Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 476: Chương 476

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Cùng lúc đó ở dưới lầu, vẻ mặt Giang Trấn và Quách Nguyệt Hoa khá ngưng trọng.Quách Nguyệt Hoa nhìn Giang Trấn an ủi: “Tôi cảm thấy tiểu cầm nói cũng có lý, có phải do chúng ta suy nghĩ nhiều rồi không, năm đó xảy ra chuyện như vậy, Mộ An An sao có thể sống lại được?”“Cô ta không sống được, chúng ta cũng đừng mong sống được!” – sắc mặt Giang Trấn cực kỳ khó coi: “Nguyệt Hoa, những năm này chúng ta vẫn luôn tìm An An là vì cái gì, chẳng lẽ bà không biết sao?”Lời này vừa nói ra, sắc mặt Quách Nguyệt Hoa lập tức thay đổi.Giang Trấn lại nói: “Năm đó nếu không phải vì Mộ Thanh và ông già đó cứ khăng khăng nói, cái gì mà lô thuốc mới nghiên cứu ra, sẽ gây ra những dị tật ở não, đến chết cũng không thèm đưa ra, thì về sau có thể nhiều chuyện như vậy sao?” – Quách Nguyệt Hoa trầm mặc.Giang Trấn lại nói: “Người mà Thất gia phái đến hợp tác với chúng ta, giúp đỡ đội y tế của Giang gia chúng ta có chỗ đứng ở Giang Thành, thứ họ muốn chính là thuốc mà ông già đó và Mộ Thanh nghiên cứu ra!”Loại thuốc đó có thể thay đổi kết cấu não của một người.Cũng giống như một vài đứa trẻ sinh ra đã thông minh, một vài đứa sinh ra thì ngu dốt, cho dù có nỗ lực như thế nào đi nữa cũng không bằng người thông minh.Cũng giống như những đứa học sinh lười học liều mạng học thuộc sách làm bài tập, mà học bá thì chỉ cần hơi đọc sách là trong lúc thi cử cũng có thể nhẹ nhàng đè bẹp bạn.Năm đó Mộ Thanh, Giang Trấn và lão gia ba người tập trung tinh thần vào nghiên cứu thuốc chính là nhằm vào trí thông minh của thanh thiếu niên.Cuối cùng thuốc được nghiên cứu ra, hiểu quả vô cùng to lớn cỏ thể khiếnchỉ số IQ của những đứa trẻ đó trong một thời gian ngắn tăng trên 100, đã vậy còn có kĩ năng đọc đến đâu nhớ đến đó.Khi đó một người tự xưng là người dưới trướng của Thất gia đến, ra giá cao để mua số thuốc đó nhưng không biết làm sao mà Mộ Thanh không đồng ý, bảo thuốc có tác dụng phụ.Nhưng đối với Giang Trấn mà nói, ông ta đã đem danh tiếng đá ra ngoài trước tiên, hơn nữa cái giá mà bên Thất gia đưa tới chính là giá trên trời mà.Tác dụng phụ thì giai đoạn sau nghiên cứu cũng được mà.Kết quả nói thế nào Mộ Thanh cũng không nghe, thậm chí còn huỷ đi tư liệu hiện có của số thuốc này.Nhưng mà, có một điều Giang Trấn biết được.Mộ Thanh là một người rất mê mẩn với những thí nghiệm ỵ học, đối với những vật phẩm nghiên cứu vô cùng yêu thích nên chắc chắn sẽ lưu lại tư liệu của số thuốc đó.Giang Trấn tìm lâu như thế mà cũng không tìm được chút đầu mối nào, bèn đặt chìa khoá đầu mối lên cái người Mộ An An đã mất tích kia!Vi thế Giang Trấn mới kích động khinhìn thấy tin tức của Hoắc Chân Chân.Nếu như nói Mộ An An kế bên Thất gia kia là con gái của Mộ Thanh, vậy thì ông ta có thể ra tay từ trên người cô ta để lấy lại tư liệu đó!Chỉ cần nghiên cứu lại từ đầu thì đống thuốc thông minh ấy sẽ được quay lại với thế giới.Đến lúc đó không phải là tập đoàn Dược Phẩm Mộ gia được l*n đ*nh cao nữa mà là tập đoàn Dược Phẩm Giang gia được l*n đ*nh cao rồi.Là Giang Trấn ông trong nghành dược phẩm được l*n đ*nh cao!.

Cùng lúc đó ở dưới lầu, vẻ mặt Giang Trấn và Quách Nguyệt Hoa khá ngưng trọng.

Quách Nguyệt Hoa nhìn Giang Trấn an ủi: “Tôi cảm thấy tiểu cầm nói cũng có lý, có phải do chúng ta suy nghĩ nhiều rồi không, năm đó xảy ra chuyện như vậy, Mộ An An sao có thể sống lại được?”

“Cô ta không sống được, chúng ta cũng đừng mong sống được!” – sắc mặt Giang Trấn cực kỳ khó coi: “Nguyệt Hoa, những năm này chúng ta vẫn luôn tìm An An là vì cái gì, chẳng lẽ bà không biết sao?”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Quách Nguyệt Hoa lập tức thay đổi.

Giang Trấn lại nói: “Năm đó nếu không phải vì Mộ Thanh và ông già đó cứ khăng khăng nói, cái gì mà lô thuốc mới nghiên cứu ra, sẽ gây ra những dị tật ở não, đến chết cũng không thèm đưa ra, thì về sau có thể nhiều chuyện như vậy sao?” – Quách Nguyệt Hoa trầm mặc.

Giang Trấn lại nói: “Người mà Thất gia phái đến hợp tác với chúng ta, giúp đỡ đội y tế của Giang gia chúng ta có chỗ đứng ở Giang Thành, thứ họ muốn chính là thuốc mà ông già đó và Mộ Thanh nghiên cứu ra!”

Loại thuốc đó có thể thay đổi kết cấu não của một người.

Cũng giống như một vài đứa trẻ sinh ra đã thông minh, một vài đứa sinh ra thì ngu dốt, cho dù có nỗ lực như thế nào đi nữa cũng không bằng người thông minh.

Cũng giống như những đứa học sinh lười học liều mạng học thuộc sách làm bài tập, mà học bá thì chỉ cần hơi đọc sách là trong lúc thi cử cũng có thể nhẹ nhàng đè bẹp bạn.

Năm đó Mộ Thanh, Giang Trấn và lão gia ba người tập trung tinh thần vào nghiên cứu thuốc chính là nhằm vào trí thông minh của thanh thiếu niên.

Cuối cùng thuốc được nghiên cứu ra, hiểu quả vô cùng to lớn cỏ thể khiến

chỉ số IQ của những đứa trẻ đó trong một thời gian ngắn tăng trên 100, đã vậy còn có kĩ năng đọc đến đâu nhớ đến đó.

Khi đó một người tự xưng là người dưới trướng của Thất gia đến, ra giá cao để mua số thuốc đó nhưng không biết làm sao mà Mộ Thanh không đồng ý, bảo thuốc có tác dụng phụ.

Nhưng đối với Giang Trấn mà nói, ông ta đã đem danh tiếng đá ra ngoài trước tiên, hơn nữa cái giá mà bên Thất gia đưa tới chính là giá trên trời mà.

Tác dụng phụ thì giai đoạn sau nghiên cứu cũng được mà.

Kết quả nói thế nào Mộ Thanh cũng không nghe, thậm chí còn huỷ đi tư liệu hiện có của số thuốc này.

Nhưng mà, có một điều Giang Trấn biết được.

Mộ Thanh là một người rất mê mẩn với những thí nghiệm ỵ học, đối với những vật phẩm nghiên cứu vô cùng yêu thích nên chắc chắn sẽ lưu lại tư liệu của số thuốc đó.

Giang Trấn tìm lâu như thế mà cũng không tìm được chút đầu mối nào, bèn đặt chìa khoá đầu mối lên cái người Mộ An An đã mất tích kia!

Vi thế Giang Trấn mới kích động khi

nhìn thấy tin tức của Hoắc Chân Chân.

Nếu như nói Mộ An An kế bên Thất gia kia là con gái của Mộ Thanh, vậy thì ông ta có thể ra tay từ trên người cô ta để lấy lại tư liệu đó!

Chỉ cần nghiên cứu lại từ đầu thì đống thuốc thông minh ấy sẽ được quay lại với thế giới.

Đến lúc đó không phải là tập đoàn Dược Phẩm Mộ gia được l*n đ*nh cao nữa mà là tập đoàn Dược Phẩm Giang gia được l*n đ*nh cao rồi.

Là Giang Trấn ông trong nghành dược phẩm được l*n đ*nh cao!.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Cùng lúc đó ở dưới lầu, vẻ mặt Giang Trấn và Quách Nguyệt Hoa khá ngưng trọng.Quách Nguyệt Hoa nhìn Giang Trấn an ủi: “Tôi cảm thấy tiểu cầm nói cũng có lý, có phải do chúng ta suy nghĩ nhiều rồi không, năm đó xảy ra chuyện như vậy, Mộ An An sao có thể sống lại được?”“Cô ta không sống được, chúng ta cũng đừng mong sống được!” – sắc mặt Giang Trấn cực kỳ khó coi: “Nguyệt Hoa, những năm này chúng ta vẫn luôn tìm An An là vì cái gì, chẳng lẽ bà không biết sao?”Lời này vừa nói ra, sắc mặt Quách Nguyệt Hoa lập tức thay đổi.Giang Trấn lại nói: “Năm đó nếu không phải vì Mộ Thanh và ông già đó cứ khăng khăng nói, cái gì mà lô thuốc mới nghiên cứu ra, sẽ gây ra những dị tật ở não, đến chết cũng không thèm đưa ra, thì về sau có thể nhiều chuyện như vậy sao?” – Quách Nguyệt Hoa trầm mặc.Giang Trấn lại nói: “Người mà Thất gia phái đến hợp tác với chúng ta, giúp đỡ đội y tế của Giang gia chúng ta có chỗ đứng ở Giang Thành, thứ họ muốn chính là thuốc mà ông già đó và Mộ Thanh nghiên cứu ra!”Loại thuốc đó có thể thay đổi kết cấu não của một người.Cũng giống như một vài đứa trẻ sinh ra đã thông minh, một vài đứa sinh ra thì ngu dốt, cho dù có nỗ lực như thế nào đi nữa cũng không bằng người thông minh.Cũng giống như những đứa học sinh lười học liều mạng học thuộc sách làm bài tập, mà học bá thì chỉ cần hơi đọc sách là trong lúc thi cử cũng có thể nhẹ nhàng đè bẹp bạn.Năm đó Mộ Thanh, Giang Trấn và lão gia ba người tập trung tinh thần vào nghiên cứu thuốc chính là nhằm vào trí thông minh của thanh thiếu niên.Cuối cùng thuốc được nghiên cứu ra, hiểu quả vô cùng to lớn cỏ thể khiếnchỉ số IQ của những đứa trẻ đó trong một thời gian ngắn tăng trên 100, đã vậy còn có kĩ năng đọc đến đâu nhớ đến đó.Khi đó một người tự xưng là người dưới trướng của Thất gia đến, ra giá cao để mua số thuốc đó nhưng không biết làm sao mà Mộ Thanh không đồng ý, bảo thuốc có tác dụng phụ.Nhưng đối với Giang Trấn mà nói, ông ta đã đem danh tiếng đá ra ngoài trước tiên, hơn nữa cái giá mà bên Thất gia đưa tới chính là giá trên trời mà.Tác dụng phụ thì giai đoạn sau nghiên cứu cũng được mà.Kết quả nói thế nào Mộ Thanh cũng không nghe, thậm chí còn huỷ đi tư liệu hiện có của số thuốc này.Nhưng mà, có một điều Giang Trấn biết được.Mộ Thanh là một người rất mê mẩn với những thí nghiệm ỵ học, đối với những vật phẩm nghiên cứu vô cùng yêu thích nên chắc chắn sẽ lưu lại tư liệu của số thuốc đó.Giang Trấn tìm lâu như thế mà cũng không tìm được chút đầu mối nào, bèn đặt chìa khoá đầu mối lên cái người Mộ An An đã mất tích kia!Vi thế Giang Trấn mới kích động khinhìn thấy tin tức của Hoắc Chân Chân.Nếu như nói Mộ An An kế bên Thất gia kia là con gái của Mộ Thanh, vậy thì ông ta có thể ra tay từ trên người cô ta để lấy lại tư liệu đó!Chỉ cần nghiên cứu lại từ đầu thì đống thuốc thông minh ấy sẽ được quay lại với thế giới.Đến lúc đó không phải là tập đoàn Dược Phẩm Mộ gia được l*n đ*nh cao nữa mà là tập đoàn Dược Phẩm Giang gia được l*n đ*nh cao rồi.Là Giang Trấn ông trong nghành dược phẩm được l*n đ*nh cao!.

Chương 476: Chương 476