Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 504: Chương 504

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Ông từ bàn làm việc đi về phía Mộ An An: “Nếu không có vấn đề gì xảy ra thì em vẫn còn thời gian nửa tháng để thực tập ở Lam Thiên.”“Tôi sẽ đối với em thật tốt.”“Vì sợ em rời đi sớm nên mới cho em một câu chúc phúc.”Bác sĩ Trần chủ động vươn tay về phía Mộ An An: “Chúc tương lai phía trước của An An đẹp như gấm.”Ồng gọi cái tên “An An” chứ không phải “tiểu thư An An”.Khoảnh khắc này bác sĩ Trần thực sự xem Mộ An An là một thực tập sinh mà bản thân đã từng dẫn dắt.Mộ An An chủ động bắt tay ông:“Cảm ơn bác sĩ Trần, em sẽ trở thành một bác sĩ có lương tâm trong sáng.”“Tôi tin em.”Hàn huyên đơn giản xong, Mộ An An rời khỏi phòng làm việc bác sĩ Trần.Vốn dĩ cô muốn đi xuống thăm Mặc Mặc.Hai hôm trước, Mặc Mặc đã rời khỏi bệnh viện phụ thuộc quay trở về viện tâm thần Lam Thiên.Nhưng vì đụng phải thời gian ăn cơm trưa nên Mộ An An từ bỏ ý định.Đang chuẩn bị đi về phía phòng làm việc thì sau lưng Mộ An An vang lên một tiếng gọi.“Tiểu thư An An?”Khi giọng nói này vang lên cả người Mộ An An cứng lại, cái giọng nói này cô quá quen thuộc rồi.Không cần quay đầu lại, từ phản chiếu của bức tường trước hành lang, Mộ An An vẫn có thể nhìn thấy những người đang đứng phía sau.Là một người đàn ông mặc vest.Chỉ cần nhìn sơ qua hình dáng, liền biết đối phương thuộc loại khắt khe và tinh tế.Trái tim Mộ An An thắt lại.Cô rất miễn cưỡng đối mặt với người này.Cô thậm chí còn muốn nhấc chân rời đi.Nhưng mà lý trí Mộ An An vẫn còn, cô muốn biết người đàn ông nàytại sao lại xuất hiện ở đây, tại sao lại gọi mình lai.Mộ An An điều chỉnh cảm xúc của mình trong im lặng.Khi cô quay lại, vẻ mặt liền trở nên lãnh đạm.Người đàn ông trung niên mặc vest phía sau không phải ai khác, mà là Giang Trấn!Người ba cặn bã của Mộ An An.Giang Trấn trong tay cầm hai hộp cơm, trên mặt nở ra một nụ cười ngây ngô.Khi đi về phía Mộ An An, ông ta nói: “Tiểu thư An An, tôi đã yêu cầu khách sạn mang đồ ăn trưa đến khoa trầm cảm.Tôi muốn mời mọi người trong bộ phận của cô dùng bữa.Khi tôi biết rằng cô đã không có ở đó, tôi liền mang nó đến cho cô.”Giang Trấn nói xong liền đưa hộp cơm cho Mộ An An, nhân tiện nói thêm một câu: “Dù sao thì tiểu cầm cũng đã ở Khoa trầm cảm trong nhiều ngày với tư cách là một bác sĩ thực tập, xem như cảm ơn các người đã chăm sóc tiểu cầm trong suốt thười gian qua.”Mộ An An nghe những lý do này của Giang Trấn, hiển nhiên bên ngoài không có gì sai.Một người cha, vì sự thoải mái trong công việc của con gái, đặc biệt đến mời các đồng nghiệp của con mình ăn cơm, để Giang cầm và các đòng nghiệp có một mối quan hệ thân thiện.Nhưng nghĩ sâu hơn.Thân phận của Giang cầm là gì?So với các đồng nghiệp lương bình thường trong bệnh viện, Giang cầm quả thực cao hơn hẳn.Huống chi Giang Trấn đường đường là chủ tịch tập đoàn dược phẩm đệ nhất Giang Thành, chạy đến đây đưa cơm, chính là cố ý đưa cơm cho Mộ An An, nhưng ông lại chạy ra ngoài để đưa bữa ăn cho Mộ An An, cảm thấy rất có vấn đề.Rõ ràng là ông ta đến vì Mộ An An, đến để thăm dò sao?Kiểm tra xem cô có phải là con gái của Mộ Thanh không?Mặc dù vẻ mặt Mộ An An rất bình tĩnh, nhưng suy nghĩ của cô đã thay đổi rất nhiều.Cuối cùng cô cầm lấy hộp cơm: “Cảmơn chú, làm phiên rôi.

Ông từ bàn làm việc đi về phía Mộ An An: “Nếu không có vấn đề gì xảy ra thì em vẫn còn thời gian nửa tháng để thực tập ở Lam Thiên.

“Tôi sẽ đối với em thật tốt.

“Vì sợ em rời đi sớm nên mới cho em một câu chúc phúc.

Bác sĩ Trần chủ động vươn tay về phía Mộ An An: “Chúc tương lai phía trước của An An đẹp như gấm.

Ồng gọi cái tên “An An” chứ không phải “tiểu thư An An”.

Khoảnh khắc này bác sĩ Trần thực sự xem Mộ An An là một thực tập sinh mà bản thân đã từng dẫn dắt.

Mộ An An chủ động bắt tay ông:

“Cảm ơn bác sĩ Trần, em sẽ trở thành một bác sĩ có lương tâm trong sáng.

“Tôi tin em.

Hàn huyên đơn giản xong, Mộ An An rời khỏi phòng làm việc bác sĩ Trần.

Vốn dĩ cô muốn đi xuống thăm Mặc Mặc.

Hai hôm trước, Mặc Mặc đã rời khỏi bệnh viện phụ thuộc quay trở về viện tâm thần Lam Thiên.

Nhưng vì đụng phải thời gian ăn cơm trưa nên Mộ An An từ bỏ ý định.

Đang chuẩn bị đi về phía phòng làm việc thì sau lưng Mộ An An vang lên một tiếng gọi.

“Tiểu thư An An?”

Khi giọng nói này vang lên cả người Mộ An An cứng lại, cái giọng nói này cô quá quen thuộc rồi.

Không cần quay đầu lại, từ phản chiếu của bức tường trước hành lang, Mộ An An vẫn có thể nhìn thấy những người đang đứng phía sau.

Là một người đàn ông mặc vest.

Chỉ cần nhìn sơ qua hình dáng, liền biết đối phương thuộc loại khắt khe và tinh tế.

Trái tim Mộ An An thắt lại.

Cô rất miễn cưỡng đối mặt với người này.

Cô thậm chí còn muốn nhấc chân rời đi.

Nhưng mà lý trí Mộ An An vẫn còn, cô muốn biết người đàn ông này

tại sao lại xuất hiện ở đây, tại sao lại gọi mình lai.

Mộ An An điều chỉnh cảm xúc của mình trong im lặng.

Khi cô quay lại, vẻ mặt liền trở nên lãnh đạm.

Người đàn ông trung niên mặc vest phía sau không phải ai khác, mà là Giang Trấn!

Người ba cặn bã của Mộ An An.

Giang Trấn trong tay cầm hai hộp cơm, trên mặt nở ra một nụ cười ngây ngô.

Khi đi về phía Mộ An An, ông ta nói: “Tiểu thư An An, tôi đã yêu cầu khách sạn mang đồ ăn trưa đến khoa trầm cảm.

Tôi muốn mời mọi người trong bộ phận của cô dùng bữa.

Khi tôi biết rằng cô đã không có ở đó, tôi liền mang nó đến cho cô.

Giang Trấn nói xong liền đưa hộp cơm cho Mộ An An, nhân tiện nói thêm một câu: “Dù sao thì tiểu cầm cũng đã ở Khoa trầm cảm trong nhiều ngày với tư cách là một bác sĩ thực tập, xem như cảm ơn các người đã chăm sóc tiểu cầm trong suốt thười gian qua.

Mộ An An nghe những lý do này của Giang Trấn, hiển nhiên bên ngoài không có gì sai.

Một người cha, vì sự thoải mái trong công việc của con gái, đặc biệt đến mời các đồng nghiệp của con mình ăn cơm, để Giang cầm và các đòng nghiệp có một mối quan hệ thân thiện.

Nhưng nghĩ sâu hơn.

Thân phận của Giang cầm là gì?

So với các đồng nghiệp lương bình thường trong bệnh viện, Giang cầm quả thực cao hơn hẳn.

Huống chi Giang Trấn đường đường là chủ tịch tập đoàn dược phẩm đệ nhất Giang Thành, chạy đến đây đưa cơm, chính là cố ý đưa cơm cho Mộ An An, nhưng ông lại chạy ra ngoài để đưa bữa ăn cho Mộ An An, cảm thấy rất có vấn đề.

Rõ ràng là ông ta đến vì Mộ An An, đến để thăm dò sao?

Kiểm tra xem cô có phải là con gái của Mộ Thanh không?

Mặc dù vẻ mặt Mộ An An rất bình tĩnh, nhưng suy nghĩ của cô đã thay đổi rất nhiều.

Cuối cùng cô cầm lấy hộp cơm: “Cảm

ơn chú, làm phiên rôi.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Ông từ bàn làm việc đi về phía Mộ An An: “Nếu không có vấn đề gì xảy ra thì em vẫn còn thời gian nửa tháng để thực tập ở Lam Thiên.”“Tôi sẽ đối với em thật tốt.”“Vì sợ em rời đi sớm nên mới cho em một câu chúc phúc.”Bác sĩ Trần chủ động vươn tay về phía Mộ An An: “Chúc tương lai phía trước của An An đẹp như gấm.”Ồng gọi cái tên “An An” chứ không phải “tiểu thư An An”.Khoảnh khắc này bác sĩ Trần thực sự xem Mộ An An là một thực tập sinh mà bản thân đã từng dẫn dắt.Mộ An An chủ động bắt tay ông:“Cảm ơn bác sĩ Trần, em sẽ trở thành một bác sĩ có lương tâm trong sáng.”“Tôi tin em.”Hàn huyên đơn giản xong, Mộ An An rời khỏi phòng làm việc bác sĩ Trần.Vốn dĩ cô muốn đi xuống thăm Mặc Mặc.Hai hôm trước, Mặc Mặc đã rời khỏi bệnh viện phụ thuộc quay trở về viện tâm thần Lam Thiên.Nhưng vì đụng phải thời gian ăn cơm trưa nên Mộ An An từ bỏ ý định.Đang chuẩn bị đi về phía phòng làm việc thì sau lưng Mộ An An vang lên một tiếng gọi.“Tiểu thư An An?”Khi giọng nói này vang lên cả người Mộ An An cứng lại, cái giọng nói này cô quá quen thuộc rồi.Không cần quay đầu lại, từ phản chiếu của bức tường trước hành lang, Mộ An An vẫn có thể nhìn thấy những người đang đứng phía sau.Là một người đàn ông mặc vest.Chỉ cần nhìn sơ qua hình dáng, liền biết đối phương thuộc loại khắt khe và tinh tế.Trái tim Mộ An An thắt lại.Cô rất miễn cưỡng đối mặt với người này.Cô thậm chí còn muốn nhấc chân rời đi.Nhưng mà lý trí Mộ An An vẫn còn, cô muốn biết người đàn ông nàytại sao lại xuất hiện ở đây, tại sao lại gọi mình lai.Mộ An An điều chỉnh cảm xúc của mình trong im lặng.Khi cô quay lại, vẻ mặt liền trở nên lãnh đạm.Người đàn ông trung niên mặc vest phía sau không phải ai khác, mà là Giang Trấn!Người ba cặn bã của Mộ An An.Giang Trấn trong tay cầm hai hộp cơm, trên mặt nở ra một nụ cười ngây ngô.Khi đi về phía Mộ An An, ông ta nói: “Tiểu thư An An, tôi đã yêu cầu khách sạn mang đồ ăn trưa đến khoa trầm cảm.Tôi muốn mời mọi người trong bộ phận của cô dùng bữa.Khi tôi biết rằng cô đã không có ở đó, tôi liền mang nó đến cho cô.”Giang Trấn nói xong liền đưa hộp cơm cho Mộ An An, nhân tiện nói thêm một câu: “Dù sao thì tiểu cầm cũng đã ở Khoa trầm cảm trong nhiều ngày với tư cách là một bác sĩ thực tập, xem như cảm ơn các người đã chăm sóc tiểu cầm trong suốt thười gian qua.”Mộ An An nghe những lý do này của Giang Trấn, hiển nhiên bên ngoài không có gì sai.Một người cha, vì sự thoải mái trong công việc của con gái, đặc biệt đến mời các đồng nghiệp của con mình ăn cơm, để Giang cầm và các đòng nghiệp có một mối quan hệ thân thiện.Nhưng nghĩ sâu hơn.Thân phận của Giang cầm là gì?So với các đồng nghiệp lương bình thường trong bệnh viện, Giang cầm quả thực cao hơn hẳn.Huống chi Giang Trấn đường đường là chủ tịch tập đoàn dược phẩm đệ nhất Giang Thành, chạy đến đây đưa cơm, chính là cố ý đưa cơm cho Mộ An An, nhưng ông lại chạy ra ngoài để đưa bữa ăn cho Mộ An An, cảm thấy rất có vấn đề.Rõ ràng là ông ta đến vì Mộ An An, đến để thăm dò sao?Kiểm tra xem cô có phải là con gái của Mộ Thanh không?Mặc dù vẻ mặt Mộ An An rất bình tĩnh, nhưng suy nghĩ của cô đã thay đổi rất nhiều.Cuối cùng cô cầm lấy hộp cơm: “Cảmơn chú, làm phiên rôi.

Chương 504: Chương 504