Tác giả:

Nhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng…

Chương 2

Không Nghĩ Sẽ Yêu EmTác giả: thuytinh103Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng… _Như bảy năm qua vậy đó, mình đâu có tò mò gương mặt c*̉a người ta, bây giờ lỡ vào tập đoàn người ta thử việc c*̃ng vậy điNhược Nhược đứng múa may, cô còn c*́i đầu học bộ, cái miệng nhỏ không ngừng huyên thuyên_Tôi là Chu Diệp, người quản lý bộ phận dọn vệ sinh!Cái bà thím đã đứng tuổi đang cất cao giọng, thím ấy bận đồ công sở tóc búi cao, có điều miệng thì đánh son đỏ chói hơi giống mấy cô gái tuổi còn thanh xuânNgay lập tức mọi người tụ tập tại căn phòng để nghe phân công dọn dẹp, tập đoàn lớn có khác cái gì c*̃ng đi theo quy c*̉_Tôi xưa nay vẫn dùng cách này với nhân viên mới, đó là cứ bốc giấy hên xui phân định nơi dọn dẹpCó mấy cô gái trẻ cười híp mắt, chắc là đang mơ mộng được dọn dẹp phòng chủ tịch, còn Nhược Nhược mới ngày đầu đi làm đã bị mắng nên c*̃ng không để tâm mấy đến những lời cái thím tổng phụ trách vừa nói_Của côThấy Nhược Nhược đứng thất thần cho nên một chị đứng cạnh cô bốc hộ cô mảnh giấy_Tập đoàn Ôn Thần là tập đoàn chuyên về máy móc xe hơi nhưng chủ yếu vẫn là máy móc máy bay_Ngay trong tập đoàn có một đường thông qua hãng hàng không Ôn Đế, đến mai hoặc vài ngày nữa mấy cô sẽ được đi tham quan, ở đây khá rộng rất dễ lạc đường_Có người làm việc cả năm vẫn không phân biệt được, cho nên mấy cô nên tập trung vào công việc tốt hơnBà thím họ Chu vẫn đều giọng, ai ai c*̃ng đều mở lá thâm xem nơi mình dọn dẹp, riêng Nhược Nhược vẫn thẩn thờ không để ý, cô rất rất thích mơ mộng, có cho cô mơ mộng cả ngày mà được trả lương cô c*̃ng làm_Ai dọn dẹp bên hãng hàng không, sẽ được tôi cho người đưa sang, còn bây giờ ai dọn dẹp bên tập đoàn đứng sang một bên_Phòng ông chủ tịch là ở đâu? tôi bóc trúngAi nấy đều ngay hàng thẳng lối nghe lệnh riêng có Nhược Nhược là ngu ngu ngơ ngơ, linh tang linh tinh_Phòng chủ tịch? cô may mắn rồi nhaChị Tiểu Chi đập vai cô một cái chúc mừng_Không có may mắn đâu chị, dọn dẹp phòng c*̉a người già c*̃ng cực lắm, đa số họ khó tính_Ax!.Nhược Nhược nói xong thì ai c*̃ng há hốc mồm thì ra cô không hề biết Chủ tịch Ôn là người ra sao_Cô Nhược, tôi nói một lần cô nghe cho rõThím Chu khoát hai tay trước ngực nhíu mày nghiêm giọng_Ôn chủ tịch là người còn rất rất trẻ, và rất rất đẹp trai tao nhã, cô được dọn dẹp ở đó là quá may mắn còn gì? Cô nên biết lớn biết nhỏ chút đi, đi làm mà không nắm thông tin gì hết_CÁI! CÁI! GÌ! người thím Chu nói có phải là ÔN THIẾU PHÀM?_À..à thì ra cô c*̃ng biết nhưng lần sau đừng có gọi thắng tên Ôn thiếu ra nếu không hậu qủa cô tự biết_Hic! tôi thật chất chỉ nghe tên chứ không hề biết mặt ạ_Thím Chu có thể nào đổi phòng dọn quét khác cho tôi được không? hay cho tôi đi cọ rửa tolet c*̃ng được mà!Nhược Nhược hai mắt sắp khóc, cô sợ đến run lên, mấy cô nữ nhân viên cứ nhìn cô kiểu như cô có phúc mà không biết hưởng, nhưng chỉ mình Nhược Nhược mới biết cô khó xử thế nào_Thế là xong!Hai mắt Nhược Nhược mơ hồ, cô lại đang tưởng tượng mình là tội nhân thiên cổ bị đeo gông giữa sa mạc_Cô đang xem thường Ôn chủ tịch hả? hừ! tôi ! không ! cho! cô ! đổiThím Chu to tiếng, sau đó mọi người tản ra đi làm công việc, Nhược Nhược c*̃ng từng bước nặng nề mà đi_ Cần gì phải gặp người hơn mình 12 tuổi chứNhược Nhược tuy ngu ngơ nhưng c*̃ng có lúc rất khôn ngoan, cô lục trong túi xách lấy ra váy chống nắng, áo khoát, bao tay, vớ, áo mưa, cô mặc tất cả vào người, cô còn đeo hai cái khẩu trang y tế nữa, cô muốn mỗi lần dọn vệ sinh như thế thì sẽ không ai nhận ra mình mà cô c*̃ng không phải ngẩn mặt để biết dung mạo người kia!***_Em thấy rất thích tiểu NhượcCô gái váy xanh lúc sáng khoát tay Ôn Thiên Phong, cô là đại tiểu thư nhà họ Kim cô tên Kim Uyên Uyên, cô có nhiều tài lẽ đặt biệt hát cực hay, hai người đang ngồi trò chuyện ở phòng uống càphê c*̉a tập đoàn_Mới gặp lần đầu mà gọi người ta là Tiểu Nhược, anh thì đặt biệt rất ghét cô ta, c*̃ng vì cô ta mà Thiếu!_Anh im đi, đừng có ghét người vô lý_Anh!._Có tin không? em chạy đi méc Phàm soái đó? anh nên nhớ Phàm soái thương em hơn cả anh, có tin em huỷ hôn không?Uyển Uyển bực dọc vì thái độ c*̉a chồng sắp cưới, đúng là Ôn Thiếu Phàm rất thương cô, thương như em gái ruột, cô gái này rất hoà đồng vui vẻ, tuy là tiểu thư con nhà giàu nhưng cô rất hòa đồng, không hề có chút chảnh choẹ_Ê! sao chuyện không đâu mà em cuống lên thế? hừ!._Hú! úúú!_Hú! úúú!_Tiếng chuông báo động?_Có kẻ đột nhập?́Ôn Thiên Phong và Kim Uyển Uyển bất ngờ nhìn nhau, trong tập đoàn lớn thế này làm sao có người đột nhập mà tiếng chuông kia cứ thét inh ỏi?5 phút trước khi có tiếng chuông báo kẻ đột nhập!.Chẳng qua là do Nhược Nhược ngụy trang nhìn kinh khủng quá, cho nên khi đến phòng chủ tịch để dọn dẹp, có người nhìn thấy kinh khủng quá nên đã nhấn chuông!_Ơ..ơ ơ!Nghe tiếng chuông kinh khủng quả, nên Nhược Nhược phát hoảng chạy mất hút, cô chạy theo lối cầu thang thoát hiểm!._Là Nhược Nhược?Nhược Nhược vừa đi vừa gở bỏ đồ ngụy trang để cái chuông đừng réo nữa, vô tình cô để cho Uyển Uyển và Thiên Phong thấy được_Ha ha, cô gái ngốc! ôi mến cô ấy quá điKim Uyển Uyển nhìn bộ dạng khổ sở c*̉a Nhược Nhược thì ôm bụng cười, còn Ôn Thiên Phong chỉ biết lắc đầu ngao ngánÔn Thiếu Phàm bây giờ mới đến tập đoàn, anh nghe tiếng chuông inh ỏi liền nhanh chân bước lên cầu thang về phòng!_A!Nhược Nhược lúng túng đi vội nên khi thấy có người xuất hiện ở cầu thang thì hoảng lắm, cô đứng hình còn người đó c*̃ng bất ngờ không kém_Nhược Nhược? sao lại ở đây?Ôn Thiếu Phàm tò mò hai con ngươi đen láy đầy tia lạnh đang hướng về cô_Ôi!.Nhược Nhược ngẩn mặt lên thì bắt gặp một người đàng ông quá ư là điển trai, hai mắt sáng chói, sóng mũi cao gương mặt đẹp rạng ngời, anh khá cao nên cô phải ngẩn lên mà nhìn, cô nhìn kiểu như trong đời cô chưa từng gặp người nào như thế_Ê! xin anh đừng hiểu lầm tôi ! tôi..Nhược Nhược vuốt lại tóc, cô hấp tấp cởi mấy tư trang trên người xuống giải thích_Chẳng qua là tôi có tí chuyện liên quan đến chủ tịch! á ! à c*̃ng không đáng là gì chỉ là tôi không được phép biết mặt chủ tịch..à thật ra là! là bảy năm trước! à không phải..ưm! nói thế nào nhỉ?Nhược Nhược lúng túng như gà mắc dây thun cô cứ đứng múa máy mà vẫn chưa giải thích được, nhưng Ôn Thiếu Phàm thì đã hiểu ra vấn đề, anh biết cô vô tình xin việc vào tập đoànÔn Thiếu Phàm không nói, anh lạnh lùng liếc nhẹ một cái rồi bỏ đi, nhưng Nhược Nhược lại chạy theo giữ người ta lại, làm thế chẳng khác gì khuấy động mặt hồ đang yên ả_Ê! anh đừng vậy mà đừng chạy đi báo động như cái chuông đó nha, tôi là người tốt, hay thế này đi anh giữ im lặng tôi tặng anh cái vé xem phim yêu thích này! tôi thích lắm đó c*̃ng xem như quà làm quen nhaNhược Nhược rút trong túi ra cái vé xem phim, trong bộ dạng cô thật ngốc, cô có biết người đứng trước mặt mình là ai mà chỉ có cái vé xem phim có thể chữa cháy chứ! hừ! ngốc hết chỗ nói

_Như bảy năm qua vậy đó, mình đâu có tò mò gương mặt c*̉a người ta, bây giờ lỡ vào tập đoàn người ta thử việc c*̃ng vậy đi

Nhược Nhược đứng múa may, cô còn c*́i đầu học bộ, cái miệng nhỏ không ngừng huyên thuyên

_Tôi là Chu Diệp, người quản lý bộ phận dọn vệ sinh!

Cái bà thím đã đứng tuổi đang cất cao giọng, thím ấy bận đồ công sở tóc búi cao, có điều miệng thì đánh son đỏ chói hơi giống mấy cô gái tuổi còn thanh xuân

Ngay lập tức mọi người tụ tập tại căn phòng để nghe phân công dọn dẹp, tập đoàn lớn có khác cái gì c*̃ng đi theo quy c*̉

_Tôi xưa nay vẫn dùng cách này với nhân viên mới, đó là cứ bốc giấy hên xui phân định nơi dọn dẹp

Có mấy cô gái trẻ cười híp mắt, chắc là đang mơ mộng được dọn dẹp phòng chủ tịch, còn Nhược Nhược mới ngày đầu đi làm đã bị mắng nên c*̃ng không để tâm mấy đến những lời cái thím tổng phụ trách vừa nói

_Của cô

Thấy Nhược Nhược đứng thất thần cho nên một chị đứng cạnh cô bốc hộ cô mảnh giấy

_Tập đoàn Ôn Thần là tập đoàn chuyên về máy móc xe hơi nhưng chủ yếu vẫn là máy móc máy bay

_Ngay trong tập đoàn có một đường thông qua hãng hàng không Ôn Đế, đến mai hoặc vài ngày nữa mấy cô sẽ được đi tham quan, ở đây khá rộng rất dễ lạc đường

_Có người làm việc cả năm vẫn không phân biệt được, cho nên mấy cô nên tập trung vào công việc tốt hơn

Bà thím họ Chu vẫn đều giọng, ai ai c*̃ng đều mở lá thâm xem nơi mình dọn dẹp, riêng Nhược Nhược vẫn thẩn thờ không để ý, cô rất rất thích mơ mộng, có cho cô mơ mộng cả ngày mà được trả lương cô c*̃ng làm

_Ai dọn dẹp bên hãng hàng không, sẽ được tôi cho người đưa sang, còn bây giờ ai dọn dẹp bên tập đoàn đứng sang một bên

_Phòng ông chủ tịch là ở đâu? tôi bóc trúng

Ai nấy đều ngay hàng thẳng lối nghe lệnh riêng có Nhược Nhược là ngu ngu ngơ ngơ, linh tang linh tinh

_Phòng chủ tịch? cô may mắn rồi nha

Chị Tiểu Chi đập vai cô một cái chúc mừng

_Không có may mắn đâu chị, dọn dẹp phòng c*̉a người già c*̃ng cực lắm, đa số họ khó tính

_Ax!.

Nhược Nhược nói xong thì ai c*̃ng há hốc mồm thì ra cô không hề biết Chủ tịch Ôn là người ra sao

_Cô Nhược, tôi nói một lần cô nghe cho rõ

Thím Chu khoát hai tay trước ngực nhíu mày nghiêm giọng

_Ôn chủ tịch là người còn rất rất trẻ, và rất rất đẹp trai tao nhã, cô được dọn dẹp ở đó là quá may mắn còn gì? Cô nên biết lớn biết nhỏ chút đi, đi làm mà không nắm thông tin gì hết

_CÁI! CÁI! GÌ! người thím Chu nói có phải là ÔN THIẾU PHÀM?

_À.

.

à thì ra cô c*̃ng biết nhưng lần sau đừng có gọi thắng tên Ôn thiếu ra nếu không hậu qủa cô tự biết

_Hic! tôi thật chất chỉ nghe tên chứ không hề biết mặt ạ

_Thím Chu có thể nào đổi phòng dọn quét khác cho tôi được không? hay cho tôi đi cọ rửa tolet c*̃ng được mà!

Nhược Nhược hai mắt sắp khóc, cô sợ đến run lên, mấy cô nữ nhân viên cứ nhìn cô kiểu như cô có phúc mà không biết hưởng, nhưng chỉ mình Nhược Nhược mới biết cô khó xử thế nào

_Thế là xong!

Hai mắt Nhược Nhược mơ hồ, cô lại đang tưởng tượng mình là tội nhân thiên cổ bị đeo gông giữa sa mạc

_Cô đang xem thường Ôn chủ tịch hả? hừ! tôi ! không ! cho! cô ! đổi

Thím Chu to tiếng, sau đó mọi người tản ra đi làm công việc, Nhược Nhược c*̃ng từng bước nặng nề mà đi

_ Cần gì phải gặp người hơn mình 12 tuổi chứ

Nhược Nhược tuy ngu ngơ nhưng c*̃ng có lúc rất khôn ngoan, cô lục trong túi xách lấy ra váy chống nắng, áo khoát, bao tay, vớ, áo mưa, cô mặc tất cả vào người, cô còn đeo hai cái khẩu trang y tế nữa, cô muốn mỗi lần dọn vệ sinh như thế thì sẽ không ai nhận ra mình mà cô c*̃ng không phải ngẩn mặt để biết dung mạo người kia!

***

_Em thấy rất thích tiểu Nhược

Cô gái váy xanh lúc sáng khoát tay Ôn Thiên Phong, cô là đại tiểu thư nhà họ Kim cô tên Kim Uyên Uyên, cô có nhiều tài lẽ đặt biệt hát cực hay, hai người đang ngồi trò chuyện ở phòng uống càphê c*̉a tập đoàn

_Mới gặp lần đầu mà gọi người ta là Tiểu Nhược, anh thì đặt biệt rất ghét cô ta, c*̃ng vì cô ta mà Thiếu!

_Anh im đi, đừng có ghét người vô lý

_Anh!.

_Có tin không? em chạy đi méc Phàm soái đó? anh nên nhớ Phàm soái thương em hơn cả anh, có tin em huỷ hôn không?

Uyển Uyển bực dọc vì thái độ c*̉a chồng sắp cưới, đúng là Ôn Thiếu Phàm rất thương cô, thương như em gái ruột, cô gái này rất hoà đồng vui vẻ, tuy là tiểu thư con nhà giàu nhưng cô rất hòa đồng, không hề có chút chảnh choẹ

_Ê! sao chuyện không đâu mà em cuống lên thế? hừ!.

_Hú! úúú!

_Hú! úúú!

_Tiếng chuông báo động?

_Có kẻ đột nhập?

́Ôn Thiên Phong và Kim Uyển Uyển bất ngờ nhìn nhau, trong tập đoàn lớn thế này làm sao có người đột nhập mà tiếng chuông kia cứ thét inh ỏi?

5 phút trước khi có tiếng chuông báo kẻ đột nhập!.

Chẳng qua là do Nhược Nhược ngụy trang nhìn kinh khủng quá, cho nên khi đến phòng chủ tịch để dọn dẹp, có người nhìn thấy kinh khủng quá nên đã nhấn chuông!

_Ơ.

.

ơ ơ!

Nghe tiếng chuông kinh khủng quả, nên Nhược Nhược phát hoảng chạy mất hút, cô chạy theo lối cầu thang thoát hiểm!.

_Là Nhược Nhược?

Nhược Nhược vừa đi vừa gở bỏ đồ ngụy trang để cái chuông đừng réo nữa, vô tình cô để cho Uyển Uyển và Thiên Phong thấy được

_Ha ha, cô gái ngốc! ôi mến cô ấy quá đi

Kim Uyển Uyển nhìn bộ dạng khổ sở c*̉a Nhược Nhược thì ôm bụng cười, còn Ôn Thiên Phong chỉ biết lắc đầu ngao ngán

Ôn Thiếu Phàm bây giờ mới đến tập đoàn, anh nghe tiếng chuông inh ỏi liền nhanh chân bước lên cầu thang về phòng!

_A!

Nhược Nhược lúng túng đi vội nên khi thấy có người xuất hiện ở cầu thang thì hoảng lắm, cô đứng hình còn người đó c*̃ng bất ngờ không kém

_Nhược Nhược? sao lại ở đây?

Ôn Thiếu Phàm tò mò hai con ngươi đen láy đầy tia lạnh đang hướng về cô

_Ôi!.

Nhược Nhược ngẩn mặt lên thì bắt gặp một người đàng ông quá ư là điển trai, hai mắt sáng chói, sóng mũi cao gương mặt đẹp rạng ngời, anh khá cao nên cô phải ngẩn lên mà nhìn, cô nhìn kiểu như trong đời cô chưa từng gặp người nào như thế

_Ê! xin anh đừng hiểu lầm tôi ! tôi.

.

Nhược Nhược vuốt lại tóc, cô hấp tấp cởi mấy tư trang trên người xuống giải thích

_Chẳng qua là tôi có tí chuyện liên quan đến chủ tịch! á ! à c*̃ng không đáng là gì chỉ là tôi không được phép biết mặt chủ tịch.

.

à thật ra là! là bảy năm trước! à không phải.

.

ưm! nói thế nào nhỉ?

Nhược Nhược lúng túng như gà mắc dây thun cô cứ đứng múa máy mà vẫn chưa giải thích được, nhưng Ôn Thiếu Phàm thì đã hiểu ra vấn đề, anh biết cô vô tình xin việc vào tập đoàn

Ôn Thiếu Phàm không nói, anh lạnh lùng liếc nhẹ một cái rồi bỏ đi, nhưng Nhược Nhược lại chạy theo giữ người ta lại, làm thế chẳng khác gì khuấy động mặt hồ đang yên ả

_Ê! anh đừng vậy mà đừng chạy đi báo động như cái chuông đó nha, tôi là người tốt, hay thế này đi anh giữ im lặng tôi tặng anh cái vé xem phim yêu thích này! tôi thích lắm đó c*̃ng xem như quà làm quen nha

Nhược Nhược rút trong túi ra cái vé xem phim, trong bộ dạng cô thật ngốc, cô có biết người đứng trước mặt mình là ai mà chỉ có cái vé xem phim có thể chữa cháy chứ! hừ! ngốc hết chỗ nói

Không Nghĩ Sẽ Yêu EmTác giả: thuytinh103Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng… _Như bảy năm qua vậy đó, mình đâu có tò mò gương mặt c*̉a người ta, bây giờ lỡ vào tập đoàn người ta thử việc c*̃ng vậy điNhược Nhược đứng múa may, cô còn c*́i đầu học bộ, cái miệng nhỏ không ngừng huyên thuyên_Tôi là Chu Diệp, người quản lý bộ phận dọn vệ sinh!Cái bà thím đã đứng tuổi đang cất cao giọng, thím ấy bận đồ công sở tóc búi cao, có điều miệng thì đánh son đỏ chói hơi giống mấy cô gái tuổi còn thanh xuânNgay lập tức mọi người tụ tập tại căn phòng để nghe phân công dọn dẹp, tập đoàn lớn có khác cái gì c*̃ng đi theo quy c*̉_Tôi xưa nay vẫn dùng cách này với nhân viên mới, đó là cứ bốc giấy hên xui phân định nơi dọn dẹpCó mấy cô gái trẻ cười híp mắt, chắc là đang mơ mộng được dọn dẹp phòng chủ tịch, còn Nhược Nhược mới ngày đầu đi làm đã bị mắng nên c*̃ng không để tâm mấy đến những lời cái thím tổng phụ trách vừa nói_Của côThấy Nhược Nhược đứng thất thần cho nên một chị đứng cạnh cô bốc hộ cô mảnh giấy_Tập đoàn Ôn Thần là tập đoàn chuyên về máy móc xe hơi nhưng chủ yếu vẫn là máy móc máy bay_Ngay trong tập đoàn có một đường thông qua hãng hàng không Ôn Đế, đến mai hoặc vài ngày nữa mấy cô sẽ được đi tham quan, ở đây khá rộng rất dễ lạc đường_Có người làm việc cả năm vẫn không phân biệt được, cho nên mấy cô nên tập trung vào công việc tốt hơnBà thím họ Chu vẫn đều giọng, ai ai c*̃ng đều mở lá thâm xem nơi mình dọn dẹp, riêng Nhược Nhược vẫn thẩn thờ không để ý, cô rất rất thích mơ mộng, có cho cô mơ mộng cả ngày mà được trả lương cô c*̃ng làm_Ai dọn dẹp bên hãng hàng không, sẽ được tôi cho người đưa sang, còn bây giờ ai dọn dẹp bên tập đoàn đứng sang một bên_Phòng ông chủ tịch là ở đâu? tôi bóc trúngAi nấy đều ngay hàng thẳng lối nghe lệnh riêng có Nhược Nhược là ngu ngu ngơ ngơ, linh tang linh tinh_Phòng chủ tịch? cô may mắn rồi nhaChị Tiểu Chi đập vai cô một cái chúc mừng_Không có may mắn đâu chị, dọn dẹp phòng c*̉a người già c*̃ng cực lắm, đa số họ khó tính_Ax!.Nhược Nhược nói xong thì ai c*̃ng há hốc mồm thì ra cô không hề biết Chủ tịch Ôn là người ra sao_Cô Nhược, tôi nói một lần cô nghe cho rõThím Chu khoát hai tay trước ngực nhíu mày nghiêm giọng_Ôn chủ tịch là người còn rất rất trẻ, và rất rất đẹp trai tao nhã, cô được dọn dẹp ở đó là quá may mắn còn gì? Cô nên biết lớn biết nhỏ chút đi, đi làm mà không nắm thông tin gì hết_CÁI! CÁI! GÌ! người thím Chu nói có phải là ÔN THIẾU PHÀM?_À..à thì ra cô c*̃ng biết nhưng lần sau đừng có gọi thắng tên Ôn thiếu ra nếu không hậu qủa cô tự biết_Hic! tôi thật chất chỉ nghe tên chứ không hề biết mặt ạ_Thím Chu có thể nào đổi phòng dọn quét khác cho tôi được không? hay cho tôi đi cọ rửa tolet c*̃ng được mà!Nhược Nhược hai mắt sắp khóc, cô sợ đến run lên, mấy cô nữ nhân viên cứ nhìn cô kiểu như cô có phúc mà không biết hưởng, nhưng chỉ mình Nhược Nhược mới biết cô khó xử thế nào_Thế là xong!Hai mắt Nhược Nhược mơ hồ, cô lại đang tưởng tượng mình là tội nhân thiên cổ bị đeo gông giữa sa mạc_Cô đang xem thường Ôn chủ tịch hả? hừ! tôi ! không ! cho! cô ! đổiThím Chu to tiếng, sau đó mọi người tản ra đi làm công việc, Nhược Nhược c*̃ng từng bước nặng nề mà đi_ Cần gì phải gặp người hơn mình 12 tuổi chứNhược Nhược tuy ngu ngơ nhưng c*̃ng có lúc rất khôn ngoan, cô lục trong túi xách lấy ra váy chống nắng, áo khoát, bao tay, vớ, áo mưa, cô mặc tất cả vào người, cô còn đeo hai cái khẩu trang y tế nữa, cô muốn mỗi lần dọn vệ sinh như thế thì sẽ không ai nhận ra mình mà cô c*̃ng không phải ngẩn mặt để biết dung mạo người kia!***_Em thấy rất thích tiểu NhượcCô gái váy xanh lúc sáng khoát tay Ôn Thiên Phong, cô là đại tiểu thư nhà họ Kim cô tên Kim Uyên Uyên, cô có nhiều tài lẽ đặt biệt hát cực hay, hai người đang ngồi trò chuyện ở phòng uống càphê c*̉a tập đoàn_Mới gặp lần đầu mà gọi người ta là Tiểu Nhược, anh thì đặt biệt rất ghét cô ta, c*̃ng vì cô ta mà Thiếu!_Anh im đi, đừng có ghét người vô lý_Anh!._Có tin không? em chạy đi méc Phàm soái đó? anh nên nhớ Phàm soái thương em hơn cả anh, có tin em huỷ hôn không?Uyển Uyển bực dọc vì thái độ c*̉a chồng sắp cưới, đúng là Ôn Thiếu Phàm rất thương cô, thương như em gái ruột, cô gái này rất hoà đồng vui vẻ, tuy là tiểu thư con nhà giàu nhưng cô rất hòa đồng, không hề có chút chảnh choẹ_Ê! sao chuyện không đâu mà em cuống lên thế? hừ!._Hú! úúú!_Hú! úúú!_Tiếng chuông báo động?_Có kẻ đột nhập?́Ôn Thiên Phong và Kim Uyển Uyển bất ngờ nhìn nhau, trong tập đoàn lớn thế này làm sao có người đột nhập mà tiếng chuông kia cứ thét inh ỏi?5 phút trước khi có tiếng chuông báo kẻ đột nhập!.Chẳng qua là do Nhược Nhược ngụy trang nhìn kinh khủng quá, cho nên khi đến phòng chủ tịch để dọn dẹp, có người nhìn thấy kinh khủng quá nên đã nhấn chuông!_Ơ..ơ ơ!Nghe tiếng chuông kinh khủng quả, nên Nhược Nhược phát hoảng chạy mất hút, cô chạy theo lối cầu thang thoát hiểm!._Là Nhược Nhược?Nhược Nhược vừa đi vừa gở bỏ đồ ngụy trang để cái chuông đừng réo nữa, vô tình cô để cho Uyển Uyển và Thiên Phong thấy được_Ha ha, cô gái ngốc! ôi mến cô ấy quá điKim Uyển Uyển nhìn bộ dạng khổ sở c*̉a Nhược Nhược thì ôm bụng cười, còn Ôn Thiên Phong chỉ biết lắc đầu ngao ngánÔn Thiếu Phàm bây giờ mới đến tập đoàn, anh nghe tiếng chuông inh ỏi liền nhanh chân bước lên cầu thang về phòng!_A!Nhược Nhược lúng túng đi vội nên khi thấy có người xuất hiện ở cầu thang thì hoảng lắm, cô đứng hình còn người đó c*̃ng bất ngờ không kém_Nhược Nhược? sao lại ở đây?Ôn Thiếu Phàm tò mò hai con ngươi đen láy đầy tia lạnh đang hướng về cô_Ôi!.Nhược Nhược ngẩn mặt lên thì bắt gặp một người đàng ông quá ư là điển trai, hai mắt sáng chói, sóng mũi cao gương mặt đẹp rạng ngời, anh khá cao nên cô phải ngẩn lên mà nhìn, cô nhìn kiểu như trong đời cô chưa từng gặp người nào như thế_Ê! xin anh đừng hiểu lầm tôi ! tôi..Nhược Nhược vuốt lại tóc, cô hấp tấp cởi mấy tư trang trên người xuống giải thích_Chẳng qua là tôi có tí chuyện liên quan đến chủ tịch! á ! à c*̃ng không đáng là gì chỉ là tôi không được phép biết mặt chủ tịch..à thật ra là! là bảy năm trước! à không phải..ưm! nói thế nào nhỉ?Nhược Nhược lúng túng như gà mắc dây thun cô cứ đứng múa máy mà vẫn chưa giải thích được, nhưng Ôn Thiếu Phàm thì đã hiểu ra vấn đề, anh biết cô vô tình xin việc vào tập đoànÔn Thiếu Phàm không nói, anh lạnh lùng liếc nhẹ một cái rồi bỏ đi, nhưng Nhược Nhược lại chạy theo giữ người ta lại, làm thế chẳng khác gì khuấy động mặt hồ đang yên ả_Ê! anh đừng vậy mà đừng chạy đi báo động như cái chuông đó nha, tôi là người tốt, hay thế này đi anh giữ im lặng tôi tặng anh cái vé xem phim yêu thích này! tôi thích lắm đó c*̃ng xem như quà làm quen nhaNhược Nhược rút trong túi ra cái vé xem phim, trong bộ dạng cô thật ngốc, cô có biết người đứng trước mặt mình là ai mà chỉ có cái vé xem phim có thể chữa cháy chứ! hừ! ngốc hết chỗ nói

Chương 2