao?” -Bác sĩ Cố dường như buột miệng hỏi ra: “Hay là Thất gia?”“Đều không phải.”“Vậy là…”“Đường Mật.Lúc Mộ An An nói ra cái tên này, bác sĩ Cố đột nhiên trầm mặc.Mộ An An không biết bác sĩ cố trầm mặc là vì ngạc nhiên hay là vì chuyện khác, cô đều không muốn quan tâm.Cô chỉ nói ngắn gọn: “Tôi rạch mặt con người ta rồi, nhưng tôi cũng không muốn quậy đến quá khó coi, anh nên biết bên phía lão gia…”Những lời sau đó, Mộ An An không có nói tiếp.Bác sĩ cố cách vài giây mới đáp lại: “Tôi hiểu rồi.”Mặc dù chỉ có ba chữ vắn tắt, nhưngMộ An An biết bác sĩ cố thật sự hiểu được.Hiểu được cô rạch trên mặt Đường Mật một dao.Cũng hiểu được cô sắp xếp người đến cứu Đường Mật.Càng hiểu…Vừa nãy ở trên xe Mộ An An đã không ngừng thuyết phục Thất gia tha cho Đường Mật, tha cho Đường gia.“Tiểu thư An An, ngày mai đội y tế sẽ bay đến thủ đô.” – Bác sĩ cố nói.Mộ An An “ừm” một tiếng: “Cònchuyện thứ hai nữa.Bác sĩ Cố: “Cô nói đi.”Mộ An An vẫn không có vội nói ngay mà giơ điếu thuốc đang kẹp ở trên tay đưa lên miệng, cầm bật lửa châm thuốc.Mặc dù có đôi lúc bác sĩ cố hơi đểu một chút, nhưng đa số thời gian đều rất kiên nhẫn.Mặc dù Mộ An An đã mở miệng nhưng vẫn không có lên tiếng, bác sĩ Cố vẫn yên lặng đợi cô.Qua khoảng chừng hai phút, Mộ An An mới mở miệng: “Chuyện thứ hailiên quan đến anh..

Chương 452: Chương 452