Tác giả:

Nhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng…

Chương 20

Không Nghĩ Sẽ Yêu EmTác giả: thuytinh103Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng… _Nhược tiểu thư, cô nghe chúng tôi nói đã cô nghĩ xem chỉ cần nhiêu đó thôi là cô xoá nợ được rồi, cô thấy đó tôi và Trương Nam diễn có sao đâu? cô đừng quá nhạy cảmTồn Thư chạy đến cửa sổ nói chuyện với cô, Trương Nam c*̃ng phụ họa_Đúng đó, Nhược tiểu thư, chỉ cần động tác nhỏ thôi là cô xóa nợ được rồi, à hay là cô còn muốn dây dưa với Ôn đại thiếu gia nhà tôi?_Tôi không có_Vậy sao chúng tôi có ý tốt cô lại bác bỏ?_Được, tôi nghe hai người mà_Vậy phải tốt hơn không, tâm trạng c*̉a Ôn đại thiếu gia không được tốt, cô nên biết nghe lời_Tôi biết rồiNhược Nhược nghĩ đơn giản là Ôn Thiếu Phàm đang buồn chuyện Thiên Phong, cô đâu có biết hai người này hiểu sai ý Ôn Thiếu Phàm, họ cứ nghĩ đưa cô đến là để vui vẻNhược Nhược nghe đến hai từ dây dưa thì chịu không được, cơ bản cô không muốn qua lại tiếp xúc với Ôn Thiếu Phàm quá nhiều, như thế sẽ rất khó xử, Nhược Nhược cô quan trọng nhất là tự trọng, c*̃ng vì cô bị những lời sĩ nhục đeo bám ám ảnh nên cô càng muốn dứt khoát nợ nầng với Ôn Thiếu Phàm nhanh hơnNhược Nhược theo bọn họ lên xe, cô được đưa đến biệt thự Ôn Kỷ, trên đường cô mở cửa sổ cho gió đêm lùa vào, cô ngắm nhìn mấy ánh đèn trên cao c*̉a thành phố, lâu lâu cô đưa tay lên cao nơi có ánh sáng đèn len lỏi!_Cô ta thật là ngu ngốc ha ha_Khi Ôn đại thiếu gia thấy cử chỉ c*̉a cô ta thế nào rồi c*̃ng đè cô ta xuống giường!_Chúng ta sẽ được lập công, khi mà để cô ta tự nguyện đến chứ không hề lôi kéoTồn Thư và Trương Nam trò chuyện, họ hí ha hí hởn chờ đợi kêt quả_Alô!Nhược Nhược có điện thoại Tồn Thư ra sức lắng nghe_Tiểu Nhược là tớ đây, tớ có chuyện muốn nói_Cứ nói đi, tớ nghe nè_Tớ nhận ra là tớ yêu Phàm mất rồi, cậu giúp tớ quay lại được không? cậu làm được mà đúng không? cậu khuyên tớ từ bỏ thì c*̃ng có thể giúp tớ trở lại được mà! vậy nha, tớ đợi tin cậu!Tự Thiên Đy bắt đầu tung ra kế hoạch của mình, cô ta vừa nhờ vả vừa như xem Nhược Nhược là bạn tốt mặc khác vẫn có thể mượn tay Đường Lan Hân hại cô_Tít..tít!Đầu dây bên kia mất tín hiệu, Nhược Nhược buông điện thoại, cô thở dài, cảm thấy cổ họng hôm nay đau quá, môi cô cười nhưng mặt buồn thiu, từ nhỏ cho đến lớn cô chỉ biết yêu đơn phương duy nhất có một người, cảm giác bây giờ lạ quá, cô không thể hiểu nỗi mình nghĩ gì nữa! trong lòng cứ có từng đợt sóng nhỏ lăng tăng nhưng mạnh mẽ cứ ào ạt cô không thể hiểu nỗi những đợt sóng đó là gì mà cứ mãnh liệt đến thế, đó phải chăng là sóng tình_Nếu họ đến với nhau chắc đẹp đôi lắm! mày đang nghĩ gì vậy Nhược Nhược?Cô cứ miên mang suy nghĩ, cho đến khi đến biệt thự, cô đi lên lầu, cô đứng trước cửa phòng chần chừ!_Cởi! đi!Tồn Thư thấy bộ dạng chậm chạp c*̉a cô thì đến gần cởi hai c*́c áo sơ mi c*̉a cô ra_Chúng tôi đi đây, làm tốt đó!Trương Nam và Tồn Thư gõ cửa giúp cô rồi họ nhanh chân chạy đi, cô ở lại một mình_Cốc! cốc!Nhược Nhược áp tai vào cửa là lúc Ôn Thiếu Phàm vừa mở cửa, cô vô tình dựa đầu vào lồng ngực anh_Ơ!.tôi xin lỗi!Ôn Thiếu Phàm đảo mắt trên người cô,sau đó anh nhăn mặt, chân mày cau lại, cả người lúc nào c*̃ng toát lên khí lạnh, Ôn Thiếu Phạm dừng mắt ở mấy cái c*́c áo không cài c*̉a cô_Ư! tôi ! tôi!́Ôn Thiếu Phàm nhìn cô chằm chằm làm cô rất ngượng, cô c*́i mặt ấp úng_Ai dạy em mấy cái này?Ôn Thiếu Phàm nâng cằm cô lên hỏi, anh thừa biết có người dạy cho cô, chứ theo bản năng ngốc nghếch c*̉a cô thì không thể biết mấy chiêu này, anh là người rành rẽ tình trường làm sao anh không biết cô đang bị tác động_Không ai dạy tôi hết, mà dạy cái gì chứ?Nhược Nhược mạnh miệng, cô không muốn để anh phát hiện cô đang lúng túng_Đến làm gì? muốn an ủi?Ôn Thiếu Phàm này thật biết đùa, là anh gọi cô đến chứ ai mà còn vờ vịt, lúc tâm trạng anh không tốt cái anh cần là nghe từ miệng cô lời an ủi_Mình đâu có là gì mà an ủi!Nhược Nhược nghĩ thầm, cô đâu biết Ôn Thiếu Phàm nãy giờ c*́i người nâng cằm cô lên là muốn nghe cô an ủi_À! là thế này! Tiểu Đy nói với tôi là! cô ấy bắt đầu yêu Ôn chủ tịch rồi! Sao? nghe xong khá hơn chưa?_Nhược Nhược! em đúng là đồ bã đậuÔn Thiếu Phàm giận quá kéo tay cô một cái, cô vẫn ngây ra chưa hiểu tại sao Ôn thiếu nổi giận với mình_Sao! tôi có làm gì đâu?Ôn Thiếu Phàm không tranh cãi với cô nữa, anh kéo cô vào lòng rồi định hôn cô thì cô đã vội lấy hai tay che miệng lại_Tôi vừa ăn hột vịt lộn đó nha? chưa có rửa miệngÔn Thiếu Phàm hết cách bỏ cô ra, anh xoay lưng đi vào phòng, anh nghĩ cô c*̃ng đi theo nhưng nào ngờ cô bỏ chạy, cô sợ anh hôn cô, nên cô bỏ chạy, rồi mai đến tập đoàn cáo lỗi sau, dù gì ở tập đoàn đông người anh sẽ không dám hôn cô, nhưng đó chỉ là suy nghĩ c*̉a cô thôi, cô mấy khi tự mò đến nhà anh cho nên anh phải khóa cổng buộc cô ở lại đây với mình vài hôm_Chắc là hai người đang đóng cảnh nóng, hahaTrương Nam và Tồn Thư ở dưới nhà uống cà phê, khi họ thấy cô chạy ra! mới bắt đầu sững sốt_Nhược tiểu thư!_Nhược tiểu thư!_Hai người làm kiểm điểm điểm điÔn Thiếu Phàm bước xuống phòng, giọng nói lạnh lẽo c*̉a anh vang lên_Chúng tôi có làm gì đâu, hic! Ôn đại thiếu gia!_Không làm gì à?_Chúng tôi biết rồi! hic!

_Nhược tiểu thư, cô nghe chúng tôi nói đã cô nghĩ xem chỉ cần nhiêu đó thôi là cô xoá nợ được rồi, cô thấy đó tôi và Trương Nam diễn có sao đâu? cô đừng quá nhạy cảm

Tồn Thư chạy đến cửa sổ nói chuyện với cô, Trương Nam c*̃ng phụ họa

_Đúng đó, Nhược tiểu thư, chỉ cần động tác nhỏ thôi là cô xóa nợ được rồi, à hay là cô còn muốn dây dưa với Ôn đại thiếu gia nhà tôi?

_Tôi không có

_Vậy sao chúng tôi có ý tốt cô lại bác bỏ?

_Được, tôi nghe hai người mà

_Vậy phải tốt hơn không, tâm trạng c*̉a Ôn đại thiếu gia không được tốt, cô nên biết nghe lời

_Tôi biết rồi

Nhược Nhược nghĩ đơn giản là Ôn Thiếu Phàm đang buồn chuyện Thiên Phong, cô đâu có biết hai người này hiểu sai ý Ôn Thiếu Phàm, họ cứ nghĩ đưa cô đến là để vui vẻ

Nhược Nhược nghe đến hai từ dây dưa thì chịu không được, cơ bản cô không muốn qua lại tiếp xúc với Ôn Thiếu Phàm quá nhiều, như thế sẽ rất khó xử, Nhược Nhược cô quan trọng nhất là tự trọng, c*̃ng vì cô bị những lời sĩ nhục đeo bám ám ảnh nên cô càng muốn dứt khoát nợ nầng với Ôn Thiếu Phàm nhanh hơn

Nhược Nhược theo bọn họ lên xe, cô được đưa đến biệt thự Ôn Kỷ, trên đường cô mở cửa sổ cho gió đêm lùa vào, cô ngắm nhìn mấy ánh đèn trên cao c*̉a thành phố, lâu lâu cô đưa tay lên cao nơi có ánh sáng đèn len lỏi!

_Cô ta thật là ngu ngốc ha ha

_Khi Ôn đại thiếu gia thấy cử chỉ c*̉a cô ta thế nào rồi c*̃ng đè cô ta xuống giường!

_Chúng ta sẽ được lập công, khi mà để cô ta tự nguyện đến chứ không hề lôi kéo

Tồn Thư và Trương Nam trò chuyện, họ hí ha hí hởn chờ đợi kêt quả

_Alô!

Nhược Nhược có điện thoại Tồn Thư ra sức lắng nghe

_Tiểu Nhược là tớ đây, tớ có chuyện muốn nói

_Cứ nói đi, tớ nghe nè

_Tớ nhận ra là tớ yêu Phàm mất rồi, cậu giúp tớ quay lại được không? cậu làm được mà đúng không? cậu khuyên tớ từ bỏ thì c*̃ng có thể giúp tớ trở lại được mà! vậy nha, tớ đợi tin cậu!

Tự Thiên Đy bắt đầu tung ra kế hoạch của mình, cô ta vừa nhờ vả vừa như xem Nhược Nhược là bạn tốt mặc khác vẫn có thể mượn tay Đường Lan Hân hại cô

_Tít.

.

tít!

Đầu dây bên kia mất tín hiệu, Nhược Nhược buông điện thoại, cô thở dài, cảm thấy cổ họng hôm nay đau quá, môi cô cười nhưng mặt buồn thiu, từ nhỏ cho đến lớn cô chỉ biết yêu đơn phương duy nhất có một người, cảm giác bây giờ lạ quá, cô không thể hiểu nỗi mình nghĩ gì nữa! trong lòng cứ có từng đợt sóng nhỏ lăng tăng nhưng mạnh mẽ cứ ào ạt cô không thể hiểu nỗi những đợt sóng đó là gì mà cứ mãnh liệt đến thế, đó phải chăng là sóng tình

_Nếu họ đến với nhau chắc đẹp đôi lắm! mày đang nghĩ gì vậy Nhược Nhược?

Cô cứ miên mang suy nghĩ, cho đến khi đến biệt thự, cô đi lên lầu, cô đứng trước cửa phòng chần chừ!

_Cởi! đi!

Tồn Thư thấy bộ dạng chậm chạp c*̉a cô thì đến gần cởi hai c*́c áo sơ mi c*̉a cô ra

_Chúng tôi đi đây, làm tốt đó!

Trương Nam và Tồn Thư gõ cửa giúp cô rồi họ nhanh chân chạy đi, cô ở lại một mình

_Cốc! cốc!

Nhược Nhược áp tai vào cửa là lúc Ôn Thiếu Phàm vừa mở cửa, cô vô tình dựa đầu vào lồng ngực anh

_Ơ!.

tôi xin lỗi!

Ôn Thiếu Phàm đảo mắt trên người cô,sau đó anh nhăn mặt, chân mày cau lại, cả người lúc nào c*̃ng toát lên khí lạnh, Ôn Thiếu Phạm dừng mắt ở mấy cái c*́c áo không cài c*̉a cô

_Ư! tôi ! tôi!

́Ôn Thiếu Phàm nhìn cô chằm chằm làm cô rất ngượng, cô c*́i mặt ấp úng

_Ai dạy em mấy cái này?

Ôn Thiếu Phàm nâng cằm cô lên hỏi, anh thừa biết có người dạy cho cô, chứ theo bản năng ngốc nghếch c*̉a cô thì không thể biết mấy chiêu này, anh là người rành rẽ tình trường làm sao anh không biết cô đang bị tác động

_Không ai dạy tôi hết, mà dạy cái gì chứ?

Nhược Nhược mạnh miệng, cô không muốn để anh phát hiện cô đang lúng túng

_Đến làm gì? muốn an ủi?

Ôn Thiếu Phàm này thật biết đùa, là anh gọi cô đến chứ ai mà còn vờ vịt, lúc tâm trạng anh không tốt cái anh cần là nghe từ miệng cô lời an ủi

_Mình đâu có là gì mà an ủi!

Nhược Nhược nghĩ thầm, cô đâu biết Ôn Thiếu Phàm nãy giờ c*́i người nâng cằm cô lên là muốn nghe cô an ủi

_À! là thế này! Tiểu Đy nói với tôi là! cô ấy bắt đầu yêu Ôn chủ tịch rồi! Sao? nghe xong khá hơn chưa?

_Nhược Nhược! em đúng là đồ bã đậu

Ôn Thiếu Phàm giận quá kéo tay cô một cái, cô vẫn ngây ra chưa hiểu tại sao Ôn thiếu nổi giận với mình

_Sao! tôi có làm gì đâu?

Ôn Thiếu Phàm không tranh cãi với cô nữa, anh kéo cô vào lòng rồi định hôn cô thì cô đã vội lấy hai tay che miệng lại

_Tôi vừa ăn hột vịt lộn đó nha? chưa có rửa miệng

Ôn Thiếu Phàm hết cách bỏ cô ra, anh xoay lưng đi vào phòng, anh nghĩ cô c*̃ng đi theo nhưng nào ngờ cô bỏ chạy, cô sợ anh hôn cô, nên cô bỏ chạy, rồi mai đến tập đoàn cáo lỗi sau, dù gì ở tập đoàn đông người anh sẽ không dám hôn cô, nhưng đó chỉ là suy nghĩ c*̉a cô thôi, cô mấy khi tự mò đến nhà anh cho nên anh phải khóa cổng buộc cô ở lại đây với mình vài hôm

_Chắc là hai người đang đóng cảnh nóng, haha

Trương Nam và Tồn Thư ở dưới nhà uống cà phê, khi họ thấy cô chạy ra! mới bắt đầu sững sốt

_Nhược tiểu thư!

_Nhược tiểu thư!

_Hai người làm kiểm điểm điểm đi

Ôn Thiếu Phàm bước xuống phòng, giọng nói lạnh lẽo c*̉a anh vang lên

_Chúng tôi có làm gì đâu, hic! Ôn đại thiếu gia!

_Không làm gì à?

_Chúng tôi biết rồi! hic!

Không Nghĩ Sẽ Yêu EmTác giả: thuytinh103Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng… _Nhược tiểu thư, cô nghe chúng tôi nói đã cô nghĩ xem chỉ cần nhiêu đó thôi là cô xoá nợ được rồi, cô thấy đó tôi và Trương Nam diễn có sao đâu? cô đừng quá nhạy cảmTồn Thư chạy đến cửa sổ nói chuyện với cô, Trương Nam c*̃ng phụ họa_Đúng đó, Nhược tiểu thư, chỉ cần động tác nhỏ thôi là cô xóa nợ được rồi, à hay là cô còn muốn dây dưa với Ôn đại thiếu gia nhà tôi?_Tôi không có_Vậy sao chúng tôi có ý tốt cô lại bác bỏ?_Được, tôi nghe hai người mà_Vậy phải tốt hơn không, tâm trạng c*̉a Ôn đại thiếu gia không được tốt, cô nên biết nghe lời_Tôi biết rồiNhược Nhược nghĩ đơn giản là Ôn Thiếu Phàm đang buồn chuyện Thiên Phong, cô đâu có biết hai người này hiểu sai ý Ôn Thiếu Phàm, họ cứ nghĩ đưa cô đến là để vui vẻNhược Nhược nghe đến hai từ dây dưa thì chịu không được, cơ bản cô không muốn qua lại tiếp xúc với Ôn Thiếu Phàm quá nhiều, như thế sẽ rất khó xử, Nhược Nhược cô quan trọng nhất là tự trọng, c*̃ng vì cô bị những lời sĩ nhục đeo bám ám ảnh nên cô càng muốn dứt khoát nợ nầng với Ôn Thiếu Phàm nhanh hơnNhược Nhược theo bọn họ lên xe, cô được đưa đến biệt thự Ôn Kỷ, trên đường cô mở cửa sổ cho gió đêm lùa vào, cô ngắm nhìn mấy ánh đèn trên cao c*̉a thành phố, lâu lâu cô đưa tay lên cao nơi có ánh sáng đèn len lỏi!_Cô ta thật là ngu ngốc ha ha_Khi Ôn đại thiếu gia thấy cử chỉ c*̉a cô ta thế nào rồi c*̃ng đè cô ta xuống giường!_Chúng ta sẽ được lập công, khi mà để cô ta tự nguyện đến chứ không hề lôi kéoTồn Thư và Trương Nam trò chuyện, họ hí ha hí hởn chờ đợi kêt quả_Alô!Nhược Nhược có điện thoại Tồn Thư ra sức lắng nghe_Tiểu Nhược là tớ đây, tớ có chuyện muốn nói_Cứ nói đi, tớ nghe nè_Tớ nhận ra là tớ yêu Phàm mất rồi, cậu giúp tớ quay lại được không? cậu làm được mà đúng không? cậu khuyên tớ từ bỏ thì c*̃ng có thể giúp tớ trở lại được mà! vậy nha, tớ đợi tin cậu!Tự Thiên Đy bắt đầu tung ra kế hoạch của mình, cô ta vừa nhờ vả vừa như xem Nhược Nhược là bạn tốt mặc khác vẫn có thể mượn tay Đường Lan Hân hại cô_Tít..tít!Đầu dây bên kia mất tín hiệu, Nhược Nhược buông điện thoại, cô thở dài, cảm thấy cổ họng hôm nay đau quá, môi cô cười nhưng mặt buồn thiu, từ nhỏ cho đến lớn cô chỉ biết yêu đơn phương duy nhất có một người, cảm giác bây giờ lạ quá, cô không thể hiểu nỗi mình nghĩ gì nữa! trong lòng cứ có từng đợt sóng nhỏ lăng tăng nhưng mạnh mẽ cứ ào ạt cô không thể hiểu nỗi những đợt sóng đó là gì mà cứ mãnh liệt đến thế, đó phải chăng là sóng tình_Nếu họ đến với nhau chắc đẹp đôi lắm! mày đang nghĩ gì vậy Nhược Nhược?Cô cứ miên mang suy nghĩ, cho đến khi đến biệt thự, cô đi lên lầu, cô đứng trước cửa phòng chần chừ!_Cởi! đi!Tồn Thư thấy bộ dạng chậm chạp c*̉a cô thì đến gần cởi hai c*́c áo sơ mi c*̉a cô ra_Chúng tôi đi đây, làm tốt đó!Trương Nam và Tồn Thư gõ cửa giúp cô rồi họ nhanh chân chạy đi, cô ở lại một mình_Cốc! cốc!Nhược Nhược áp tai vào cửa là lúc Ôn Thiếu Phàm vừa mở cửa, cô vô tình dựa đầu vào lồng ngực anh_Ơ!.tôi xin lỗi!Ôn Thiếu Phàm đảo mắt trên người cô,sau đó anh nhăn mặt, chân mày cau lại, cả người lúc nào c*̃ng toát lên khí lạnh, Ôn Thiếu Phạm dừng mắt ở mấy cái c*́c áo không cài c*̉a cô_Ư! tôi ! tôi!́Ôn Thiếu Phàm nhìn cô chằm chằm làm cô rất ngượng, cô c*́i mặt ấp úng_Ai dạy em mấy cái này?Ôn Thiếu Phàm nâng cằm cô lên hỏi, anh thừa biết có người dạy cho cô, chứ theo bản năng ngốc nghếch c*̉a cô thì không thể biết mấy chiêu này, anh là người rành rẽ tình trường làm sao anh không biết cô đang bị tác động_Không ai dạy tôi hết, mà dạy cái gì chứ?Nhược Nhược mạnh miệng, cô không muốn để anh phát hiện cô đang lúng túng_Đến làm gì? muốn an ủi?Ôn Thiếu Phàm này thật biết đùa, là anh gọi cô đến chứ ai mà còn vờ vịt, lúc tâm trạng anh không tốt cái anh cần là nghe từ miệng cô lời an ủi_Mình đâu có là gì mà an ủi!Nhược Nhược nghĩ thầm, cô đâu biết Ôn Thiếu Phàm nãy giờ c*́i người nâng cằm cô lên là muốn nghe cô an ủi_À! là thế này! Tiểu Đy nói với tôi là! cô ấy bắt đầu yêu Ôn chủ tịch rồi! Sao? nghe xong khá hơn chưa?_Nhược Nhược! em đúng là đồ bã đậuÔn Thiếu Phàm giận quá kéo tay cô một cái, cô vẫn ngây ra chưa hiểu tại sao Ôn thiếu nổi giận với mình_Sao! tôi có làm gì đâu?Ôn Thiếu Phàm không tranh cãi với cô nữa, anh kéo cô vào lòng rồi định hôn cô thì cô đã vội lấy hai tay che miệng lại_Tôi vừa ăn hột vịt lộn đó nha? chưa có rửa miệngÔn Thiếu Phàm hết cách bỏ cô ra, anh xoay lưng đi vào phòng, anh nghĩ cô c*̃ng đi theo nhưng nào ngờ cô bỏ chạy, cô sợ anh hôn cô, nên cô bỏ chạy, rồi mai đến tập đoàn cáo lỗi sau, dù gì ở tập đoàn đông người anh sẽ không dám hôn cô, nhưng đó chỉ là suy nghĩ c*̉a cô thôi, cô mấy khi tự mò đến nhà anh cho nên anh phải khóa cổng buộc cô ở lại đây với mình vài hôm_Chắc là hai người đang đóng cảnh nóng, hahaTrương Nam và Tồn Thư ở dưới nhà uống cà phê, khi họ thấy cô chạy ra! mới bắt đầu sững sốt_Nhược tiểu thư!_Nhược tiểu thư!_Hai người làm kiểm điểm điểm điÔn Thiếu Phàm bước xuống phòng, giọng nói lạnh lẽo c*̉a anh vang lên_Chúng tôi có làm gì đâu, hic! Ôn đại thiếu gia!_Không làm gì à?_Chúng tôi biết rồi! hic!

Chương 20