Tác giả:

Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…

Chương 397: Tôi Bị Xúc Phạm

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Nhưng mà...Thiên Hạo hoàn toàn không quan tâm đến tiếng hét của Lâm Thiên Quang, đôi mắt lạnh lùng nhìn anh ta nhìn một von chó pug, đầy thờ ơ và chán ghét: "Hừm! Mày không nghe thấy sao? Tất cả bọn tao đều phải tự đập gãy chân để chuộc lỗi với anh Thiệu huy.Mày là cái thả gì mà thoát được.”Hả?Ngay sau khi nghe được lời này, Lâm Thiên Quang gần như bất tỉnh.Chuộc lỗi?Đây là một lời chiếc lỗi!Anh không thể hiểu được, những tên thiếu gia này bị ngu sao?Thứ ở rể ăn bám như Lâm Thiệu Huy, có gì để phải chuộc lỗi?Lâm Thiên Quang kinh hãi, không tin vào mắt mình, nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy, anh ta bán tín bán nghi, kẻ này là ác quỷ sao?Tại sao bao nhiều lần nguy hiểm đều tránh thoát, mỗi lần tưởng như rồi vào thế tuyệt vọng lại bình yên trải qua.Đồng thời!Trên con đường núi, có một chiếc Lamborghini rách nát, đang di chuyển trên đường như con ốc sên.Đó là Lê Kiệt! “Lê Kiệt, anh nghỉ mấy phát súng vừa rồi là do cậu Út gây ra?” Cô gái nóng bỏng lúc này hào hứng hỏi.Nghe điều này.Khóe miệng Lê Kiệt nở ra một nụ cười dữ tợn và gớm ghiếc.“Đúng! Nghe âm thanh kia đến từ vị trí khuất camera! Hắn là cậu Út thực hiện theo lời anh Hạo!” “Cậu Út là quán quân cuộc thì bắn súng Nam Lộc, Những kẻ nào trước họng súng của cậu ấy đều phải chết."Nghĩ đến điều này, trái tim Lê Kiệt vô cùng hạnh phúc.Cậu không đợi được nữa, cậu muốn xem tình cảnh bị thảm của Lâm Thiệu huy lúc này.Hừ!Lamborghini di chuyển chậm rãi, từng đợt khói đen khuếch tán từ chiếc siêu xe, e rằng không lâu nữa sẽ thành đống sắt vụn.Nhưng Lê Kiệt không quan tâm.Đối với cậu, chỉ cần tên khốn kia chết, thì dù mất đi siêu xe cũng không đáng là gì."Sau khúc cua gấp kia, đó chính là điểm mù của camera! Chậc, chậc...!thật sự rất thú vị!”Lê Kiệt nhìn con đường rẽ ngoặt phía trước, nụ cười trên miệng thêm tươi.Bây giờ, anh xoay bánh lái, chiếc siêu xe sắp hỏng từ từ qua khúc cua gấp, đi vào điểm mù của camera.Nhưng mà...Khi Lê Kiệt và cô gái nóng bỏng thấy cảnh tượng trước mắt, nụ cười của họ hoàn toàn đông lại.Hiện lên trước mặt họ.Là dàn siêu xe dày đặc, kín cả con đường.Bên cạnh siêu xe là một người đang quỳ trên mặt đất.Nhưng người đang đứng vững lại là Lâm ThiệuHuy! "Không...!Không thể! Tên đó tại sao không chết? Tại sao cậu Út bắn nhiều phát đạn như vậy mà không giết được nó?"Lê Kiệt như nhìn thấy ma, đầy kinh ngạc và không thể tin được.Nhưng còn nhiều điều khó tin hơn thế nữa!Cô nàng nóng bỏng bên cảnh nhìn thấy việc không ngờ đến, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch như tờ giấy: "Kiệt..Thiếu gia Kiệt! Tất cả những người đang quỳ trên mặt đất đều là người của chúng ta, trong số đó còn có...!anh Hạo!”Cái gì!Nghe được điều này, Lê Kiệt gần như không thể tin vào tai mình.Cậu đưa mắt, nhìn ra ánh đèn mờ ảo.Sau đó mới thấy những người đang quỳ trên mặt đất đều là thành viên siêu xe.Mỗi người đều cầm một cây gậy đánh bóng chày, một chân bị biến dạng hoàn toàn, rỉ máu không ngừng.Và điều khiến anh sốc nhất.Có một thanh niên đang quỳ.Đó chính là anh cả của họ - Thiên Hạo!.

Nhưng mà...

Thiên Hạo hoàn toàn không quan tâm đến tiếng hét của Lâm Thiên Quang, đôi mắt lạnh lùng nhìn anh ta nhìn một von chó pug, đầy thờ ơ và chán ghét: "Hừm! Mày không nghe thấy sao? Tất cả bọn tao đều phải tự đập gãy chân để chuộc lỗi với anh Thiệu huy.

Mày là cái thả gì mà thoát được.”

Hả?

Ngay sau khi nghe được lời này, Lâm Thiên Quang gần như bất tỉnh.

Chuộc lỗi?

Đây là một lời chiếc lỗi!

Anh không thể hiểu được, những tên thiếu gia này bị ngu sao?

Thứ ở rể ăn bám như Lâm Thiệu Huy, có gì để phải chuộc lỗi?

Lâm Thiên Quang kinh hãi, không tin vào mắt mình, nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy, anh ta bán tín bán nghi, kẻ này là ác quỷ sao?

Tại sao bao nhiều lần nguy hiểm đều tránh thoát, mỗi lần tưởng như rồi vào thế tuyệt vọng lại bình yên trải qua.

Đồng thời!

Trên con đường núi, có một chiếc Lamborghini rách nát, đang di chuyển trên đường như con ốc sên.

Đó là Lê Kiệt! “Lê Kiệt, anh nghỉ mấy phát súng vừa rồi là do cậu Út gây ra?” Cô gái nóng bỏng lúc này hào hứng hỏi.

Nghe điều này.

Khóe miệng Lê Kiệt nở ra một nụ cười dữ tợn và gớm ghiếc.

“Đúng! Nghe âm thanh kia đến từ vị trí khuất camera! Hắn là cậu Út thực hiện theo lời anh Hạo!” “Cậu Út là quán quân cuộc thì bắn súng Nam Lộc, Những kẻ nào trước họng súng của cậu ấy đều phải chết."

Nghĩ đến điều này, trái tim Lê Kiệt vô cùng hạnh phúc.

Cậu không đợi được nữa, cậu muốn xem tình cảnh bị thảm của Lâm Thiệu huy lúc này.

Hừ!

Lamborghini di chuyển chậm rãi, từng đợt khói đen khuếch tán từ chiếc siêu xe, e rằng không lâu nữa sẽ thành đống sắt vụn.

Nhưng Lê Kiệt không quan tâm.

Đối với cậu, chỉ cần tên khốn kia chết, thì dù mất đi siêu xe cũng không đáng là gì.

"Sau khúc cua gấp kia, đó chính là điểm mù của camera! Chậc, chậc...!thật sự rất thú vị!”

Lê Kiệt nhìn con đường rẽ ngoặt phía trước, nụ cười trên miệng thêm tươi.

Bây giờ, anh xoay bánh lái, chiếc siêu xe sắp hỏng từ từ qua khúc cua gấp, đi vào điểm mù của camera.

Nhưng mà...

Khi Lê Kiệt và cô gái nóng bỏng thấy cảnh tượng trước mắt, nụ cười của họ hoàn toàn đông lại.

Hiện lên trước mặt họ.

Là dàn siêu xe dày đặc, kín cả con đường.

Bên cạnh siêu xe là một người đang quỳ trên mặt đất.

Nhưng người đang đứng vững lại là Lâm Thiệu

Huy! "Không...!Không thể! Tên đó tại sao không chết? Tại sao cậu Út bắn nhiều phát đạn như vậy mà không giết được nó?"

Lê Kiệt như nhìn thấy ma, đầy kinh ngạc và không thể tin được.

Nhưng còn nhiều điều khó tin hơn thế nữa!

Cô nàng nóng bỏng bên cảnh nhìn thấy việc không ngờ đến, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch như tờ giấy: "Kiệt..

Thiếu gia Kiệt! Tất cả những người đang quỳ trên mặt đất đều là người của chúng ta, trong số đó còn có...!anh Hạo!”

Cái gì!

Nghe được điều này, Lê Kiệt gần như không thể tin vào tai mình.

Cậu đưa mắt, nhìn ra ánh đèn mờ ảo.

Sau đó mới thấy những người đang quỳ trên mặt đất đều là thành viên siêu xe.

Mỗi người đều cầm một cây gậy đánh bóng chày, một chân bị biến dạng hoàn toàn, rỉ máu không ngừng.

Và điều khiến anh sốc nhất.

Có một thanh niên đang quỳ.

Đó chính là anh cả của họ - Thiên Hạo!.

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Nhưng mà...Thiên Hạo hoàn toàn không quan tâm đến tiếng hét của Lâm Thiên Quang, đôi mắt lạnh lùng nhìn anh ta nhìn một von chó pug, đầy thờ ơ và chán ghét: "Hừm! Mày không nghe thấy sao? Tất cả bọn tao đều phải tự đập gãy chân để chuộc lỗi với anh Thiệu huy.Mày là cái thả gì mà thoát được.”Hả?Ngay sau khi nghe được lời này, Lâm Thiên Quang gần như bất tỉnh.Chuộc lỗi?Đây là một lời chiếc lỗi!Anh không thể hiểu được, những tên thiếu gia này bị ngu sao?Thứ ở rể ăn bám như Lâm Thiệu Huy, có gì để phải chuộc lỗi?Lâm Thiên Quang kinh hãi, không tin vào mắt mình, nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy, anh ta bán tín bán nghi, kẻ này là ác quỷ sao?Tại sao bao nhiều lần nguy hiểm đều tránh thoát, mỗi lần tưởng như rồi vào thế tuyệt vọng lại bình yên trải qua.Đồng thời!Trên con đường núi, có một chiếc Lamborghini rách nát, đang di chuyển trên đường như con ốc sên.Đó là Lê Kiệt! “Lê Kiệt, anh nghỉ mấy phát súng vừa rồi là do cậu Út gây ra?” Cô gái nóng bỏng lúc này hào hứng hỏi.Nghe điều này.Khóe miệng Lê Kiệt nở ra một nụ cười dữ tợn và gớm ghiếc.“Đúng! Nghe âm thanh kia đến từ vị trí khuất camera! Hắn là cậu Út thực hiện theo lời anh Hạo!” “Cậu Út là quán quân cuộc thì bắn súng Nam Lộc, Những kẻ nào trước họng súng của cậu ấy đều phải chết."Nghĩ đến điều này, trái tim Lê Kiệt vô cùng hạnh phúc.Cậu không đợi được nữa, cậu muốn xem tình cảnh bị thảm của Lâm Thiệu huy lúc này.Hừ!Lamborghini di chuyển chậm rãi, từng đợt khói đen khuếch tán từ chiếc siêu xe, e rằng không lâu nữa sẽ thành đống sắt vụn.Nhưng Lê Kiệt không quan tâm.Đối với cậu, chỉ cần tên khốn kia chết, thì dù mất đi siêu xe cũng không đáng là gì."Sau khúc cua gấp kia, đó chính là điểm mù của camera! Chậc, chậc...!thật sự rất thú vị!”Lê Kiệt nhìn con đường rẽ ngoặt phía trước, nụ cười trên miệng thêm tươi.Bây giờ, anh xoay bánh lái, chiếc siêu xe sắp hỏng từ từ qua khúc cua gấp, đi vào điểm mù của camera.Nhưng mà...Khi Lê Kiệt và cô gái nóng bỏng thấy cảnh tượng trước mắt, nụ cười của họ hoàn toàn đông lại.Hiện lên trước mặt họ.Là dàn siêu xe dày đặc, kín cả con đường.Bên cạnh siêu xe là một người đang quỳ trên mặt đất.Nhưng người đang đứng vững lại là Lâm ThiệuHuy! "Không...!Không thể! Tên đó tại sao không chết? Tại sao cậu Út bắn nhiều phát đạn như vậy mà không giết được nó?"Lê Kiệt như nhìn thấy ma, đầy kinh ngạc và không thể tin được.Nhưng còn nhiều điều khó tin hơn thế nữa!Cô nàng nóng bỏng bên cảnh nhìn thấy việc không ngờ đến, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch như tờ giấy: "Kiệt..Thiếu gia Kiệt! Tất cả những người đang quỳ trên mặt đất đều là người của chúng ta, trong số đó còn có...!anh Hạo!”Cái gì!Nghe được điều này, Lê Kiệt gần như không thể tin vào tai mình.Cậu đưa mắt, nhìn ra ánh đèn mờ ảo.Sau đó mới thấy những người đang quỳ trên mặt đất đều là thành viên siêu xe.Mỗi người đều cầm một cây gậy đánh bóng chày, một chân bị biến dạng hoàn toàn, rỉ máu không ngừng.Và điều khiến anh sốc nhất.Có một thanh niên đang quỳ.Đó chính là anh cả của họ - Thiên Hạo!.

Chương 397: Tôi Bị Xúc Phạm