Tác giả:

Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…

Chương 238: Đây Là Sự Thật

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Bên cạnh Trịnh Lam Anh.Tí tách!Tí tách!Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu không ngừng nhỏ xuống từ trên trán của Gấu ĐenTiêu diệt?Anh ta không thể tin được, mười mấy người anh em cùng tung hoành ngang dọc vậy mà trong nháymắt toàn bộ đều bị tên này tiêu diệt ngay trước mắt.Chuyện này...!Thật là chết tiệt.“Đồ khốn nạn! Mày dám thủ tiêu người anh em Gấu Đen của tao! Tao giết mày! Ông đây muốn băm vắm mày ra."Nói xong, dường như Gấu Đen rơi hoàn toàn vào trạng thái điên cuồng.Quần áo trên người hắn ta trong cơn tức giận bị xé rách từng mảng rơi xuống.Sau đó, hắn như một con gấu đen to lớn thực sự, mạnh mẽ lao về phía Lâm Thiệu Huy!“Chết đi cho ông mày.” Vừa dứt lời, Gấu Đen tung ra một cú đấm rất mạnh hướng về phía đầu Lâm Thiệu Huy,Phải biết rằng!Gấu Đen đã từng chỉ dùng một cú đấm mà đánh chết một con gấu.Có thể thấy sức mạnh trong cú đấm của anh ta khủng khiếp đến mức nào,Mà bây giờ nếu Lâm Thiệu Huy bị cú đấm này của anh ta đánh trúng sợ rằng cái đầu này sẽ nát như bươm.Thế nhưng!Lại xuất hiện một cảnh tượng thật khó tin."So găng sao? Được tôi thành toàn.”Vừa nói xong, dưới con mắt kinh ngac của mọi người, Lâm Thiệu Huy ném con dao trong tay đi.Sau đó nằm chặt tay thành đấm, sẵn sàng nghênh đón cú đấm đầy uy lực của Gấu Đen.Xoạt!Điện rồi sao?Khách hàng xung quanh đều vô cùng bối rối.Bọn họ không thể nghĩ ra Lâm Thiệu Huy lại ném đi con dao là vũ khí lợi hại duy nhất của mình, rồi lại dùng tay để đón lấy cú đấm của Gấu Đen.Thế này chẳng phải là đi tìm cái chết hay sao.Hỏng rồi, Gấu Đen muốn dùng cú đấm đánh nát đầu cậu Lâm.Những vị khách đang vây xem xung quanh, sắc mặt từng người đều trắng bệch.Bọn họ đã thấy được sự tàn bạo của Gấu Đen quật Lâm Thiệu Huy ngã xuống đất thê thảm như thế nào.Không chỉ có bọn họ.Sau khi Trịnh Lam Anh nhìn thấy tình cảnh này trong lòng vui mừng như điên:“Ngu ngốc! Ha ha ha, cái tên này hóa ra là một kẻ ngu ngốc!"Trong mắt Trịnh Lam Anh nếu như Lâm Thiệu Huy dùng dao đối phó với Gấu Đen vậy thì Gấu Đen chắc sẽ có kết cục thể thảm.Nhưng Lâm Thiệu Huy lại vứt dao đi lấy quyền đối quyền, đây chẳng phải là muốn chết hay sao.Lúc này, Trịnh Lam Anh nở nụ cười khoái trí đến mức dữ tợn.Anh ta không thể chờ đợi được nữa chỉ muốn nghe tiếng kêu thảm thiết của Lâm Thiệu Huy."Chết đi!"Con ngươi Gấu Đen hiện lên vẻ tà ác.Vào lúc này, nắm đấm lại mang theo sức lực, xé gió ào ào đập vào người Lâm Thiệu Huy!Gần như trong nháy mắt!Uych!Một một nhỏ, nắm đấm của hai người cùng vachạm mạnh vào nhauRắc rắcTiếng âm thanh vỡ vụn vang lên trong nháy mắt khiến cho tim mọi người xung quanh nảy lên một cái.Tình hình sao rồi?Những người khách xung quanh đều nở nụ cười bất đắc dĩ, bọn họ đã sớm biết Lâm Thiệu Huy và Gấu Đen quyền đối quyền với nhau chẳng khác nào trứng chọi đá.Mà Trịnh Lam Anh hưng phấn đến nỗi suýt nữa thì cũng quỵ xuống.Nhưng vào lúc này.Tiếng kêu thê lương vang vọng khắp phòng khiến cho nụ cười trên mặt Trịnh Lam Anh đông cứng lại trong nháy mắt.“A a a .tay tao! Thằng nhóc kia, sao lại đánh gãy tay tao!Tiếng kêu thảm thiết tràn ngập sơ hãi, thật khó có thể tưởng tượng nổi.Trịnh Lam Anh và tất cả khách hàng xung quanh đến lúc này mới phát hiện ra người bị thương không phải là Lâm Thiệu Huy.Thay vào đó là Gấu Đen người được biết đến với sức mạnh vô hạn.Cánh tay của anh ta bị gãy, trên khuôn mặt anh ta lộ rõ vẻ kinh hoàng khiếp sợ.Hoang mang! Hiện giờ không chỉ riêng Gấu Đen hoang mang, Trịnh Lam Anh và những khách hàng xung quanh toàn độ đều không thể tin vào mắt mình,Sao lại có thể?Đứng trước Gấu Đen Lâm Thiệu Huy chỉ như một đứa trẻ con bình thường yếu ớt, Nhưng nằm đấm gầy yếu kia vậy mà lại đánh gãy được cánh tay Gấu Đen, chuyện này quả thực không thể tưởng tượng nỗi..

Bên cạnh Trịnh Lam Anh.

Tí tách!

Tí tách!

Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu không ngừng nhỏ xuống từ trên trán của Gấu Đen

Tiêu diệt?

Anh ta không thể tin được, mười mấy người anh em cùng tung hoành ngang dọc vậy mà trong nháy

mắt toàn bộ đều bị tên này tiêu diệt ngay trước mắt.

Chuyện này...!Thật là chết tiệt.

“Đồ khốn nạn! Mày dám thủ tiêu người anh em Gấu Đen của tao! Tao giết mày! Ông đây muốn băm vắm mày ra."

Nói xong, dường như Gấu Đen rơi hoàn toàn vào trạng thái điên cuồng.

Quần áo trên người hắn ta trong cơn tức giận bị xé rách từng mảng rơi xuống.

Sau đó, hắn như một con gấu đen to lớn thực sự, mạnh mẽ lao về phía Lâm Thiệu Huy!

“Chết đi cho ông mày.” Vừa dứt lời, Gấu Đen tung ra một cú đấm rất mạnh hướng về phía đầu Lâm Thiệu Huy,

Phải biết rằng!

Gấu Đen đã từng chỉ dùng một cú đấm mà đánh chết một con gấu.

Có thể thấy sức mạnh trong cú đấm của anh ta khủng khiếp đến mức nào,

Mà bây giờ nếu Lâm Thiệu Huy bị cú đấm này của anh ta đánh trúng sợ rằng cái đầu này sẽ nát như bươm.

Thế nhưng!

Lại xuất hiện một cảnh tượng thật khó tin.

"So găng sao? Được tôi thành toàn.”

Vừa nói xong, dưới con mắt kinh ngac của mọi người, Lâm Thiệu Huy ném con dao trong tay đi.

Sau đó nằm chặt tay thành đấm, sẵn sàng nghênh đón cú đấm đầy uy lực của Gấu Đen.

Xoạt!

Điện rồi sao?

Khách hàng xung quanh đều vô cùng bối rối.

Bọn họ không thể nghĩ ra Lâm Thiệu Huy lại ném đi con dao là vũ khí lợi hại duy nhất của mình, rồi lại dùng tay để đón lấy cú đấm của Gấu Đen.

Thế này chẳng phải là đi tìm cái chết hay sao.

Hỏng rồi, Gấu Đen muốn dùng cú đấm đánh nát đầu cậu Lâm.

Những vị khách đang vây xem xung quanh, sắc mặt từng người đều trắng bệch.

Bọn họ đã thấy được sự tàn bạo của Gấu Đen quật Lâm Thiệu Huy ngã xuống đất thê thảm như thế nào.

Không chỉ có bọn họ.

Sau khi Trịnh Lam Anh nhìn thấy tình cảnh này trong lòng vui mừng như điên:

“Ngu ngốc! Ha ha ha, cái tên này hóa ra là một kẻ ngu ngốc!"

Trong mắt Trịnh Lam Anh nếu như Lâm Thiệu Huy dùng dao đối phó với Gấu Đen vậy thì Gấu Đen chắc sẽ có kết cục thể thảm.

Nhưng Lâm Thiệu Huy lại vứt dao đi lấy quyền đối quyền, đây chẳng phải là muốn chết hay sao.

Lúc này, Trịnh Lam Anh nở nụ cười khoái trí đến mức dữ tợn.

Anh ta không thể chờ đợi được nữa chỉ muốn nghe tiếng kêu thảm thiết của Lâm Thiệu Huy.

"Chết đi!"

Con ngươi Gấu Đen hiện lên vẻ tà ác.

Vào lúc này, nắm đấm lại mang theo sức lực, xé gió ào ào đập vào người Lâm Thiệu Huy!

Gần như trong nháy mắt!

Uych!

Một một nhỏ, nắm đấm của hai người cùng va

chạm mạnh vào nhau

Rắc rắc

Tiếng âm thanh vỡ vụn vang lên trong nháy mắt khiến cho tim mọi người xung quanh nảy lên một cái.

Tình hình sao rồi?

Những người khách xung quanh đều nở nụ cười bất đắc dĩ, bọn họ đã sớm biết Lâm Thiệu Huy và Gấu Đen quyền đối quyền với nhau chẳng khác nào trứng chọi đá.

Mà Trịnh Lam Anh hưng phấn đến nỗi suýt nữa thì cũng quỵ xuống.

Nhưng vào lúc này.

Tiếng kêu thê lương vang vọng khắp phòng khiến cho nụ cười trên mặt Trịnh Lam Anh đông cứng lại trong nháy mắt.

“A a a .tay tao! Thằng nhóc kia, sao lại đánh gãy tay tao!

Tiếng kêu thảm thiết tràn ngập sơ hãi, thật khó có thể tưởng tượng nổi.

Trịnh Lam Anh và tất cả khách hàng xung quanh đến lúc này mới phát hiện ra người bị thương không phải là Lâm Thiệu Huy.

Thay vào đó là Gấu Đen người được biết đến với sức mạnh vô hạn.

Cánh tay của anh ta bị gãy, trên khuôn mặt anh ta lộ rõ vẻ kinh hoàng khiếp sợ.

Hoang mang! Hiện giờ không chỉ riêng Gấu Đen hoang mang, Trịnh Lam Anh và những khách hàng xung quanh toàn độ đều không thể tin vào mắt mình,

Sao lại có thể?

Đứng trước Gấu Đen Lâm Thiệu Huy chỉ như một đứa trẻ con bình thường yếu ớt, Nhưng nằm đấm gầy yếu kia vậy mà lại đánh gãy được cánh tay Gấu Đen, chuyện này quả thực không thể tưởng tượng nỗi..

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Bên cạnh Trịnh Lam Anh.Tí tách!Tí tách!Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu không ngừng nhỏ xuống từ trên trán của Gấu ĐenTiêu diệt?Anh ta không thể tin được, mười mấy người anh em cùng tung hoành ngang dọc vậy mà trong nháymắt toàn bộ đều bị tên này tiêu diệt ngay trước mắt.Chuyện này...!Thật là chết tiệt.“Đồ khốn nạn! Mày dám thủ tiêu người anh em Gấu Đen của tao! Tao giết mày! Ông đây muốn băm vắm mày ra."Nói xong, dường như Gấu Đen rơi hoàn toàn vào trạng thái điên cuồng.Quần áo trên người hắn ta trong cơn tức giận bị xé rách từng mảng rơi xuống.Sau đó, hắn như một con gấu đen to lớn thực sự, mạnh mẽ lao về phía Lâm Thiệu Huy!“Chết đi cho ông mày.” Vừa dứt lời, Gấu Đen tung ra một cú đấm rất mạnh hướng về phía đầu Lâm Thiệu Huy,Phải biết rằng!Gấu Đen đã từng chỉ dùng một cú đấm mà đánh chết một con gấu.Có thể thấy sức mạnh trong cú đấm của anh ta khủng khiếp đến mức nào,Mà bây giờ nếu Lâm Thiệu Huy bị cú đấm này của anh ta đánh trúng sợ rằng cái đầu này sẽ nát như bươm.Thế nhưng!Lại xuất hiện một cảnh tượng thật khó tin."So găng sao? Được tôi thành toàn.”Vừa nói xong, dưới con mắt kinh ngac của mọi người, Lâm Thiệu Huy ném con dao trong tay đi.Sau đó nằm chặt tay thành đấm, sẵn sàng nghênh đón cú đấm đầy uy lực của Gấu Đen.Xoạt!Điện rồi sao?Khách hàng xung quanh đều vô cùng bối rối.Bọn họ không thể nghĩ ra Lâm Thiệu Huy lại ném đi con dao là vũ khí lợi hại duy nhất của mình, rồi lại dùng tay để đón lấy cú đấm của Gấu Đen.Thế này chẳng phải là đi tìm cái chết hay sao.Hỏng rồi, Gấu Đen muốn dùng cú đấm đánh nát đầu cậu Lâm.Những vị khách đang vây xem xung quanh, sắc mặt từng người đều trắng bệch.Bọn họ đã thấy được sự tàn bạo của Gấu Đen quật Lâm Thiệu Huy ngã xuống đất thê thảm như thế nào.Không chỉ có bọn họ.Sau khi Trịnh Lam Anh nhìn thấy tình cảnh này trong lòng vui mừng như điên:“Ngu ngốc! Ha ha ha, cái tên này hóa ra là một kẻ ngu ngốc!"Trong mắt Trịnh Lam Anh nếu như Lâm Thiệu Huy dùng dao đối phó với Gấu Đen vậy thì Gấu Đen chắc sẽ có kết cục thể thảm.Nhưng Lâm Thiệu Huy lại vứt dao đi lấy quyền đối quyền, đây chẳng phải là muốn chết hay sao.Lúc này, Trịnh Lam Anh nở nụ cười khoái trí đến mức dữ tợn.Anh ta không thể chờ đợi được nữa chỉ muốn nghe tiếng kêu thảm thiết của Lâm Thiệu Huy."Chết đi!"Con ngươi Gấu Đen hiện lên vẻ tà ác.Vào lúc này, nắm đấm lại mang theo sức lực, xé gió ào ào đập vào người Lâm Thiệu Huy!Gần như trong nháy mắt!Uych!Một một nhỏ, nắm đấm của hai người cùng vachạm mạnh vào nhauRắc rắcTiếng âm thanh vỡ vụn vang lên trong nháy mắt khiến cho tim mọi người xung quanh nảy lên một cái.Tình hình sao rồi?Những người khách xung quanh đều nở nụ cười bất đắc dĩ, bọn họ đã sớm biết Lâm Thiệu Huy và Gấu Đen quyền đối quyền với nhau chẳng khác nào trứng chọi đá.Mà Trịnh Lam Anh hưng phấn đến nỗi suýt nữa thì cũng quỵ xuống.Nhưng vào lúc này.Tiếng kêu thê lương vang vọng khắp phòng khiến cho nụ cười trên mặt Trịnh Lam Anh đông cứng lại trong nháy mắt.“A a a .tay tao! Thằng nhóc kia, sao lại đánh gãy tay tao!Tiếng kêu thảm thiết tràn ngập sơ hãi, thật khó có thể tưởng tượng nổi.Trịnh Lam Anh và tất cả khách hàng xung quanh đến lúc này mới phát hiện ra người bị thương không phải là Lâm Thiệu Huy.Thay vào đó là Gấu Đen người được biết đến với sức mạnh vô hạn.Cánh tay của anh ta bị gãy, trên khuôn mặt anh ta lộ rõ vẻ kinh hoàng khiếp sợ.Hoang mang! Hiện giờ không chỉ riêng Gấu Đen hoang mang, Trịnh Lam Anh và những khách hàng xung quanh toàn độ đều không thể tin vào mắt mình,Sao lại có thể?Đứng trước Gấu Đen Lâm Thiệu Huy chỉ như một đứa trẻ con bình thường yếu ớt, Nhưng nằm đấm gầy yếu kia vậy mà lại đánh gãy được cánh tay Gấu Đen, chuyện này quả thực không thể tưởng tượng nỗi..

Chương 238: Đây Là Sự Thật