Tác giả:

Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…

Chương 289: Lần Thứ Hai

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Vào lúc này, bầu không khí trong Lang Quán đã trở nên đầy ngột ngạt.Dù là những tay nắm đấm hãy các khán giả nếu cảm nhận được tim mình đang đập thình thịch không ngừng.Họ vốn tưởng rằng Lâm Thiệu Huy là một con cừu nhỏ, nhưng ai mà ngờ được dưới lốt con cừu nhỏ này lại là một con sói đói chứ."Tí tách!""Tí tách!"Khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của anh Tám, đám võ sĩ đấm bốc đều toát mồ hôi lạnh.Có một số khán giả không dám nhìn vào cả gương mặt của Lâm Thiệu Huy.Đột nhiên có một giọng nữ bén nhọn vang lên: "Anh Thương Lang, anh đừng bị thằng đó hù dọa! Anh ta chỉ đang phô trương thanh thế mà thôi!"Lại là Ôn Nhã Như.Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta tràn đầy sự oán hận đối với Lâm Thiệu Huy, cô ta nói với Thương Lang Mặt Sắt và tất cả các tay đấm đây: "Tôi quen biết người này ba năm mà chưa bao giờ thấy anh ta đánh ai cả! Chỉ là một kẻ hèn nhát mà thôi! Tôi có thể khẳng định vừa rồi anh Tám bị thương chỉ do sự cố ngoài ý muốn mà thôi.Chắc chắn là do anh ấy không cẩn thận, từ lúc bắt đầu đã sơ sẩy đánh gãy cánh tay của mình làm tên này có cơ hội! Mọi người đừng bị tên này lừa gạt!"Nghe Ôn Nhã Như nói vậy, Thương Lang Mặt Sắt và những tay đấm bốc xung quanh đều sáng mắt.Đúng vậy! Vừa rồi anh Tám đã đánh trúng đầu của Lâm Thiệu Huy, theo lý mà nói thì cho dù lúc đó thằng nhóc này húc đầu một cái thì cũng không thể nào làm gãy tay của anh Tám được.Vì muốn đánh gãy tay một người mà chỉ dựa vào lực tác dụng ngược lại thì chẳng khác gì nằm mơ giữa ban ngày.Hơn nữa, chắc chắn là Lâm Thiệu Huy đã nhân lúc anh Tám gãy tay mà mèo mù vớ được chuột chết thành công phản đòn lại được, chứ không thì sao anh Tám lại dễ dàng thua trong khi thực lực lại rất mạnh cơ chứ.Nghĩ đến đây, dù là Thương Lang Mặt Sắt hay những tay đấm kia đều thở phào nhẹ nhõm."Anh Tư, anh Sáu, anh Bảy, anh Mười, các anh cùng xông lên đi!""Phù!" Nghe anh Tư, anh Sáu, anh Bảy, anh Mười được gọi tên, họ đều nhẹ nhàng thở ra.Họ biết bốn người này đều xếp hạng trong mười tốp đầu của Lang Quán, ai cũng không hề thua kém anh Tám! Mà bây giờ, bốn người này lại đồng thời bao vây Lâm Thiệu Huy, đây nhất định sẽ là một trận đấu nghiêng về một phía!Thương Lang Mặt Sắt vừa dứt lời thì bốn người kia lập tức nhảy lên võ đài với tốc độ nhanh nhưchớp.Bốn người đàn ông cao to vạm vỡ này đều ở trần, ai cũng thấy được cơ thể bọn họ cơ bắp cuồn cuộn, từng thớ thịt đều ẩn chứa sức bật mạnh mẽ, tạo cho người ấn tượng về một khí thế đầy hung hãn.Bốn người kia lên đài rồi nhìn chằm chằm vàoLâm Thiệu Huy, trong mắt họ có những cảm xúc khácnhau, có nghiêm túc, có oán hận, có sát ý!"Thiết trảo lang tứ!""Thiết trảo lang lục!""Thiết trảo lang thập!""Xin chỉ giáo!!"Bốn tay võ sĩ nổi tiếng lần lượt báo tên của mình.Chỉ cần nghe tên của bốn người thôi là đã biết mỗi người đều có chiêu thức chí mạng riêng của mình.Một khi bốn người sở hữu bốn loại chiêu thức này kết hợp với nhau thì phía Lâm Thiệu Huy có thể xem không còn đường sống nào nữa.Nét mặt của Thương Lang Mặt Sắt cũng vô cùng nghiêm túc, anh ta biết trừ mình ra thì không còn một ai trong Lang Quán có thể chống lại được sức chiến đấu vượt trội của tổ hợp bốn người này.Mà giờ thì..."Thằng khốn, mày chết chắc rồi!" Thương Lang Mặt Sắt nở nụ cười đầy sát khí..

Vào lúc này, bầu không khí trong Lang Quán đã trở nên đầy ngột ngạt.

Dù là những tay nắm đấm hãy các khán giả nếu cảm nhận được tim mình đang đập thình thịch không ngừng.

Họ vốn tưởng rằng Lâm Thiệu Huy là một con cừu nhỏ, nhưng ai mà ngờ được dưới lốt con cừu nhỏ này lại là một con sói đói chứ.

"Tí tách!"

"Tí tách!"

Khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của anh Tám, đám võ sĩ đấm bốc đều toát mồ hôi lạnh.

Có một số khán giả không dám nhìn vào cả gương mặt của Lâm Thiệu Huy.

Đột nhiên có một giọng nữ bén nhọn vang lên: "Anh Thương Lang, anh đừng bị thằng đó hù dọa! Anh ta chỉ đang phô trương thanh thế mà thôi!"

Lại là Ôn Nhã Như.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta tràn đầy sự oán hận đối với Lâm Thiệu Huy, cô ta nói với Thương Lang Mặt Sắt và tất cả các tay đấm đây: "Tôi quen biết người này ba năm mà chưa bao giờ thấy anh ta đánh ai cả! Chỉ là một kẻ hèn nhát mà thôi! Tôi có thể khẳng định vừa rồi anh Tám bị thương chỉ do sự cố ngoài ý muốn mà thôi.

Chắc chắn là do anh ấy không cẩn thận, từ lúc bắt đầu đã sơ sẩy đánh gãy cánh tay của mình làm tên này có cơ hội! Mọi người đừng bị tên này lừa gạt!"

Nghe Ôn Nhã Như nói vậy, Thương Lang Mặt Sắt và những tay đấm bốc xung quanh đều sáng mắt.

Đúng vậy! Vừa rồi anh Tám đã đánh trúng đầu của Lâm Thiệu Huy, theo lý mà nói thì cho dù lúc đó thằng nhóc này húc đầu một cái thì cũng không thể nào làm gãy tay của anh Tám được.

Vì muốn đánh gãy tay một người mà chỉ dựa vào lực tác dụng ngược lại thì chẳng khác gì nằm mơ giữa ban ngày.

Hơn nữa, chắc chắn là Lâm Thiệu Huy đã nhân lúc anh Tám gãy tay mà mèo mù vớ được chuột chết thành công phản đòn lại được, chứ không thì sao anh Tám lại dễ dàng thua trong khi thực lực lại rất mạnh cơ chứ.

Nghĩ đến đây, dù là Thương Lang Mặt Sắt hay những tay đấm kia đều thở phào nhẹ nhõm.

"Anh Tư, anh Sáu, anh Bảy, anh Mười, các anh cùng xông lên đi!"

"Phù!" Nghe anh Tư, anh Sáu, anh Bảy, anh Mười được gọi tên, họ đều nhẹ nhàng thở ra.

Họ biết bốn người này đều xếp hạng trong mười tốp đầu của Lang Quán, ai cũng không hề thua kém anh Tám! Mà bây giờ, bốn người này lại đồng thời bao vây Lâm Thiệu Huy, đây nhất định sẽ là một trận đấu nghiêng về một phía!

Thương Lang Mặt Sắt vừa dứt lời thì bốn người kia lập tức nhảy lên võ đài với tốc độ nhanh như

chớp.

Bốn người đàn ông cao to vạm vỡ này đều ở trần, ai cũng thấy được cơ thể bọn họ cơ bắp cuồn cuộn, từng thớ thịt đều ẩn chứa sức bật mạnh mẽ, tạo cho người ấn tượng về một khí thế đầy hung hãn.

Bốn người kia lên đài rồi nhìn chằm chằm vào

Lâm Thiệu Huy, trong mắt họ có những cảm xúc khác

nhau, có nghiêm túc, có oán hận, có sát ý!

"Thiết trảo lang tứ!"

"Thiết trảo lang lục!"

"Thiết trảo lang thập!"

"Xin chỉ giáo!!"

Bốn tay võ sĩ nổi tiếng lần lượt báo tên của mình.

Chỉ cần nghe tên của bốn người thôi là đã biết mỗi người đều có chiêu thức chí mạng riêng của mình.

Một khi bốn người sở hữu bốn loại chiêu thức này kết hợp với nhau thì phía Lâm Thiệu Huy có thể xem không còn đường sống nào nữa.

Nét mặt của Thương Lang Mặt Sắt cũng vô cùng nghiêm túc, anh ta biết trừ mình ra thì không còn một ai trong Lang Quán có thể chống lại được sức chiến đấu vượt trội của tổ hợp bốn người này.

Mà giờ thì...

"Thằng khốn, mày chết chắc rồi!" Thương Lang Mặt Sắt nở nụ cười đầy sát khí..

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Vào lúc này, bầu không khí trong Lang Quán đã trở nên đầy ngột ngạt.Dù là những tay nắm đấm hãy các khán giả nếu cảm nhận được tim mình đang đập thình thịch không ngừng.Họ vốn tưởng rằng Lâm Thiệu Huy là một con cừu nhỏ, nhưng ai mà ngờ được dưới lốt con cừu nhỏ này lại là một con sói đói chứ."Tí tách!""Tí tách!"Khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của anh Tám, đám võ sĩ đấm bốc đều toát mồ hôi lạnh.Có một số khán giả không dám nhìn vào cả gương mặt của Lâm Thiệu Huy.Đột nhiên có một giọng nữ bén nhọn vang lên: "Anh Thương Lang, anh đừng bị thằng đó hù dọa! Anh ta chỉ đang phô trương thanh thế mà thôi!"Lại là Ôn Nhã Như.Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta tràn đầy sự oán hận đối với Lâm Thiệu Huy, cô ta nói với Thương Lang Mặt Sắt và tất cả các tay đấm đây: "Tôi quen biết người này ba năm mà chưa bao giờ thấy anh ta đánh ai cả! Chỉ là một kẻ hèn nhát mà thôi! Tôi có thể khẳng định vừa rồi anh Tám bị thương chỉ do sự cố ngoài ý muốn mà thôi.Chắc chắn là do anh ấy không cẩn thận, từ lúc bắt đầu đã sơ sẩy đánh gãy cánh tay của mình làm tên này có cơ hội! Mọi người đừng bị tên này lừa gạt!"Nghe Ôn Nhã Như nói vậy, Thương Lang Mặt Sắt và những tay đấm bốc xung quanh đều sáng mắt.Đúng vậy! Vừa rồi anh Tám đã đánh trúng đầu của Lâm Thiệu Huy, theo lý mà nói thì cho dù lúc đó thằng nhóc này húc đầu một cái thì cũng không thể nào làm gãy tay của anh Tám được.Vì muốn đánh gãy tay một người mà chỉ dựa vào lực tác dụng ngược lại thì chẳng khác gì nằm mơ giữa ban ngày.Hơn nữa, chắc chắn là Lâm Thiệu Huy đã nhân lúc anh Tám gãy tay mà mèo mù vớ được chuột chết thành công phản đòn lại được, chứ không thì sao anh Tám lại dễ dàng thua trong khi thực lực lại rất mạnh cơ chứ.Nghĩ đến đây, dù là Thương Lang Mặt Sắt hay những tay đấm kia đều thở phào nhẹ nhõm."Anh Tư, anh Sáu, anh Bảy, anh Mười, các anh cùng xông lên đi!""Phù!" Nghe anh Tư, anh Sáu, anh Bảy, anh Mười được gọi tên, họ đều nhẹ nhàng thở ra.Họ biết bốn người này đều xếp hạng trong mười tốp đầu của Lang Quán, ai cũng không hề thua kém anh Tám! Mà bây giờ, bốn người này lại đồng thời bao vây Lâm Thiệu Huy, đây nhất định sẽ là một trận đấu nghiêng về một phía!Thương Lang Mặt Sắt vừa dứt lời thì bốn người kia lập tức nhảy lên võ đài với tốc độ nhanh nhưchớp.Bốn người đàn ông cao to vạm vỡ này đều ở trần, ai cũng thấy được cơ thể bọn họ cơ bắp cuồn cuộn, từng thớ thịt đều ẩn chứa sức bật mạnh mẽ, tạo cho người ấn tượng về một khí thế đầy hung hãn.Bốn người kia lên đài rồi nhìn chằm chằm vàoLâm Thiệu Huy, trong mắt họ có những cảm xúc khácnhau, có nghiêm túc, có oán hận, có sát ý!"Thiết trảo lang tứ!""Thiết trảo lang lục!""Thiết trảo lang thập!""Xin chỉ giáo!!"Bốn tay võ sĩ nổi tiếng lần lượt báo tên của mình.Chỉ cần nghe tên của bốn người thôi là đã biết mỗi người đều có chiêu thức chí mạng riêng của mình.Một khi bốn người sở hữu bốn loại chiêu thức này kết hợp với nhau thì phía Lâm Thiệu Huy có thể xem không còn đường sống nào nữa.Nét mặt của Thương Lang Mặt Sắt cũng vô cùng nghiêm túc, anh ta biết trừ mình ra thì không còn một ai trong Lang Quán có thể chống lại được sức chiến đấu vượt trội của tổ hợp bốn người này.Mà giờ thì..."Thằng khốn, mày chết chắc rồi!" Thương Lang Mặt Sắt nở nụ cười đầy sát khí..

Chương 289: Lần Thứ Hai