Tác giả:

Nhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng…

Chương 14

Không Nghĩ Sẽ Yêu EmTác giả: thuytinh103Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng… _Hừ!Ôn Thiếu Phàm không nói nữa anh phất tay, sau đó có bốn tên bận vest đen vào phòng giở luôn cái giường lên, Nhược Nhược giật mình, cô không ngờ Ôn Thiếu Phàm ngang tàn đến thế_Ôn! Ôn!Ôn Thiếu Phàm vẫn không nói, anh nhìn cô gái nhỏ đang lúng túng, hai má cô ửng đỏ trông rất đáng yêu, anh c*́i người nhấc cô lên_Bỏ tôi ra! bỏ tôi ra!Ôn Thiếu Phàm bồng cô ra xe, sau đó đặt cô vào xe_Mở cửa! mở cửa_Chạy!Mặc cô vùng vẩy Ôn Thiếu Phàm vẫn không lay động anh ra lệnh cho tài xế chạy_Ôn chủ tịch anh làm gì vậy hả? cho tôi xuống!_Nhược tiểu thư tôi nghĩ cô nên ngoan ngoãn, cô mà làm trầy xe thì cả đời c*̃ng không đền nỗi đâuTồn Thư ngồi ở ghế phía trước nhắc khéo cô, cái này giống đe dọa hơn, nhắc đến đền tiền là Nhược Nhược ngồi im không la lối nữa_Ôn chủ tịch! Ôn!_Hôm trước đâu có gọi như thế_Từ trước đến giờ tôi vẫn gọi vậy mà, đâu có vô lễ đâu?_Hôm trước gọi là Ôn Thiếu Phàm mà!_Hả? có hả? xin..xin lỗi!Nhược Nhược lúng túng, cô lờ mờ nhớ lại hôm trước, đúng là xấu hổ, hôm đó vì kiếm tiền mà mém tí cô xong đời, còn báo hại Ôn Thiếu Phàm đến cứu!_Tôi xin lỗi vì đã làm phiền, đáng lẽ tôi không nên gây rắc rối, c*̃ng không nên tiếp xúc với Ôn chủ tịch nhiều! thật là!_Bớt nói nhảm đi, có đói bụng không?Ôn Thiếu Phàm ngắt lời cô, cô đưa tay che mồm không nói nữa, cô biết mình mà mở miệng thì toàn chuyện chẳng tốt, nên ít lời cho đỡ, nhưng được vài giây cô lại bắt đầu mở miệng!_Ê! khoan đã!Cô thét lên làm tài xế hốt hoảng liền xi nhan thắng gấp bên lề!_Nếu tôi lấy 400cc máu c*̉a Ôn chủ tịch thì chẳng phải sau này tôi sẽ nhiễm cái bệnh lạnh lùng vô cảm sao? rồi cao ngạo nữa, hừm! không được đâu! không ổn!Nhược Nhược múa tay diễn giải, anh tài xế và Tồn Thư nhìn nhau khiếp sợ, sao cứ đang yên lành mấy phút là y rằng cô lại nói mấy chuyện khiến anh phát điên_Cô ta đúng là bom nổ chậm, chúng ta sắp gặp nguy rồi!_Trong mắt cô tôi chỉ có nhiêu đó à?Anh nâng cằm cô lên, anh kề sát cô hơn, hai người ngối phía trước muốn nhìn ngó lắm nhưng không dám, họ chỉ dám cười gượng nhìn nhau_Không! còn nhiều nữa!_Ôi! ôi, cô ta vẫn chưa chịu tắt cái đài đó điTồn Thư nghiến răng, cô thiết nghĩ từ ngày Nhược Nhược xuất hiện thì công việc thư ký c*̉a cô ngày càng trở nên nặng nề_Ê! bên kia có bán hộ̣t vịt lộnNhược Nhược hất tay anh ra, hai mắt cô sáng kên khi thấy bên đường có bán hột vịt lộn, cô biết mình lỡ lời nên vội đưa tay bụp miệng lại, cô buồn buồn luyến tiếc nhìn mấy trứng hột vịt lộn bên đường_Tồn Thư!_Đấy! tôi nói mà, rồi cơn giận sẽ ập đến nhanh thôiTồn Thư nhăn nhó khi chủ tịch yêu qúy đang gọi_Đi sang bên kia mua cho cô ta_SAO???Tồn Thư lần nữa bỡ ngỡ, từ trước đến nay đại thiếu gia c*̉a cô lúc nào c*̃ng cứng nhắc và quy c*̉, riêng chỉ có Nhược Nhược là làm anh thay đổi, anh lúc nào c*̃ng ngang tàn nhưng lại rất dịu nhẹ với cô, Tồn Thư nhớ có lần dù ai ai c*̃ng khẳng định tình cảm Ôn Thiếu Phàm dành cho Tự Thiên Đy là nhất nào ngờ những cảm giác khi ở bên Nhược Nhược hoàn toàn khác hẳn với Thiên Đy_Tôi tự đi được mà, đừng phiền thư ký c*̉a Ôn chủ tịch, cô ấy là thư ký thì đừng nên giao việc cá nhânNhược Nhược đẩy cửa ra ngoài, Tồn Thư từ bất ngờ này chuyển sang bất ngờ khác, Nhược Nhược nói lời nào đều được anh đáp ứng thường ngày mà thế chắc anh đã không! để! yên_Ngồi yên đóÔn Thiếu Phàm kéo tay cô lại, anh bứơc xuống xe đi mua trứng cho cô, dù là anh cực kỳ ghét món này_Chỉ là mua thôi, về nhà cô ta tự ăn mà!Ôn Thiếu Phàm không thích chuyện này thế mà vì cô nên anh chiều ý_Đây là thật hay mơ đây? hic!Tồn Thư tiếc là Trương Nam không có ở đây, để anh c*̃ng được chứng kiến sự thay đổi c*̉a đại thiếu gia yêu quý_Cầm lấy, về nhà mới được ănÔn Thiếu Phàm quăng mấy quả trứng lên người cô, cô đón lấy cười thích thú, thật ra thì cô đã khỏe hơn nhiếu chỉ là đêm hôm qua Phương Phương đưa cô vào bệnh viện vì sợ vết thương cô bị động sẽ nguy hiểm!_Về nhà ăn thì đâu có còn ngonNhược Nhược lấy quả trứng ra khỏi hộp, cô cầm trên tay nào ngờ khi xe chạy làm tay cô run, quả trứng rơi vào người anh!_Hơ! xin..xin_Lần này là lần thứ mấy rồi hả? tôi không nói cô làm tới à?Ôn Thiếu Phàm thét lên, sau đó nắm cổ tay cô bóp mạnh làm vết thương nhói lên rất đau!.cô nhăn mặt khó chịu_A! đau, hic! bỏ tay tôi ra đi!Nhược Nhược thều thào sợ hãi, hai vao nhún lại đau đớn, anh thu lại cái mạnh bạo, nhìn cô bị thương anh rất xót xa dù không biết tại sao nữa_Lần sau đừng tuỳ tiện_Sao! sao phải tốt một tí rồi bắt đầu khó chịu chứ?_Đang giả ngốc đó hả?_Không biết tôi lo lắng cho cô à?Anh nghĩ thầm, không biết tại sao cứ lo lắng cho cô!..

_Hừ!

Ôn Thiếu Phàm không nói nữa anh phất tay, sau đó có bốn tên bận vest đen vào phòng giở luôn cái giường lên, Nhược Nhược giật mình, cô không ngờ Ôn Thiếu Phàm ngang tàn đến thế

_Ôn! Ôn!

Ôn Thiếu Phàm vẫn không nói, anh nhìn cô gái nhỏ đang lúng túng, hai má cô ửng đỏ trông rất đáng yêu, anh c*́i người nhấc cô lên

_Bỏ tôi ra! bỏ tôi ra!

Ôn Thiếu Phàm bồng cô ra xe, sau đó đặt cô vào xe

_Mở cửa! mở cửa

_Chạy!

Mặc cô vùng vẩy Ôn Thiếu Phàm vẫn không lay động anh ra lệnh cho tài xế chạy

_Ôn chủ tịch anh làm gì vậy hả? cho tôi xuống!

_Nhược tiểu thư tôi nghĩ cô nên ngoan ngoãn, cô mà làm trầy xe thì cả đời c*̃ng không đền nỗi đâu

Tồn Thư ngồi ở ghế phía trước nhắc khéo cô, cái này giống đe dọa hơn, nhắc đến đền tiền là Nhược Nhược ngồi im không la lối nữa

_Ôn chủ tịch! Ôn!

_Hôm trước đâu có gọi như thế

_Từ trước đến giờ tôi vẫn gọi vậy mà, đâu có vô lễ đâu?

_Hôm trước gọi là Ôn Thiếu Phàm mà!

_Hả? có hả? xin.

.

xin lỗi!

Nhược Nhược lúng túng, cô lờ mờ nhớ lại hôm trước, đúng là xấu hổ, hôm đó vì kiếm tiền mà mém tí cô xong đời, còn báo hại Ôn Thiếu Phàm đến cứu!

_Tôi xin lỗi vì đã làm phiền, đáng lẽ tôi không nên gây rắc rối, c*̃ng không nên tiếp xúc với Ôn chủ tịch nhiều! thật là!

_Bớt nói nhảm đi, có đói bụng không?

Ôn Thiếu Phàm ngắt lời cô, cô đưa tay che mồm không nói nữa, cô biết mình mà mở miệng thì toàn chuyện chẳng tốt, nên ít lời cho đỡ, nhưng được vài giây cô lại bắt đầu mở miệng!

_Ê! khoan đã!

Cô thét lên làm tài xế hốt hoảng liền xi nhan thắng gấp bên lề!

_Nếu tôi lấy 400cc máu c*̉a Ôn chủ tịch thì chẳng phải sau này tôi sẽ nhiễm cái bệnh lạnh lùng vô cảm sao? rồi cao ngạo nữa, hừm! không được đâu! không ổn!

Nhược Nhược múa tay diễn giải, anh tài xế và Tồn Thư nhìn nhau khiếp sợ, sao cứ đang yên lành mấy phút là y rằng cô lại nói mấy chuyện khiến anh phát điên

_Cô ta đúng là bom nổ chậm, chúng ta sắp gặp nguy rồi!

_Trong mắt cô tôi chỉ có nhiêu đó à?

Anh nâng cằm cô lên, anh kề sát cô hơn, hai người ngối phía trước muốn nhìn ngó lắm nhưng không dám, họ chỉ dám cười gượng nhìn nhau

_Không! còn nhiều nữa!

_Ôi! ôi, cô ta vẫn chưa chịu tắt cái đài đó đi

Tồn Thư nghiến răng, cô thiết nghĩ từ ngày Nhược Nhược xuất hiện thì công việc thư ký c*̉a cô ngày càng trở nên nặng nề

_Ê! bên kia có bán hộ̣t vịt lộn

Nhược Nhược hất tay anh ra, hai mắt cô sáng kên khi thấy bên đường có bán hột vịt lộn, cô biết mình lỡ lời nên vội đưa tay bụp miệng lại, cô buồn buồn luyến tiếc nhìn mấy trứng hột vịt lộn bên đường

_Tồn Thư!

_Đấy! tôi nói mà, rồi cơn giận sẽ ập đến nhanh thôi

Tồn Thư nhăn nhó khi chủ tịch yêu qúy đang gọi

_Đi sang bên kia mua cho cô ta

_SAO???

Tồn Thư lần nữa bỡ ngỡ, từ trước đến nay đại thiếu gia c*̉a cô lúc nào c*̃ng cứng nhắc và quy c*̉, riêng chỉ có Nhược Nhược là làm anh thay đổi, anh lúc nào c*̃ng ngang tàn nhưng lại rất dịu nhẹ với cô, Tồn Thư nhớ có lần dù ai ai c*̃ng khẳng định tình cảm Ôn Thiếu Phàm dành cho Tự Thiên Đy là nhất nào ngờ những cảm giác khi ở bên Nhược Nhược hoàn toàn khác hẳn với Thiên Đy

_Tôi tự đi được mà, đừng phiền thư ký c*̉a Ôn chủ tịch, cô ấy là thư ký thì đừng nên giao việc cá nhân

Nhược Nhược đẩy cửa ra ngoài, Tồn Thư từ bất ngờ này chuyển sang bất ngờ khác, Nhược Nhược nói lời nào đều được anh đáp ứng thường ngày mà thế chắc anh đã không! để! yên

_Ngồi yên đó

Ôn Thiếu Phàm kéo tay cô lại, anh bứơc xuống xe đi mua trứng cho cô, dù là anh cực kỳ ghét món này

_Chỉ là mua thôi, về nhà cô ta tự ăn mà!

Ôn Thiếu Phàm không thích chuyện này thế mà vì cô nên anh chiều ý

_Đây là thật hay mơ đây? hic!

Tồn Thư tiếc là Trương Nam không có ở đây, để anh c*̃ng được chứng kiến sự thay đổi c*̉a đại thiếu gia yêu quý

_Cầm lấy, về nhà mới được ăn

Ôn Thiếu Phàm quăng mấy quả trứng lên người cô, cô đón lấy cười thích thú, thật ra thì cô đã khỏe hơn nhiếu chỉ là đêm hôm qua Phương Phương đưa cô vào bệnh viện vì sợ vết thương cô bị động sẽ nguy hiểm!

_Về nhà ăn thì đâu có còn ngon

Nhược Nhược lấy quả trứng ra khỏi hộp, cô cầm trên tay nào ngờ khi xe chạy làm tay cô run, quả trứng rơi vào người anh!

_Hơ! xin.

.

xin

_Lần này là lần thứ mấy rồi hả? tôi không nói cô làm tới à?

Ôn Thiếu Phàm thét lên, sau đó nắm cổ tay cô bóp mạnh làm vết thương nhói lên rất đau!.

cô nhăn mặt khó chịu

_A! đau, hic! bỏ tay tôi ra đi!

Nhược Nhược thều thào sợ hãi, hai vao nhún lại đau đớn, anh thu lại cái mạnh bạo, nhìn cô bị thương anh rất xót xa dù không biết tại sao nữa

_Lần sau đừng tuỳ tiện

_Sao! sao phải tốt một tí rồi bắt đầu khó chịu chứ?

_Đang giả ngốc đó hả?

_Không biết tôi lo lắng cho cô à?

Anh nghĩ thầm, không biết tại sao cứ lo lắng cho cô!.

.

Không Nghĩ Sẽ Yêu EmTác giả: thuytinh103Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng… _Hừ!Ôn Thiếu Phàm không nói nữa anh phất tay, sau đó có bốn tên bận vest đen vào phòng giở luôn cái giường lên, Nhược Nhược giật mình, cô không ngờ Ôn Thiếu Phàm ngang tàn đến thế_Ôn! Ôn!Ôn Thiếu Phàm vẫn không nói, anh nhìn cô gái nhỏ đang lúng túng, hai má cô ửng đỏ trông rất đáng yêu, anh c*́i người nhấc cô lên_Bỏ tôi ra! bỏ tôi ra!Ôn Thiếu Phàm bồng cô ra xe, sau đó đặt cô vào xe_Mở cửa! mở cửa_Chạy!Mặc cô vùng vẩy Ôn Thiếu Phàm vẫn không lay động anh ra lệnh cho tài xế chạy_Ôn chủ tịch anh làm gì vậy hả? cho tôi xuống!_Nhược tiểu thư tôi nghĩ cô nên ngoan ngoãn, cô mà làm trầy xe thì cả đời c*̃ng không đền nỗi đâuTồn Thư ngồi ở ghế phía trước nhắc khéo cô, cái này giống đe dọa hơn, nhắc đến đền tiền là Nhược Nhược ngồi im không la lối nữa_Ôn chủ tịch! Ôn!_Hôm trước đâu có gọi như thế_Từ trước đến giờ tôi vẫn gọi vậy mà, đâu có vô lễ đâu?_Hôm trước gọi là Ôn Thiếu Phàm mà!_Hả? có hả? xin..xin lỗi!Nhược Nhược lúng túng, cô lờ mờ nhớ lại hôm trước, đúng là xấu hổ, hôm đó vì kiếm tiền mà mém tí cô xong đời, còn báo hại Ôn Thiếu Phàm đến cứu!_Tôi xin lỗi vì đã làm phiền, đáng lẽ tôi không nên gây rắc rối, c*̃ng không nên tiếp xúc với Ôn chủ tịch nhiều! thật là!_Bớt nói nhảm đi, có đói bụng không?Ôn Thiếu Phàm ngắt lời cô, cô đưa tay che mồm không nói nữa, cô biết mình mà mở miệng thì toàn chuyện chẳng tốt, nên ít lời cho đỡ, nhưng được vài giây cô lại bắt đầu mở miệng!_Ê! khoan đã!Cô thét lên làm tài xế hốt hoảng liền xi nhan thắng gấp bên lề!_Nếu tôi lấy 400cc máu c*̉a Ôn chủ tịch thì chẳng phải sau này tôi sẽ nhiễm cái bệnh lạnh lùng vô cảm sao? rồi cao ngạo nữa, hừm! không được đâu! không ổn!Nhược Nhược múa tay diễn giải, anh tài xế và Tồn Thư nhìn nhau khiếp sợ, sao cứ đang yên lành mấy phút là y rằng cô lại nói mấy chuyện khiến anh phát điên_Cô ta đúng là bom nổ chậm, chúng ta sắp gặp nguy rồi!_Trong mắt cô tôi chỉ có nhiêu đó à?Anh nâng cằm cô lên, anh kề sát cô hơn, hai người ngối phía trước muốn nhìn ngó lắm nhưng không dám, họ chỉ dám cười gượng nhìn nhau_Không! còn nhiều nữa!_Ôi! ôi, cô ta vẫn chưa chịu tắt cái đài đó điTồn Thư nghiến răng, cô thiết nghĩ từ ngày Nhược Nhược xuất hiện thì công việc thư ký c*̉a cô ngày càng trở nên nặng nề_Ê! bên kia có bán hộ̣t vịt lộnNhược Nhược hất tay anh ra, hai mắt cô sáng kên khi thấy bên đường có bán hột vịt lộn, cô biết mình lỡ lời nên vội đưa tay bụp miệng lại, cô buồn buồn luyến tiếc nhìn mấy trứng hột vịt lộn bên đường_Tồn Thư!_Đấy! tôi nói mà, rồi cơn giận sẽ ập đến nhanh thôiTồn Thư nhăn nhó khi chủ tịch yêu qúy đang gọi_Đi sang bên kia mua cho cô ta_SAO???Tồn Thư lần nữa bỡ ngỡ, từ trước đến nay đại thiếu gia c*̉a cô lúc nào c*̃ng cứng nhắc và quy c*̉, riêng chỉ có Nhược Nhược là làm anh thay đổi, anh lúc nào c*̃ng ngang tàn nhưng lại rất dịu nhẹ với cô, Tồn Thư nhớ có lần dù ai ai c*̃ng khẳng định tình cảm Ôn Thiếu Phàm dành cho Tự Thiên Đy là nhất nào ngờ những cảm giác khi ở bên Nhược Nhược hoàn toàn khác hẳn với Thiên Đy_Tôi tự đi được mà, đừng phiền thư ký c*̉a Ôn chủ tịch, cô ấy là thư ký thì đừng nên giao việc cá nhânNhược Nhược đẩy cửa ra ngoài, Tồn Thư từ bất ngờ này chuyển sang bất ngờ khác, Nhược Nhược nói lời nào đều được anh đáp ứng thường ngày mà thế chắc anh đã không! để! yên_Ngồi yên đóÔn Thiếu Phàm kéo tay cô lại, anh bứơc xuống xe đi mua trứng cho cô, dù là anh cực kỳ ghét món này_Chỉ là mua thôi, về nhà cô ta tự ăn mà!Ôn Thiếu Phàm không thích chuyện này thế mà vì cô nên anh chiều ý_Đây là thật hay mơ đây? hic!Tồn Thư tiếc là Trương Nam không có ở đây, để anh c*̃ng được chứng kiến sự thay đổi c*̉a đại thiếu gia yêu quý_Cầm lấy, về nhà mới được ănÔn Thiếu Phàm quăng mấy quả trứng lên người cô, cô đón lấy cười thích thú, thật ra thì cô đã khỏe hơn nhiếu chỉ là đêm hôm qua Phương Phương đưa cô vào bệnh viện vì sợ vết thương cô bị động sẽ nguy hiểm!_Về nhà ăn thì đâu có còn ngonNhược Nhược lấy quả trứng ra khỏi hộp, cô cầm trên tay nào ngờ khi xe chạy làm tay cô run, quả trứng rơi vào người anh!_Hơ! xin..xin_Lần này là lần thứ mấy rồi hả? tôi không nói cô làm tới à?Ôn Thiếu Phàm thét lên, sau đó nắm cổ tay cô bóp mạnh làm vết thương nhói lên rất đau!.cô nhăn mặt khó chịu_A! đau, hic! bỏ tay tôi ra đi!Nhược Nhược thều thào sợ hãi, hai vao nhún lại đau đớn, anh thu lại cái mạnh bạo, nhìn cô bị thương anh rất xót xa dù không biết tại sao nữa_Lần sau đừng tuỳ tiện_Sao! sao phải tốt một tí rồi bắt đầu khó chịu chứ?_Đang giả ngốc đó hả?_Không biết tôi lo lắng cho cô à?Anh nghĩ thầm, không biết tại sao cứ lo lắng cho cô!..

Chương 14