Tác giả:

Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…

Chương 155: Có Chuyện Lớn Rồi

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Lúc này, Dương Minh Mẫn cảm thấy hối hận vô củng.Nếu như anh ta biết thắng ở rể này là người hung bạo ngang ngược như thế sớm hơn thì đã đánh chết anh rồi, Dương Minh Mẫn cũng không dám hống hách đi cướp Bạch Tố Y nữa.Còn bây giờ thì..."Nếu như một lời xin lỗi là có thể giải quyết, thì còn cần đến cảnh sát làm gì?"Trong lời nói của Lâm Thiệu Huy không có chút dao động cảm xúc nào.Lời vừa thốt ra một bạt tai lại rơi xuống!Chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, cả cái tập đoàn Bạch Kỳ này gần như chấn động.Mọi người đều nghe nói Lâm Thiệu Huy đang đánh cậu chủ Dương Minh Mân của tập đoàn Thời Trọng từ tầng 15 đánh xuống tầng 1|Nhân viên của Bạch Kỳ thấy thế liền bu lại xôn xao bàn tán.Cho đến khi "ầm" một tiếng, cửa hành lang tầng 1 đột nhiên phát ra tiếng động lớn, mọi người bàng hoàng khi một người đàn ông máu me khắp người lao ra từ cầu thang.Máu...Bọn họ nhìn người đàn ông này, khắp người anh ta từ trên xuống dưới đều nhuộm đầy vết máu.Đặc biệt trên mỗi bậc cầu thang đều để lại những vệt máu loang dài."Đây...!đây là cậu chủ Dương Minh Mẫn sao? Trời ạ, sao lại thê thảm như thế chứ?""Không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi! Dương Minh Mẫn này là đại diện cho Tập đoàn Trọng Thời, mà Trọng Thời chính là đối tác lớn nhất của Tập đoàn Bạch Kỳ chúng ta!""Đúng vậy! Tên Lâm Thiệu Huy này quá bốc đồng rồi, sao có thể đánh người ta thành ra như thế này! Nếu như bị Dương Mộc Thủy truy cứu trách nhiệm thì Bạch Kỳ chúng ta gặp đại nạn đến nơi rồi!"Lúc này, sau khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Dương Minh Mẫn, các nhân viên ở đây đều không khỏi xì xào bàn tán.Tiêu thật rồi!Dương Minh Mẫn bị đánh ra như thế, tập đoàn Trọng Thời sao có thể bỏ qua!Đến lúc đó, tập đoàn Bạch Kỳ sẽ đối diện với nguy cơ phá sản.Không chỉ là những nhân viên đó, thời khắc này, ngay cả Bạch Tố Y và những thành phần cốt cán của công ty cũng mặt mày tái mét, trán ướt đẫm mồ hôi, bọn họ đều biết hôm nay đã gây ra chuyện lớn rồi."Lâm...!Lâm Thiệu Huy! Mày, mày thật quá đáng!" Một giọng nói yếu ớt phát ra từ miệng Dương Minh Mẫn.Lúc này, anh ta chỉ cảm thấy xương cốt khắp người như sắp rã ra, vô cùng đau đớn.Nếu không phải anh ta cố gắng bảo về phần đầu của mình thì e là bây giờ thứ nằm đây chỉ còn là một cái xác."Lâm Thiệu Huy! Bạch Tố Y! Tập đoàn Bạch Kỳ các người cứ chờ đó!""Hôm nay Dương Minh Mẫn tao không chết thì Bạch Kỳ các người sẽ chết!"Chà!Hầu như mọi người đều cảm nhận được sự thù hằn trong từng câu chữ mà Dương Minh Mẫn thốt ra.Bỗng chốc, tất cả mọi người ở Bạch Kỳ đều kinh hồn bạt vía, sắc mặt trắng bệch.Ánh mắt anh ta nhìn về phía những nhân viên cốt cán đó, bao gồm cả Lâm Thiệu Huy, đều toát lên vẻ tức giận và thù hằn sâu sắc..

Lúc này, Dương Minh Mẫn cảm thấy hối hận vô củng.

Nếu như anh ta biết thắng ở rể này là người hung bạo ngang ngược như thế sớm hơn thì đã đánh chết anh rồi, Dương Minh Mẫn cũng không dám hống hách đi cướp Bạch Tố Y nữa.

Còn bây giờ thì...

"Nếu như một lời xin lỗi là có thể giải quyết, thì còn cần đến cảnh sát làm gì?"

Trong lời nói của Lâm Thiệu Huy không có chút dao động cảm xúc nào.

Lời vừa thốt ra một bạt tai lại rơi xuống!

Chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, cả cái tập đoàn Bạch Kỳ này gần như chấn động.

Mọi người đều nghe nói Lâm Thiệu Huy đang đánh cậu chủ Dương Minh Mân của tập đoàn Thời Trọng từ tầng 15 đánh xuống tầng 1|

Nhân viên của Bạch Kỳ thấy thế liền bu lại xôn xao bàn tán.

Cho đến khi "ầm" một tiếng, cửa hành lang tầng 1 đột nhiên phát ra tiếng động lớn, mọi người bàng hoàng khi một người đàn ông máu me khắp người lao ra từ cầu thang.

Máu...

Bọn họ nhìn người đàn ông này, khắp người anh ta từ trên xuống dưới đều nhuộm đầy vết máu.

Đặc biệt trên mỗi bậc cầu thang đều để lại những vệt máu loang dài.

"Đây...!đây là cậu chủ Dương Minh Mẫn sao? Trời ạ, sao lại thê thảm như thế chứ?"

"Không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi! Dương Minh Mẫn này là đại diện cho Tập đoàn Trọng Thời, mà Trọng Thời chính là đối tác lớn nhất của Tập đoàn Bạch Kỳ chúng ta!"

"Đúng vậy! Tên Lâm Thiệu Huy này quá bốc đồng rồi, sao có thể đánh người ta thành ra như thế này! Nếu như bị Dương Mộc Thủy truy cứu trách nhiệm thì Bạch Kỳ chúng ta gặp đại nạn đến nơi rồi!"

Lúc này, sau khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Dương Minh Mẫn, các nhân viên ở đây đều không khỏi xì xào bàn tán.

Tiêu thật rồi!

Dương Minh Mẫn bị đánh ra như thế, tập đoàn Trọng Thời sao có thể bỏ qua!

Đến lúc đó, tập đoàn Bạch Kỳ sẽ đối diện với nguy cơ phá sản.

Không chỉ là những nhân viên đó, thời khắc này, ngay cả Bạch Tố Y và những thành phần cốt cán của công ty cũng mặt mày tái mét, trán ướt đẫm mồ hôi, bọn họ đều biết hôm nay đã gây ra chuyện lớn rồi.

"Lâm...!Lâm Thiệu Huy! Mày, mày thật quá đáng!" Một giọng nói yếu ớt phát ra từ miệng Dương Minh Mẫn.

Lúc này, anh ta chỉ cảm thấy xương cốt khắp người như sắp rã ra, vô cùng đau đớn.

Nếu không phải anh ta cố gắng bảo về phần đầu của mình thì e là bây giờ thứ nằm đây chỉ còn là một cái xác.

"Lâm Thiệu Huy! Bạch Tố Y! Tập đoàn Bạch Kỳ các người cứ chờ đó!"

"Hôm nay Dương Minh Mẫn tao không chết thì Bạch Kỳ các người sẽ chết!"

Chà!

Hầu như mọi người đều cảm nhận được sự thù hằn trong từng câu chữ mà Dương Minh Mẫn thốt ra.

Bỗng chốc, tất cả mọi người ở Bạch Kỳ đều kinh hồn bạt vía, sắc mặt trắng bệch.

Ánh mắt anh ta nhìn về phía những nhân viên cốt cán đó, bao gồm cả Lâm Thiệu Huy, đều toát lên vẻ tức giận và thù hằn sâu sắc..

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Lúc này, Dương Minh Mẫn cảm thấy hối hận vô củng.Nếu như anh ta biết thắng ở rể này là người hung bạo ngang ngược như thế sớm hơn thì đã đánh chết anh rồi, Dương Minh Mẫn cũng không dám hống hách đi cướp Bạch Tố Y nữa.Còn bây giờ thì..."Nếu như một lời xin lỗi là có thể giải quyết, thì còn cần đến cảnh sát làm gì?"Trong lời nói của Lâm Thiệu Huy không có chút dao động cảm xúc nào.Lời vừa thốt ra một bạt tai lại rơi xuống!Chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, cả cái tập đoàn Bạch Kỳ này gần như chấn động.Mọi người đều nghe nói Lâm Thiệu Huy đang đánh cậu chủ Dương Minh Mân của tập đoàn Thời Trọng từ tầng 15 đánh xuống tầng 1|Nhân viên của Bạch Kỳ thấy thế liền bu lại xôn xao bàn tán.Cho đến khi "ầm" một tiếng, cửa hành lang tầng 1 đột nhiên phát ra tiếng động lớn, mọi người bàng hoàng khi một người đàn ông máu me khắp người lao ra từ cầu thang.Máu...Bọn họ nhìn người đàn ông này, khắp người anh ta từ trên xuống dưới đều nhuộm đầy vết máu.Đặc biệt trên mỗi bậc cầu thang đều để lại những vệt máu loang dài."Đây...!đây là cậu chủ Dương Minh Mẫn sao? Trời ạ, sao lại thê thảm như thế chứ?""Không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi! Dương Minh Mẫn này là đại diện cho Tập đoàn Trọng Thời, mà Trọng Thời chính là đối tác lớn nhất của Tập đoàn Bạch Kỳ chúng ta!""Đúng vậy! Tên Lâm Thiệu Huy này quá bốc đồng rồi, sao có thể đánh người ta thành ra như thế này! Nếu như bị Dương Mộc Thủy truy cứu trách nhiệm thì Bạch Kỳ chúng ta gặp đại nạn đến nơi rồi!"Lúc này, sau khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Dương Minh Mẫn, các nhân viên ở đây đều không khỏi xì xào bàn tán.Tiêu thật rồi!Dương Minh Mẫn bị đánh ra như thế, tập đoàn Trọng Thời sao có thể bỏ qua!Đến lúc đó, tập đoàn Bạch Kỳ sẽ đối diện với nguy cơ phá sản.Không chỉ là những nhân viên đó, thời khắc này, ngay cả Bạch Tố Y và những thành phần cốt cán của công ty cũng mặt mày tái mét, trán ướt đẫm mồ hôi, bọn họ đều biết hôm nay đã gây ra chuyện lớn rồi."Lâm...!Lâm Thiệu Huy! Mày, mày thật quá đáng!" Một giọng nói yếu ớt phát ra từ miệng Dương Minh Mẫn.Lúc này, anh ta chỉ cảm thấy xương cốt khắp người như sắp rã ra, vô cùng đau đớn.Nếu không phải anh ta cố gắng bảo về phần đầu của mình thì e là bây giờ thứ nằm đây chỉ còn là một cái xác."Lâm Thiệu Huy! Bạch Tố Y! Tập đoàn Bạch Kỳ các người cứ chờ đó!""Hôm nay Dương Minh Mẫn tao không chết thì Bạch Kỳ các người sẽ chết!"Chà!Hầu như mọi người đều cảm nhận được sự thù hằn trong từng câu chữ mà Dương Minh Mẫn thốt ra.Bỗng chốc, tất cả mọi người ở Bạch Kỳ đều kinh hồn bạt vía, sắc mặt trắng bệch.Ánh mắt anh ta nhìn về phía những nhân viên cốt cán đó, bao gồm cả Lâm Thiệu Huy, đều toát lên vẻ tức giận và thù hằn sâu sắc..

Chương 155: Có Chuyện Lớn Rồi