“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 454: Chương 454
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Sau khi gửi tin nhắn cho Thất gia, Mộ An An mới để ý đến, tin nhắn của tiểu Cửu và Thất gia đến cùng một lúc, nhưng vừa nãy cô chỉ lo trả lời tin nhắn của Thất gia mà hoàn toàn quên mất tiểu Cửu.Người giàu nhất thế giới: Chiều mai gặp nhau ở tiệm cà phê cũ.Người giàu nhất thế giới: Tiểu tỷ tỷ à, định không quan tâm em nữa sao?Người giàu nhất thế giới: Tiểu tỷ tỷ, cái đồ tra nam nhà chị, cái đồ bội điếu vô tình này*Bội điều vô tình: Ý bảo người quan hệ với mình xong lật mặt không nhận người quen nữa ý.Mộ An An đọc tới tin thứ ba của cô ấy thì nhịn không được mà cười ra tiếng.Mộ An An nhanh chóng trả lời cô ấy.Tiểu Cửu này là một cô gái nhỏ rất quậy, đặc biệt là trong tin nhắn sắc thái gì cô ta cũng có thể quậy ra được.Mộ An An nói chuyện rất vui vẻ.Ngày hôm sau, đồng hồ sinh học trong cơ thể Mộ An An gọi cô dậy lúc 6 giờ sáng.Vừa mở mắt là Mộ An An đã liếc mắtnhìn sang phía sofa.Hai ngày này, vừa mở mắt ra, Mộ An An đều nhìn thấy Tông Chính Ngự ở trên sofa, hôm nay nhìn chiếc sofa trống rỗng ở chỗ đó, trong lòng Mộ An An không khỏi hụt hẫng một lúc.Cô vén chăn đi súc miệng.Kết quả vừa bước ra liền thấy một người đàn ông đang ngòi trên sofa, người đàn ông vẫn mặc một thân tây trang hôm qua, cổ áo có nếp nhăn, vẻ mặt có chút mệt mỏi.Tựa như đã mất ngủ cả đêm.Nhưng cho dù vậy, người đàn ông âydường như không hề dính dáng đến hai chữ “chật vật” tí nào.Rõ ràng trạng thái hơi mệt mỏi, dựa vào ghế sô pha, mấy ngọn tóc lòa xòa trước trán tạo ra cảm giác nghệ thuật mạnh mẽ.Mộ An An dụi mắt, nghĩ mình chắc còn chưa tỉnh ngủ.Dù sao lúc nãy cô mở mắt, rõ ràng trên sofa không có người.Sao lại đột nhiên xuất hiện đượcTốc biến hả?“Thay đồ rồi đi xuống lầu ăn sáng.” –Người trên sofa nhàn nhạt lên tiếng, sau đỏ đứng dậy đi về phía Mộ An An.Mộ An An lại dụi mắt: “Thất gia?”Người đàn ông đã đi đến trước mặt Mộ An An.Mộ An An kiễng chân lên vươn tay nhéo mặt Thất gia.Cảm giác lạnh băng khiến Mộ An An xác định được đây là thật.Đặc biệt là lúc ánh mắt của người đó rũ xuống, Mộ An An liền lập tức rút tay về: “Cháu lập tức đi thay quần áo.”Nói xong, Mộ An An liền vội vã bỏ chạy.Kết quả vừa chạy được hai bước đã bị Tông Chính Ngự kéo lại.Anh rất vô tình ấn đầu Mộ An An mà giày vò một hồi: “Bé con, gần đây cháu rất to gan.”Dám vươn tay nhéo anh.Đúng là lợi hại rồi.Mộ An An bị đè đầu ức h**p, trong lòng không phục muốn chạy, cô nhảy dựng lên, dùng trán đụng vào cằm Thất gia.Đụng xong liền bỏ chạy!Chạy đến phòng thay đồ, nhân tiện lẩm bẩm một câu: “Gan to là do Thất gia nuôi đó!”Nói xong liền vội đóng cửa phòng thay đồ lại, Tông Chính Ngự đứng yên tại chỗ nghe thấy lời Mộ An An nói thì đột nhiên khẽ cười ra tiếng.“Bé con.”Mộ An An thay xong đồ, Tông Chính Ngự liền đưa cô xuống lầu ăn sáng.Mộ An An: “Thất gia, trưa nay cháuphải đi một chuyến..
Sau khi gửi tin nhắn cho Thất gia, Mộ An An mới để ý đến, tin nhắn của tiểu Cửu và Thất gia đến cùng một lúc, nhưng vừa nãy cô chỉ lo trả lời tin nhắn của Thất gia mà hoàn toàn quên mất tiểu Cửu.
Người giàu nhất thế giới: Chiều mai gặp nhau ở tiệm cà phê cũ.
Người giàu nhất thế giới: Tiểu tỷ tỷ à, định không quan tâm em nữa sao?
Người giàu nhất thế giới: Tiểu tỷ tỷ, cái đồ tra nam nhà chị, cái đồ bội điếu vô tình này
*
Bội điều vô tình: Ý bảo người quan hệ với mình xong lật mặt không nhận người quen nữa ý.
Mộ An An đọc tới tin thứ ba của cô ấy thì nhịn không được mà cười ra tiếng.
Mộ An An nhanh chóng trả lời cô ấy.
Tiểu Cửu này là một cô gái nhỏ rất quậy, đặc biệt là trong tin nhắn sắc thái gì cô ta cũng có thể quậy ra được.
Mộ An An nói chuyện rất vui vẻ.
Ngày hôm sau, đồng hồ sinh học trong cơ thể Mộ An An gọi cô dậy lúc 6 giờ sáng.
Vừa mở mắt là Mộ An An đã liếc mắt
nhìn sang phía sofa.
Hai ngày này, vừa mở mắt ra, Mộ An An đều nhìn thấy Tông Chính Ngự ở trên sofa, hôm nay nhìn chiếc sofa trống rỗng ở chỗ đó, trong lòng Mộ An An không khỏi hụt hẫng một lúc.
Cô vén chăn đi súc miệng.
Kết quả vừa bước ra liền thấy một người đàn ông đang ngòi trên sofa, người đàn ông vẫn mặc một thân tây trang hôm qua, cổ áo có nếp nhăn, vẻ mặt có chút mệt mỏi.
Tựa như đã mất ngủ cả đêm.
Nhưng cho dù vậy, người đàn ông ây
dường như không hề dính dáng đến hai chữ “chật vật” tí nào.
Rõ ràng trạng thái hơi mệt mỏi, dựa vào ghế sô pha, mấy ngọn tóc lòa xòa trước trán tạo ra cảm giác nghệ thuật mạnh mẽ.
Mộ An An dụi mắt, nghĩ mình chắc còn chưa tỉnh ngủ.
Dù sao lúc nãy cô mở mắt, rõ ràng trên sofa không có người.
Sao lại đột nhiên xuất hiện được
Tốc biến hả?
“Thay đồ rồi đi xuống lầu ăn sáng.
” –
Người trên sofa nhàn nhạt lên tiếng, sau đỏ đứng dậy đi về phía Mộ An An.
Mộ An An lại dụi mắt: “Thất gia?”
Người đàn ông đã đi đến trước mặt Mộ An An.
Mộ An An kiễng chân lên vươn tay nhéo mặt Thất gia.
Cảm giác lạnh băng khiến Mộ An An xác định được đây là thật.
Đặc biệt là lúc ánh mắt của người đó rũ xuống, Mộ An An liền lập tức rút tay về: “Cháu lập tức đi thay quần áo.
”
Nói xong, Mộ An An liền vội vã bỏ chạy.
Kết quả vừa chạy được hai bước đã bị Tông Chính Ngự kéo lại.
Anh rất vô tình ấn đầu Mộ An An mà giày vò một hồi: “Bé con, gần đây cháu rất to gan.
”
Dám vươn tay nhéo anh.
Đúng là lợi hại rồi.
Mộ An An bị đè đầu ức h**p, trong lòng không phục muốn chạy, cô nhảy dựng lên, dùng trán đụng vào cằm Thất gia.
Đụng xong liền bỏ chạy!
Chạy đến phòng thay đồ, nhân tiện lẩm bẩm một câu: “Gan to là do Thất gia nuôi đó!”
Nói xong liền vội đóng cửa phòng thay đồ lại, Tông Chính Ngự đứng yên tại chỗ nghe thấy lời Mộ An An nói thì đột nhiên khẽ cười ra tiếng.
“Bé con.
”
Mộ An An thay xong đồ, Tông Chính Ngự liền đưa cô xuống lầu ăn sáng.
Mộ An An: “Thất gia, trưa nay cháu
phải đi một chuyến.
.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Sau khi gửi tin nhắn cho Thất gia, Mộ An An mới để ý đến, tin nhắn của tiểu Cửu và Thất gia đến cùng một lúc, nhưng vừa nãy cô chỉ lo trả lời tin nhắn của Thất gia mà hoàn toàn quên mất tiểu Cửu.Người giàu nhất thế giới: Chiều mai gặp nhau ở tiệm cà phê cũ.Người giàu nhất thế giới: Tiểu tỷ tỷ à, định không quan tâm em nữa sao?Người giàu nhất thế giới: Tiểu tỷ tỷ, cái đồ tra nam nhà chị, cái đồ bội điếu vô tình này*Bội điều vô tình: Ý bảo người quan hệ với mình xong lật mặt không nhận người quen nữa ý.Mộ An An đọc tới tin thứ ba của cô ấy thì nhịn không được mà cười ra tiếng.Mộ An An nhanh chóng trả lời cô ấy.Tiểu Cửu này là một cô gái nhỏ rất quậy, đặc biệt là trong tin nhắn sắc thái gì cô ta cũng có thể quậy ra được.Mộ An An nói chuyện rất vui vẻ.Ngày hôm sau, đồng hồ sinh học trong cơ thể Mộ An An gọi cô dậy lúc 6 giờ sáng.Vừa mở mắt là Mộ An An đã liếc mắtnhìn sang phía sofa.Hai ngày này, vừa mở mắt ra, Mộ An An đều nhìn thấy Tông Chính Ngự ở trên sofa, hôm nay nhìn chiếc sofa trống rỗng ở chỗ đó, trong lòng Mộ An An không khỏi hụt hẫng một lúc.Cô vén chăn đi súc miệng.Kết quả vừa bước ra liền thấy một người đàn ông đang ngòi trên sofa, người đàn ông vẫn mặc một thân tây trang hôm qua, cổ áo có nếp nhăn, vẻ mặt có chút mệt mỏi.Tựa như đã mất ngủ cả đêm.Nhưng cho dù vậy, người đàn ông âydường như không hề dính dáng đến hai chữ “chật vật” tí nào.Rõ ràng trạng thái hơi mệt mỏi, dựa vào ghế sô pha, mấy ngọn tóc lòa xòa trước trán tạo ra cảm giác nghệ thuật mạnh mẽ.Mộ An An dụi mắt, nghĩ mình chắc còn chưa tỉnh ngủ.Dù sao lúc nãy cô mở mắt, rõ ràng trên sofa không có người.Sao lại đột nhiên xuất hiện đượcTốc biến hả?“Thay đồ rồi đi xuống lầu ăn sáng.” –Người trên sofa nhàn nhạt lên tiếng, sau đỏ đứng dậy đi về phía Mộ An An.Mộ An An lại dụi mắt: “Thất gia?”Người đàn ông đã đi đến trước mặt Mộ An An.Mộ An An kiễng chân lên vươn tay nhéo mặt Thất gia.Cảm giác lạnh băng khiến Mộ An An xác định được đây là thật.Đặc biệt là lúc ánh mắt của người đó rũ xuống, Mộ An An liền lập tức rút tay về: “Cháu lập tức đi thay quần áo.”Nói xong, Mộ An An liền vội vã bỏ chạy.Kết quả vừa chạy được hai bước đã bị Tông Chính Ngự kéo lại.Anh rất vô tình ấn đầu Mộ An An mà giày vò một hồi: “Bé con, gần đây cháu rất to gan.”Dám vươn tay nhéo anh.Đúng là lợi hại rồi.Mộ An An bị đè đầu ức h**p, trong lòng không phục muốn chạy, cô nhảy dựng lên, dùng trán đụng vào cằm Thất gia.Đụng xong liền bỏ chạy!Chạy đến phòng thay đồ, nhân tiện lẩm bẩm một câu: “Gan to là do Thất gia nuôi đó!”Nói xong liền vội đóng cửa phòng thay đồ lại, Tông Chính Ngự đứng yên tại chỗ nghe thấy lời Mộ An An nói thì đột nhiên khẽ cười ra tiếng.“Bé con.”Mộ An An thay xong đồ, Tông Chính Ngự liền đưa cô xuống lầu ăn sáng.Mộ An An: “Thất gia, trưa nay cháuphải đi một chuyến..