Tác giả:

Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…

Chương 46: Thế Thì Khỏi Cần Đến Cái Tay Dê Xồm Này Nữa Vậy

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Cảnh tượng này khiến cho Bạch Tố Y bị doạ đến nhảy dựng lên.Cô nhanh chóng lách người tiến lên cản trước mặt Lâm Thiệu Huy rồi tức giận nói:"Dừng tay lại! Sao các người lại bắt anh ấy? Lâm Thiệu Huy đã phạm tội gì chứ?""Hừ! Phạm tội gì thì trong lòng các người rõ hơn ai hết!" Khoé miệng của tên cảnh sát để đầu trọc chứa ý cười hung ác.Cặp mắt của ông ta quét qua thân hình mềm mại của Bạch Tố Y một cách đầy thèm khát rồi mới cười d*m đ*ng nói:"Có người báo cảnh sát nói Lâm Thiệu Huy đánh bị thương người khác! Chúng tôi nhận được lệnh đến bắt người! Những người không liên quan thì mau tránhra!" Tên cánh sát để đầu trọc nói xong thì vươn cánh tay thô thiển của mình đến trước ngực của Bạch Tố Y.Nhìn thì cứ tưởng ông ta chỉ vô tình thôi nhưng nụ cười d*m đ*ng nơi khoé miệng đã bán đứng ông ta.A!Bạch Tố Y cực kì sợ hãi.Cô không thể nào tưởng tượng nỗi tên cảnh sát để đầu trọc này lại có thể không biết xấu hổ đến như thế.Chỉ là bây giờ khoảng cách quá gần, cô có muốn né tránh cũng không kịp nữa rồi.Bộp!Nhưng ngay lúc bàn tay thô thiển của tên cảnh sát để đầu trọc sắp sửa chạm đến ngực của Bạch Tố Y thì lại như thể đụng trúng tấm ván sắt vậy, động tác của ông ta lập tức dừng lại.Cổ tay của ông ta lại bị Lâm Thiệu Huy nắm lấy."Tên nhóc này, mày..." Trong lòng tên cảnh sát để đầu trọc hoảng sợ, ông ta theo bản năng muốn rụt tay lại.Nhưng mà!"Cái tay d* x*m này nếu ông đã không cần dùng đến nữa thì thôi vậy!"Giọng nói của Lâm Thiệu Huy lạnh đến tận xương tuỷ.Giọng nói ấy như thể truyền tới từ địa ngục vậy, sát khí cuồn cuộn nhấn chìm tên cảnh sát để đầu trọc trong nháy mắt.Cảnh tượng này khiến cho ông ta cảm thấy như thể mình đang bị một con ác quỷ nhìn chằm chằm vào vậy, trong lòng ông ta sợ khiếp vía."Buôn...!buông ra!"Tên cảnh sát để đầu trọc hét lớn, tiếng kêu của ông ta vừa bật ra thì.Răng rắc!Tiếng xương cốt đứt gãy đột ngột vang lên.Tất cả mọi người kinh hoàng nhìn vào cổ tay của tên cảnh sát để đầu trọc chẳng khác gì một khúc gỗ mục bị Lâm Thiệu Huy chỉ dùng một bàn tay để bẻ gãy đến biến dạng hoàn toàn.Bùm!Cảnh này khiến cho đám người Bạch Tổ Y, ông Dương và Trịnh Gia Nghĩa đều sợ đến ngây người.Bọn họ không ngờ rằng Lâm Thiệu Huy lại ra tay tàn độc đến như thế.Chuyện đáng sợ hơn nữa là anh lại dám...!hành hung cảnh sát!"Á á á!""Tay của tôi!"Tên cảnh sát để đầu trọc đau đến nỗi cả người run lẩy bẩy, liên tiếp lùi về sau.Ông ta nắm lấy cổ tay của mình, hoảng sợ đến không còn chút sức sống.Gãy rồi!Ông ta có thể cảm nhận được xương cổ tay của mình đã vỡ vụn hoàn toàn.E là cả đời này cũng không thể lành lại nỗi:"Thằng khốn này! Mày dám làm tao bị thương hả? Hôm nay ông đây liều mạng với mày!”Ông ta vừa nói vừa rút súng ra khỏi thắt lưng rồi chuẩn bị nổ súng về phía Lâm Thiệu Huy!"Đừng mà!”Bạch Tố Y nhìn thấy một màn này thì sợ mất hồn mất vía, ngay lập tức nhảy bổ đến,Nhưng ngay đúng lúc này!Khi họng súng đen ngòm vừa mới chĩa vào ấn đường của Lâm Thiệu Huy thì bàn tay của anh lại lần nữa cử động.Mọi chuyện diễn ra chỉ trong nháy mắt, nhanh đến nỗi mắt thường không thể theo kịp.Tên cảnh sát để đầu trọc chỉ cảm thấy lòng bàn tay trống rỗng.Sau đó ông ta nhìn lại thì mới phát hiện khẩu súng của mình đã rơi vào tay Lâm Thiệu Huy rồi.Ngây người!Giây phút này ông ta đờ người, mắt của đám người Bạch Tố Y cũng trợn tròn hết cả lên.Nhất là khi họng súng đen ngòm đó chĩa vào đầu của tên cảnh sát để đầu trọc.Trên trán ông ta, những giọt mồ hôi lạnh như dòng nước chảy ào ạt tuôn rơi xuống dưới.Cướp súng ư?Ừng ực!Tên cảnh sát để đầu trọc nuốt mạnh một ngụm nước bọt.Ông ta chỉ cảm thấy cái đầu của mình như thể có thể nở hoa bất cứ lúc nào, khiến ông ta sợ đến gần như tè cả ra quần.- “Muốn chết à? Bỏ súng xuống!"Hai người cảnh sát ở phía sau cũng bị bất ngờ rồi theo bản năng ngay lập tức rút ra hai khẩu súng từ thắt lưng muốn nhắm vào Lâm Thiệu Huy.Chỉ là khi họng súng của họ vừa mới đưa lên!Bằng! Bằng!Hai tiếng nổ súng nặng nề đã vang lên, hai viên đạn như thể mọc mắt ngay lập tức bay xuyên qua cổ tay họ.Bập!Bập!Hai khẩu súng rơi bịch xuống đất, xung quanh lặng ngắt như tờ..

Cảnh tượng này khiến cho Bạch Tố Y bị doạ đến nhảy dựng lên.

Cô nhanh chóng lách người tiến lên cản trước mặt Lâm Thiệu Huy rồi tức giận nói:

"Dừng tay lại! Sao các người lại bắt anh ấy? Lâm Thiệu Huy đã phạm tội gì chứ?"

"Hừ! Phạm tội gì thì trong lòng các người rõ hơn ai hết!" Khoé miệng của tên cảnh sát để đầu trọc chứa ý cười hung ác.

Cặp mắt của ông ta quét qua thân hình mềm mại của Bạch Tố Y một cách đầy thèm khát rồi mới cười d*m đ*ng nói:

"Có người báo cảnh sát nói Lâm Thiệu Huy đánh bị thương người khác! Chúng tôi nhận được lệnh đến bắt người! Những người không liên quan thì mau tránh

ra!" Tên cánh sát để đầu trọc nói xong thì vươn cánh tay thô thiển của mình đến trước ngực của Bạch Tố Y.

Nhìn thì cứ tưởng ông ta chỉ vô tình thôi nhưng nụ cười d*m đ*ng nơi khoé miệng đã bán đứng ông ta.

A!

Bạch Tố Y cực kì sợ hãi.

Cô không thể nào tưởng tượng nỗi tên cảnh sát để đầu trọc này lại có thể không biết xấu hổ đến như thế.

Chỉ là bây giờ khoảng cách quá gần, cô có muốn né tránh cũng không kịp nữa rồi.

Bộp!

Nhưng ngay lúc bàn tay thô thiển của tên cảnh sát để đầu trọc sắp sửa chạm đến ngực của Bạch Tố Y thì lại như thể đụng trúng tấm ván sắt vậy, động tác của ông ta lập tức dừng lại.

Cổ tay của ông ta lại bị Lâm Thiệu Huy nắm lấy.

"Tên nhóc này, mày..." Trong lòng tên cảnh sát để đầu trọc hoảng sợ, ông ta theo bản năng muốn rụt tay lại.

Nhưng mà!

"Cái tay d* x*m này nếu ông đã không cần dùng đến nữa thì thôi vậy!"

Giọng nói của Lâm Thiệu Huy lạnh đến tận xương tuỷ.

Giọng nói ấy như thể truyền tới từ địa ngục vậy, sát khí cuồn cuộn nhấn chìm tên cảnh sát để đầu trọc trong nháy mắt.

Cảnh tượng này khiến cho ông ta cảm thấy như thể mình đang bị một con ác quỷ nhìn chằm chằm vào vậy, trong lòng ông ta sợ khiếp vía.

"Buôn...!buông ra!"

Tên cảnh sát để đầu trọc hét lớn, tiếng kêu của ông ta vừa bật ra thì.

Răng rắc!

Tiếng xương cốt đứt gãy đột ngột vang lên.

Tất cả mọi người kinh hoàng nhìn vào cổ tay của tên cảnh sát để đầu trọc chẳng khác gì một khúc gỗ mục bị Lâm Thiệu Huy chỉ dùng một bàn tay để bẻ gãy đến biến dạng hoàn toàn.

Bùm!

Cảnh này khiến cho đám người Bạch Tổ Y, ông Dương và Trịnh Gia Nghĩa đều sợ đến ngây người.

Bọn họ không ngờ rằng Lâm Thiệu Huy lại ra tay tàn độc đến như thế.

Chuyện đáng sợ hơn nữa là anh lại dám...!hành hung cảnh sát!

"Á á á!"

"Tay của tôi!"

Tên cảnh sát để đầu trọc đau đến nỗi cả người run lẩy bẩy, liên tiếp lùi về sau.

Ông ta nắm lấy cổ tay của mình, hoảng sợ đến không còn chút sức sống.

Gãy rồi!

Ông ta có thể cảm nhận được xương cổ tay của mình đã vỡ vụn hoàn toàn.

E là cả đời này cũng không thể lành lại nỗi:

"Thằng khốn này! Mày dám làm tao bị thương hả? Hôm nay ông đây liều mạng với mày!”

Ông ta vừa nói vừa rút súng ra khỏi thắt lưng rồi chuẩn bị nổ súng về phía Lâm Thiệu Huy!

"Đừng mà!”

Bạch Tố Y nhìn thấy một màn này thì sợ mất hồn mất vía, ngay lập tức nhảy bổ đến,

Nhưng ngay đúng lúc này!

Khi họng súng đen ngòm vừa mới chĩa vào ấn đường của Lâm Thiệu Huy thì bàn tay của anh lại lần nữa cử động.

Mọi chuyện diễn ra chỉ trong nháy mắt, nhanh đến nỗi mắt thường không thể theo kịp.

Tên cảnh sát để đầu trọc chỉ cảm thấy lòng bàn tay trống rỗng.

Sau đó ông ta nhìn lại thì mới phát hiện khẩu súng của mình đã rơi vào tay Lâm Thiệu Huy rồi.

Ngây người!

Giây phút này ông ta đờ người, mắt của đám người Bạch Tố Y cũng trợn tròn hết cả lên.

Nhất là khi họng súng đen ngòm đó chĩa vào đầu của tên cảnh sát để đầu trọc.

Trên trán ông ta, những giọt mồ hôi lạnh như dòng nước chảy ào ạt tuôn rơi xuống dưới.

Cướp súng ư?

Ừng ực!

Tên cảnh sát để đầu trọc nuốt mạnh một ngụm nước bọt.

Ông ta chỉ cảm thấy cái đầu của mình như thể có thể nở hoa bất cứ lúc nào, khiến ông ta sợ đến gần như tè cả ra quần.

- “Muốn chết à? Bỏ súng xuống!"

Hai người cảnh sát ở phía sau cũng bị bất ngờ rồi theo bản năng ngay lập tức rút ra hai khẩu súng từ thắt lưng muốn nhắm vào Lâm Thiệu Huy.

Chỉ là khi họng súng của họ vừa mới đưa lên!

Bằng! Bằng!

Hai tiếng nổ súng nặng nề đã vang lên, hai viên đạn như thể mọc mắt ngay lập tức bay xuyên qua cổ tay họ.

Bập!

Bập!

Hai khẩu súng rơi bịch xuống đất, xung quanh lặng ngắt như tờ..

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Cảnh tượng này khiến cho Bạch Tố Y bị doạ đến nhảy dựng lên.Cô nhanh chóng lách người tiến lên cản trước mặt Lâm Thiệu Huy rồi tức giận nói:"Dừng tay lại! Sao các người lại bắt anh ấy? Lâm Thiệu Huy đã phạm tội gì chứ?""Hừ! Phạm tội gì thì trong lòng các người rõ hơn ai hết!" Khoé miệng của tên cảnh sát để đầu trọc chứa ý cười hung ác.Cặp mắt của ông ta quét qua thân hình mềm mại của Bạch Tố Y một cách đầy thèm khát rồi mới cười d*m đ*ng nói:"Có người báo cảnh sát nói Lâm Thiệu Huy đánh bị thương người khác! Chúng tôi nhận được lệnh đến bắt người! Những người không liên quan thì mau tránhra!" Tên cánh sát để đầu trọc nói xong thì vươn cánh tay thô thiển của mình đến trước ngực của Bạch Tố Y.Nhìn thì cứ tưởng ông ta chỉ vô tình thôi nhưng nụ cười d*m đ*ng nơi khoé miệng đã bán đứng ông ta.A!Bạch Tố Y cực kì sợ hãi.Cô không thể nào tưởng tượng nỗi tên cảnh sát để đầu trọc này lại có thể không biết xấu hổ đến như thế.Chỉ là bây giờ khoảng cách quá gần, cô có muốn né tránh cũng không kịp nữa rồi.Bộp!Nhưng ngay lúc bàn tay thô thiển của tên cảnh sát để đầu trọc sắp sửa chạm đến ngực của Bạch Tố Y thì lại như thể đụng trúng tấm ván sắt vậy, động tác của ông ta lập tức dừng lại.Cổ tay của ông ta lại bị Lâm Thiệu Huy nắm lấy."Tên nhóc này, mày..." Trong lòng tên cảnh sát để đầu trọc hoảng sợ, ông ta theo bản năng muốn rụt tay lại.Nhưng mà!"Cái tay d* x*m này nếu ông đã không cần dùng đến nữa thì thôi vậy!"Giọng nói của Lâm Thiệu Huy lạnh đến tận xương tuỷ.Giọng nói ấy như thể truyền tới từ địa ngục vậy, sát khí cuồn cuộn nhấn chìm tên cảnh sát để đầu trọc trong nháy mắt.Cảnh tượng này khiến cho ông ta cảm thấy như thể mình đang bị một con ác quỷ nhìn chằm chằm vào vậy, trong lòng ông ta sợ khiếp vía."Buôn...!buông ra!"Tên cảnh sát để đầu trọc hét lớn, tiếng kêu của ông ta vừa bật ra thì.Răng rắc!Tiếng xương cốt đứt gãy đột ngột vang lên.Tất cả mọi người kinh hoàng nhìn vào cổ tay của tên cảnh sát để đầu trọc chẳng khác gì một khúc gỗ mục bị Lâm Thiệu Huy chỉ dùng một bàn tay để bẻ gãy đến biến dạng hoàn toàn.Bùm!Cảnh này khiến cho đám người Bạch Tổ Y, ông Dương và Trịnh Gia Nghĩa đều sợ đến ngây người.Bọn họ không ngờ rằng Lâm Thiệu Huy lại ra tay tàn độc đến như thế.Chuyện đáng sợ hơn nữa là anh lại dám...!hành hung cảnh sát!"Á á á!""Tay của tôi!"Tên cảnh sát để đầu trọc đau đến nỗi cả người run lẩy bẩy, liên tiếp lùi về sau.Ông ta nắm lấy cổ tay của mình, hoảng sợ đến không còn chút sức sống.Gãy rồi!Ông ta có thể cảm nhận được xương cổ tay của mình đã vỡ vụn hoàn toàn.E là cả đời này cũng không thể lành lại nỗi:"Thằng khốn này! Mày dám làm tao bị thương hả? Hôm nay ông đây liều mạng với mày!”Ông ta vừa nói vừa rút súng ra khỏi thắt lưng rồi chuẩn bị nổ súng về phía Lâm Thiệu Huy!"Đừng mà!”Bạch Tố Y nhìn thấy một màn này thì sợ mất hồn mất vía, ngay lập tức nhảy bổ đến,Nhưng ngay đúng lúc này!Khi họng súng đen ngòm vừa mới chĩa vào ấn đường của Lâm Thiệu Huy thì bàn tay của anh lại lần nữa cử động.Mọi chuyện diễn ra chỉ trong nháy mắt, nhanh đến nỗi mắt thường không thể theo kịp.Tên cảnh sát để đầu trọc chỉ cảm thấy lòng bàn tay trống rỗng.Sau đó ông ta nhìn lại thì mới phát hiện khẩu súng của mình đã rơi vào tay Lâm Thiệu Huy rồi.Ngây người!Giây phút này ông ta đờ người, mắt của đám người Bạch Tố Y cũng trợn tròn hết cả lên.Nhất là khi họng súng đen ngòm đó chĩa vào đầu của tên cảnh sát để đầu trọc.Trên trán ông ta, những giọt mồ hôi lạnh như dòng nước chảy ào ạt tuôn rơi xuống dưới.Cướp súng ư?Ừng ực!Tên cảnh sát để đầu trọc nuốt mạnh một ngụm nước bọt.Ông ta chỉ cảm thấy cái đầu của mình như thể có thể nở hoa bất cứ lúc nào, khiến ông ta sợ đến gần như tè cả ra quần.- “Muốn chết à? Bỏ súng xuống!"Hai người cảnh sát ở phía sau cũng bị bất ngờ rồi theo bản năng ngay lập tức rút ra hai khẩu súng từ thắt lưng muốn nhắm vào Lâm Thiệu Huy.Chỉ là khi họng súng của họ vừa mới đưa lên!Bằng! Bằng!Hai tiếng nổ súng nặng nề đã vang lên, hai viên đạn như thể mọc mắt ngay lập tức bay xuyên qua cổ tay họ.Bập!Bập!Hai khẩu súng rơi bịch xuống đất, xung quanh lặng ngắt như tờ..

Chương 46: Thế Thì Khỏi Cần Đến Cái Tay Dê Xồm Này Nữa Vậy