Tác giả:

Nhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng…

Chương 18

Không Nghĩ Sẽ Yêu EmTác giả: thuytinh103Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng… Cô lợi dụng thời cơ anh không để ý mà lo mãi mê hôn mình, nên nhanh chóng tháo giày đánh vào đầu anh_A!Nhược tháo chạy, c*̃ng may cửa thang máy đã mở, cô cấm đầu chạy không dám nhìn lại, thế là anh bị hai vết thương một ở đầu và một ở tay! anh vẫn còn điên tiết vì chưa xác thực được việc cô có mang thai hay không, anh đi ra ngoài, tất nhiên là tìm cô, cho đến khi nào mọi chuyện sáng tỏ mới thôi***_Cái gì? sao hai người nghĩ như thế? hic thế là hai người hại Tiểu Nhược rồi, chúng tôi là đang nói đến cái Wifi nhà tôi, nó yếu quá chỉ có hai vạch, tôi nói là bỏ đi gắn cái khác nhưng Tiểu Nhược không chịu! hừ! sao hai người không hỏi rõ!Phương Phương sau khi đón khách xong thì đi tìm Nhược Nhược, cô chưa kịp tìm thì gặp Trương Nam và Tồn Thư, anh c*̃ng vừa bước tới, thế là Ôn Thiếu Phàm biết anh đã hiểu lầm Nhược NhượcCô lủi thủi đi về nhà, vừa đi cô vừa khóc, cô khóc rất dai, đến nhà cô ngồi xuống sàn mà khóc, 10 phút sau cô nghe tiếng xe cô đoán là Phương Phương về, nên chạy ra đón, hai mắt cô lem nhem nhìn thảm hạiPhương Phương bước xuống xe, Nhược Nhược chỉ nghĩ đơn giản là Tiểu Phương đã tìm được một anh chàng ở bữa tiệc nên được đưa về, nhưng khi Ôn Thiếu Phàm bước xuống xe cô mới đứng hình, Tiểu Phương ra hiệu cho cô đừng bướng nữa c*̃ng đừng chọc giận Ôn Thiếu Phàm thêm lần nào nữa_Ôn chủ tịch! tay và đầu c*̉a chủ tịch không sao chứ?Phương Phương hỏi nhưng anh không thèm trả lời anh bước vào nhà ánh mắt vẫn không rời cô, Phương Phương hiểu chuyện nên ngồi ở ngoài mà không vào trong, Tiểu Phương tranh thủ cơ hội ngắm siêu xe và chụp ảnh tự sướng_Ôn chủ tịch anh!Nhược Nhược ngại ngùng, sau lần chấn động mém chết ngộp trong thang máy đó cô không dám nhìn thẳng vào măt anh, cứ nhìn tim cô lại đập loạn nhịp, cái thứ tình cảm theo cô là không đáng có c*̃ng muốn dâng trào, cô sợ lời tình yêu thương sẽ vỡ ra thành câu thì khổ_Băng nó lại!Anh đưa cánh tay đang rỉ máu trước mặt cô, cái đầu anh chắc c*̃ng u một c*̣c to tướng_Được, được tôi làm ngay màÔn Thiếu Phàm ngồi xuống ghế, cô chăm chú sát trùng vết thương cho anh mà không dám ngẩn mặt lên_Nói xem cám giác lúc nãy thế nào?Biết cô lúng túng nên Ôn Thiếu Phàm cười nhẹ hỏi đểu, nhân lúc tâm tình khoán đãng rất muốn biết cô có cảm giác gì với anh không? cô vẫn không ngẩn mặt lên, cô cắn môi sau đó trả lời_Rát mồm muốn chết, đau!!!_Đầu em chứa đầy bã đậu à?Cô ngẩn lên nhìn anh, anh đã thay đổi cách xưng hô với cô, nghe thích lắm nhưng cô vẩn còn lo sợ cái gì đó, ánh mắt thì cực kỳ ngọt ngào, anh bắt đầu chú ý đến cánh môi của cô rồi._A! nhẹ thôi, cố ý hả?Nhược Nhược lỡ tay đổ nước sát trùng hơi nhiều, anh cau mày đe dọa cô, cô biểu môi lảm nhảm trách móc, anh nhìn cô mỉm cười, không biết từ lúc nào anh rất thích sự ngốc nghếch c*̉a cô_Xong rồi mau!.mau về đi_Em chưa tắm đúng không? Sẽ bị phát hiện đó, đi tắm thôiÔn Thiếu Phàm thỏ thẻ rất nhỏ, lời nói của anh dồn cô vào gốc tối xấu hổ muốn tự tìm ao nước dìm mình, ngay khi Lâm Phương Phương ở nhà mà anh xem như chốn không người_Ôn chủ tịch anh? Tiểu Phương đang ở nhà, anh làm ơn tự trọng đi_Tôi sắp chuyến bay ngay cho Lâm Phương Phương rồi, yên tâm chưa?Nhược Nhược đỏ mặt nín nói, cái tên ác đạn này có quyền có thế muốn gì mà không được chứ, mà vừa nói xong là không còn thấy tiểu Phương đâu nữa, khổ cho cô bị anh lôi vào phòng tắm, tắm đến muốn lồng phổi_Không, Ôn chủ tịch anh đừng b**n th** kiểu đó_Biến thái??? Được lắmÔn Thiếu Phàm nghiến ngầm ma mị nhìn con tiểu bạch thỏ bị dội nước trong nhà tắm đang lạnh run_Tránh ra coi! hự!Nhược Nhược không cố ý, cô chỉ là tự vệ nhưng không ngờ chân vô tình đá trúng chỗ đó của anh_Y chết! tôi không cố ý, xin lỗi Ôn chủ tịch_Em dám tát tôi, còn dám dùng giày đánh tôi, lá gan không nhỏ, nó mà bại liệt thì cả đời này em không xong đâuÔn Thiếu Phàm cụt hứng bỏ ra xe, anh rất muốn ôm cô một cái tạm biệt nhưng thôi, anh sợ hành động ưu ái này làm cô hoảng lên lại dùng vũ lực vô lễ với anh, cô không dám nhìn theo tên Ôn Thần, anh đi rồi cô mới thở phào nhẹ nhỏm

Cô lợi dụng thời cơ anh không để ý mà lo mãi mê hôn mình, nên nhanh chóng tháo giày đánh vào đầu anh

_A!

Nhược tháo chạy, c*̃ng may cửa thang máy đã mở, cô cấm đầu chạy không dám nhìn lại, thế là anh bị hai vết thương một ở đầu và một ở tay! anh vẫn còn điên tiết vì chưa xác thực được việc cô có mang thai hay không, anh đi ra ngoài, tất nhiên là tìm cô, cho đến khi nào mọi chuyện sáng tỏ mới thôi

***

_Cái gì? sao hai người nghĩ như thế? hic thế là hai người hại Tiểu Nhược rồi, chúng tôi là đang nói đến cái Wifi nhà tôi, nó yếu quá chỉ có hai vạch, tôi nói là bỏ đi gắn cái khác nhưng Tiểu Nhược không chịu! hừ! sao hai người không hỏi rõ!

Phương Phương sau khi đón khách xong thì đi tìm Nhược Nhược, cô chưa kịp tìm thì gặp Trương Nam và Tồn Thư, anh c*̃ng vừa bước tới, thế là Ôn Thiếu Phàm biết anh đã hiểu lầm Nhược Nhược

Cô lủi thủi đi về nhà, vừa đi cô vừa khóc, cô khóc rất dai, đến nhà cô ngồi xuống sàn mà khóc, 10 phút sau cô nghe tiếng xe cô đoán là Phương Phương về, nên chạy ra đón, hai mắt cô lem nhem nhìn thảm hại

Phương Phương bước xuống xe, Nhược Nhược chỉ nghĩ đơn giản là Tiểu Phương đã tìm được một anh chàng ở bữa tiệc nên được đưa về, nhưng khi Ôn Thiếu Phàm bước xuống xe cô mới đứng hình, Tiểu Phương ra hiệu cho cô đừng bướng nữa c*̃ng đừng chọc giận Ôn Thiếu Phàm thêm lần nào nữa

_Ôn chủ tịch! tay và đầu c*̉a chủ tịch không sao chứ?

Phương Phương hỏi nhưng anh không thèm trả lời anh bước vào nhà ánh mắt vẫn không rời cô, Phương Phương hiểu chuyện nên ngồi ở ngoài mà không vào trong, Tiểu Phương tranh thủ cơ hội ngắm siêu xe và chụp ảnh tự sướng

_Ôn chủ tịch anh!

Nhược Nhược ngại ngùng, sau lần chấn động mém chết ngộp trong thang máy đó cô không dám nhìn thẳng vào măt anh, cứ nhìn tim cô lại đập loạn nhịp, cái thứ tình cảm theo cô là không đáng có c*̃ng muốn dâng trào, cô sợ lời tình yêu thương sẽ vỡ ra thành câu thì khổ

_Băng nó lại!

Anh đưa cánh tay đang rỉ máu trước mặt cô, cái đầu anh chắc c*̃ng u một c*̣c to tướng

_Được, được tôi làm ngay mà

Ôn Thiếu Phàm ngồi xuống ghế, cô chăm chú sát trùng vết thương cho anh mà không dám ngẩn mặt lên

_Nói xem cám giác lúc nãy thế nào?

Biết cô lúng túng nên Ôn Thiếu Phàm cười nhẹ hỏi đểu, nhân lúc tâm tình khoán đãng rất muốn biết cô có cảm giác gì với anh không? cô vẫn không ngẩn mặt lên, cô cắn môi sau đó trả lời

_Rát mồm muốn chết, đau!!!

_Đầu em chứa đầy bã đậu à?

Cô ngẩn lên nhìn anh, anh đã thay đổi cách xưng hô với cô, nghe thích lắm nhưng cô vẩn còn lo sợ cái gì đó, ánh mắt thì cực kỳ ngọt ngào, anh bắt đầu chú ý đến cánh môi của cô rồi.

_A! nhẹ thôi, cố ý hả?

Nhược Nhược lỡ tay đổ nước sát trùng hơi nhiều, anh cau mày đe dọa cô, cô biểu môi lảm nhảm trách móc, anh nhìn cô mỉm cười, không biết từ lúc nào anh rất thích sự ngốc nghếch c*̉a cô

_Xong rồi mau!.

mau về đi

_Em chưa tắm đúng không? Sẽ bị phát hiện đó, đi tắm thôi

Ôn Thiếu Phàm thỏ thẻ rất nhỏ, lời nói của anh dồn cô vào gốc tối xấu hổ muốn tự tìm ao nước dìm mình, ngay khi Lâm Phương Phương ở nhà mà anh xem như chốn không người

_Ôn chủ tịch anh? Tiểu Phương đang ở nhà, anh làm ơn tự trọng đi

_Tôi sắp chuyến bay ngay cho Lâm Phương Phương rồi, yên tâm chưa?

Nhược Nhược đỏ mặt nín nói, cái tên ác đạn này có quyền có thế muốn gì mà không được chứ, mà vừa nói xong là không còn thấy tiểu Phương đâu nữa, khổ cho cô bị anh lôi vào phòng tắm, tắm đến muốn lồng phổi

_Không, Ôn chủ tịch anh đừng b**n th** kiểu đó

_Biến thái??? Được lắm

Ôn Thiếu Phàm nghiến ngầm ma mị nhìn con tiểu bạch thỏ bị dội nước trong nhà tắm đang lạnh run

_Tránh ra coi! hự!

Nhược Nhược không cố ý, cô chỉ là tự vệ nhưng không ngờ chân vô tình đá trúng chỗ đó của anh

_Y chết! tôi không cố ý, xin lỗi Ôn chủ tịch

_Em dám tát tôi, còn dám dùng giày đánh tôi, lá gan không nhỏ, nó mà bại liệt thì cả đời này em không xong đâu

Ôn Thiếu Phàm cụt hứng bỏ ra xe, anh rất muốn ôm cô một cái tạm biệt nhưng thôi, anh sợ hành động ưu ái này làm cô hoảng lên lại dùng vũ lực vô lễ với anh, cô không dám nhìn theo tên Ôn Thần, anh đi rồi cô mới thở phào nhẹ nhỏm

Không Nghĩ Sẽ Yêu EmTác giả: thuytinh103Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng… Cô lợi dụng thời cơ anh không để ý mà lo mãi mê hôn mình, nên nhanh chóng tháo giày đánh vào đầu anh_A!Nhược tháo chạy, c*̃ng may cửa thang máy đã mở, cô cấm đầu chạy không dám nhìn lại, thế là anh bị hai vết thương một ở đầu và một ở tay! anh vẫn còn điên tiết vì chưa xác thực được việc cô có mang thai hay không, anh đi ra ngoài, tất nhiên là tìm cô, cho đến khi nào mọi chuyện sáng tỏ mới thôi***_Cái gì? sao hai người nghĩ như thế? hic thế là hai người hại Tiểu Nhược rồi, chúng tôi là đang nói đến cái Wifi nhà tôi, nó yếu quá chỉ có hai vạch, tôi nói là bỏ đi gắn cái khác nhưng Tiểu Nhược không chịu! hừ! sao hai người không hỏi rõ!Phương Phương sau khi đón khách xong thì đi tìm Nhược Nhược, cô chưa kịp tìm thì gặp Trương Nam và Tồn Thư, anh c*̃ng vừa bước tới, thế là Ôn Thiếu Phàm biết anh đã hiểu lầm Nhược NhượcCô lủi thủi đi về nhà, vừa đi cô vừa khóc, cô khóc rất dai, đến nhà cô ngồi xuống sàn mà khóc, 10 phút sau cô nghe tiếng xe cô đoán là Phương Phương về, nên chạy ra đón, hai mắt cô lem nhem nhìn thảm hạiPhương Phương bước xuống xe, Nhược Nhược chỉ nghĩ đơn giản là Tiểu Phương đã tìm được một anh chàng ở bữa tiệc nên được đưa về, nhưng khi Ôn Thiếu Phàm bước xuống xe cô mới đứng hình, Tiểu Phương ra hiệu cho cô đừng bướng nữa c*̃ng đừng chọc giận Ôn Thiếu Phàm thêm lần nào nữa_Ôn chủ tịch! tay và đầu c*̉a chủ tịch không sao chứ?Phương Phương hỏi nhưng anh không thèm trả lời anh bước vào nhà ánh mắt vẫn không rời cô, Phương Phương hiểu chuyện nên ngồi ở ngoài mà không vào trong, Tiểu Phương tranh thủ cơ hội ngắm siêu xe và chụp ảnh tự sướng_Ôn chủ tịch anh!Nhược Nhược ngại ngùng, sau lần chấn động mém chết ngộp trong thang máy đó cô không dám nhìn thẳng vào măt anh, cứ nhìn tim cô lại đập loạn nhịp, cái thứ tình cảm theo cô là không đáng có c*̃ng muốn dâng trào, cô sợ lời tình yêu thương sẽ vỡ ra thành câu thì khổ_Băng nó lại!Anh đưa cánh tay đang rỉ máu trước mặt cô, cái đầu anh chắc c*̃ng u một c*̣c to tướng_Được, được tôi làm ngay màÔn Thiếu Phàm ngồi xuống ghế, cô chăm chú sát trùng vết thương cho anh mà không dám ngẩn mặt lên_Nói xem cám giác lúc nãy thế nào?Biết cô lúng túng nên Ôn Thiếu Phàm cười nhẹ hỏi đểu, nhân lúc tâm tình khoán đãng rất muốn biết cô có cảm giác gì với anh không? cô vẫn không ngẩn mặt lên, cô cắn môi sau đó trả lời_Rát mồm muốn chết, đau!!!_Đầu em chứa đầy bã đậu à?Cô ngẩn lên nhìn anh, anh đã thay đổi cách xưng hô với cô, nghe thích lắm nhưng cô vẩn còn lo sợ cái gì đó, ánh mắt thì cực kỳ ngọt ngào, anh bắt đầu chú ý đến cánh môi của cô rồi._A! nhẹ thôi, cố ý hả?Nhược Nhược lỡ tay đổ nước sát trùng hơi nhiều, anh cau mày đe dọa cô, cô biểu môi lảm nhảm trách móc, anh nhìn cô mỉm cười, không biết từ lúc nào anh rất thích sự ngốc nghếch c*̉a cô_Xong rồi mau!.mau về đi_Em chưa tắm đúng không? Sẽ bị phát hiện đó, đi tắm thôiÔn Thiếu Phàm thỏ thẻ rất nhỏ, lời nói của anh dồn cô vào gốc tối xấu hổ muốn tự tìm ao nước dìm mình, ngay khi Lâm Phương Phương ở nhà mà anh xem như chốn không người_Ôn chủ tịch anh? Tiểu Phương đang ở nhà, anh làm ơn tự trọng đi_Tôi sắp chuyến bay ngay cho Lâm Phương Phương rồi, yên tâm chưa?Nhược Nhược đỏ mặt nín nói, cái tên ác đạn này có quyền có thế muốn gì mà không được chứ, mà vừa nói xong là không còn thấy tiểu Phương đâu nữa, khổ cho cô bị anh lôi vào phòng tắm, tắm đến muốn lồng phổi_Không, Ôn chủ tịch anh đừng b**n th** kiểu đó_Biến thái??? Được lắmÔn Thiếu Phàm nghiến ngầm ma mị nhìn con tiểu bạch thỏ bị dội nước trong nhà tắm đang lạnh run_Tránh ra coi! hự!Nhược Nhược không cố ý, cô chỉ là tự vệ nhưng không ngờ chân vô tình đá trúng chỗ đó của anh_Y chết! tôi không cố ý, xin lỗi Ôn chủ tịch_Em dám tát tôi, còn dám dùng giày đánh tôi, lá gan không nhỏ, nó mà bại liệt thì cả đời này em không xong đâuÔn Thiếu Phàm cụt hứng bỏ ra xe, anh rất muốn ôm cô một cái tạm biệt nhưng thôi, anh sợ hành động ưu ái này làm cô hoảng lên lại dùng vũ lực vô lễ với anh, cô không dám nhìn theo tên Ôn Thần, anh đi rồi cô mới thở phào nhẹ nhỏm

Chương 18