Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…
Chương 456: Lâm Thiệu Huy Sống Hoặc Chết
Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Nhìn thấy cảnh này.Trên mặt Chu Như cũng lộ rõ sự đắc ý: "Đúng thế, Khai Minh nhà chúng ta luôn nhớ đến bố mẹ mà."Nói rồiChu Như không khỏi liếc nhìn Bạch Tố Y ở bên cạnh: “Nào có giống người nào đó, mở miệng ra là dì nhỏ, nhưng ngay cả sinh nhật mẹ cũng không nhớ.Hừ."Chu Như không bỏ qua bất kì cơ hội nào để đả kịchBạch Tố Y.Chỉ là, cô ta vừa dứt lời.Thì lại nghe thấy một giọng nói ở bên cạnh Bạch TổY vang lên: “Chậc, một văn vật giả đáng giá 500 ngàn, đúng thật là hiểu thuận."Cái gì.Văn vật giả đáng giá 500 ngàn.Sau khi nghe lời này, mọi người trong phòng khách đều biến sắc, bọn họ giờ mới phát hiện, là Lâm ThiệuHuy nói ra lời này.Nhất thời.Sắc mặt Trương Khai Minh với Chu Như phút chốc đen lại.Hai vợ chồng nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy, hận không thể ăn thịt anh: "Họ Lâm kia, anh đang nói bậy gì đó, chiếc bình hoa này, rõ ràng là tôi tốn hơn 500 ngàn để mua, sao lại là văn vật giả, anh đừng có ngậm máu phun người." "Không sai, chồng tôi là quản lý cấp cao của tập đoàn Tân thị, thu nhập mỗi năm đều hơn 3 triệu, một tên ăn bám như anh, có tư cách gì mà nói cái này là văn vật giả."Hai vợ chồng giống như bị giẫm phải đuôi, chỉ trích Lâm Thiệu Huy không dứt.Ngay cả dượng Chu Chí Đức với di nhỏ Thẩm Ngọc Chi ở bên cạnh cũng ngạc nhiên và nghi ngờ không thôi, rõ ràng không tin lời của Lâm Thiệu Huy."Lâm Thiệu Huy, anh.."Sắc mặt Bạch Tổ Y tái nhợt, muốn bảo Lâm Thiệu Huy im lặng.Nhưng Lâm Thiệu Huy vỗ nhẹ mu bàn tay cô, nói thẳng: "Có phải văn vật giả hay không, trong lòng chồng cô chắc chắn rõ.Bình hoa Huyền Tinh Tử thật ở An Nam chỉ có mười mấy cái mà thôi, nhưng văn vật giả thì lại được phân phối rộng rãi nhất." "Trong số đó, người có sở trường làm giả bình hoaHuyền Tinh Tử giỏi nhất tên là Mao Cửu."Mao cứu.Nghe thấy cái tên này, Thẩm Ngọc Chi với Chu Chí Đức đều bị sốc.Phàm là người thích chơi tranh chữ, đồ cổ dường như không ai không nghe đến cái tên Mao Cửu này.Người này là người làm giả đồ cổ có tiếng nhất.Trên tay ông ta, không có món đồ cổ nào không làm giá được.Bị những người trong giới chơi đồ cổ cực kì ghét, và liệt vào danh sách những người không thể tha thứ nhất.Không chỉ thểNgười này tính tình rất kỳ quái, mỗi loại văn vật giả đều sẽ sản xuất hàng loạt, khiến cho giá cả rẻ đến mức kinh khủng.Còn tệ hơn nữa là.Khi ông ta sản xuất lô đồ cổ giả nào thì trên mỗi món đồ giả đều sẽ khắc tên mình lên đó.Mời bạn đọc truyện tại Truyện8 8.netChuyện này cũng khiến cho người trong giới đồ cổ luôn truyền nhau một câu chuyện cười, ai mua phải hàng giả của Mao Cửu, thì người đó chính là kẻ ngốc, rồi trở thành trò cười trong miệng những người yêu đồ cổ.Mà bây giờ...!"Lâm Thiệu Huy, ý của con chính là chiếc bình hoa mày là đồ giả do Mao Cửu làm?" vẻ mặt dì nhỏ Thẩm Ngọc Chi đầy vẻ khó mà tin được.Nghe thấy lời này.Trương Khai Minh với Chu Như ở bên cạnh liên giam chân mảng: "Mẹ, mẹ sao có thể tin tên ăn bám này, anh ta chắc chân là giận chúng con trêu Bạch Tố Y nên mới cố ý nói đồ cổ của Khai Minh là đồ giá của Mao Cứu." "Đúng thế, mẹ, con rể nhà giàu, anh ấy sao không hiểu chơi đồ cổ chứ?"Trương Khai Minh với Chu Như tức Lâm Thiệu Huy đến nghiến răng nghiến lợi.Trong mắt bọn họ.Lâm Thiệu Huy là kẻ có ý đồ nham hiểm, cố ý nói món đồ cổ của Trương Khai Minh thành món đồ giả bị chê cười, giành lại thể diện cho Bạch Tổ Y.Chẳng quaLời này của bọn họ vừa mới nói raThì lại sửng sốt nhìn thấy, Lâm Thiệu Huy thể mà lại trực tiếp đi đến bên cạnh chiếc bình hoa Huyền Tinh Tử, ôm lấy nó rồi đập mạnh xuống đất.Xoảng.Tiếng chiếc bình hoa bị vỡ..
Nhìn thấy cảnh này.
Trên mặt Chu Như cũng lộ rõ sự đắc ý: "Đúng thế, Khai Minh nhà chúng ta luôn nhớ đến bố mẹ mà."
Nói rồi
Chu Như không khỏi liếc nhìn Bạch Tố Y ở bên cạnh: “Nào có giống người nào đó, mở miệng ra là dì nhỏ, nhưng ngay cả sinh nhật mẹ cũng không nhớ.
Hừ."
Chu Như không bỏ qua bất kì cơ hội nào để đả kịch
Bạch Tố Y.
Chỉ là, cô ta vừa dứt lời.
Thì lại nghe thấy một giọng nói ở bên cạnh Bạch Tổ
Y vang lên: “Chậc, một văn vật giả đáng giá 500 ngàn, đúng thật là hiểu thuận."
Cái gì.
Văn vật giả đáng giá 500 ngàn.
Sau khi nghe lời này, mọi người trong phòng khách đều biến sắc, bọn họ giờ mới phát hiện, là Lâm Thiệu
Huy nói ra lời này.
Nhất thời.
Sắc mặt Trương Khai Minh với Chu Như phút chốc đen lại.
Hai vợ chồng nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy, hận không thể ăn thịt anh: "Họ Lâm kia, anh đang nói bậy gì đó, chiếc bình hoa này, rõ ràng là tôi tốn hơn 500 ngàn để mua, sao lại là văn vật giả, anh đừng có ngậm máu phun người." "Không sai, chồng tôi là quản lý cấp cao của tập đoàn Tân thị, thu nhập mỗi năm đều hơn 3 triệu, một tên ăn bám như anh, có tư cách gì mà nói cái này là văn vật giả."
Hai vợ chồng giống như bị giẫm phải đuôi, chỉ trích Lâm Thiệu Huy không dứt.
Ngay cả dượng Chu Chí Đức với di nhỏ Thẩm Ngọc Chi ở bên cạnh cũng ngạc nhiên và nghi ngờ không thôi, rõ ràng không tin lời của Lâm Thiệu Huy.
"Lâm Thiệu Huy, anh.."
Sắc mặt Bạch Tổ Y tái nhợt, muốn bảo Lâm Thiệu Huy im lặng.
Nhưng Lâm Thiệu Huy vỗ nhẹ mu bàn tay cô, nói thẳng: "Có phải văn vật giả hay không, trong lòng chồng cô chắc chắn rõ.
Bình hoa Huyền Tinh Tử thật ở An Nam chỉ có mười mấy cái mà thôi, nhưng văn vật giả thì lại được phân phối rộng rãi nhất." "Trong số đó, người có sở trường làm giả bình hoa
Huyền Tinh Tử giỏi nhất tên là Mao Cửu."
Mao cứu.
Nghe thấy cái tên này, Thẩm Ngọc Chi với Chu Chí Đức đều bị sốc.
Phàm là người thích chơi tranh chữ, đồ cổ dường như không ai không nghe đến cái tên Mao Cửu này.
Người này là người làm giả đồ cổ có tiếng nhất.
Trên tay ông ta, không có món đồ cổ nào không làm giá được.
Bị những người trong giới chơi đồ cổ cực kì ghét, và liệt vào danh sách những người không thể tha thứ nhất.
Không chỉ thể
Người này tính tình rất kỳ quái, mỗi loại văn vật giả đều sẽ sản xuất hàng loạt, khiến cho giá cả rẻ đến mức kinh khủng.
Còn tệ hơn nữa là.
Khi ông ta sản xuất lô đồ cổ giả nào thì trên mỗi món đồ giả đều sẽ khắc tên mình lên đó.
Mời bạn đọc truyện tại Truyện8 8.net
Chuyện này cũng khiến cho người trong giới đồ cổ luôn truyền nhau một câu chuyện cười, ai mua phải hàng giả của Mao Cửu, thì người đó chính là kẻ ngốc, rồi trở thành trò cười trong miệng những người yêu đồ cổ.
Mà bây giờ...!"Lâm Thiệu Huy, ý của con chính là chiếc bình hoa mày là đồ giả do Mao Cửu làm?" vẻ mặt dì nhỏ Thẩm Ngọc Chi đầy vẻ khó mà tin được.
Nghe thấy lời này.
Trương Khai Minh với Chu Như ở bên cạnh liên giam chân mảng: "Mẹ, mẹ sao có thể tin tên ăn bám này, anh ta chắc chân là giận chúng con trêu Bạch Tố Y nên mới cố ý nói đồ cổ của Khai Minh là đồ giá của Mao Cứu." "Đúng thế, mẹ, con rể nhà giàu, anh ấy sao không hiểu chơi đồ cổ chứ?"
Trương Khai Minh với Chu Như tức Lâm Thiệu Huy đến nghiến răng nghiến lợi.
Trong mắt bọn họ.
Lâm Thiệu Huy là kẻ có ý đồ nham hiểm, cố ý nói món đồ cổ của Trương Khai Minh thành món đồ giả bị chê cười, giành lại thể diện cho Bạch Tổ Y.
Chẳng qua
Lời này của bọn họ vừa mới nói ra
Thì lại sửng sốt nhìn thấy, Lâm Thiệu Huy thể mà lại trực tiếp đi đến bên cạnh chiếc bình hoa Huyền Tinh Tử, ôm lấy nó rồi đập mạnh xuống đất.
Xoảng.
Tiếng chiếc bình hoa bị vỡ..
Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Nhìn thấy cảnh này.Trên mặt Chu Như cũng lộ rõ sự đắc ý: "Đúng thế, Khai Minh nhà chúng ta luôn nhớ đến bố mẹ mà."Nói rồiChu Như không khỏi liếc nhìn Bạch Tố Y ở bên cạnh: “Nào có giống người nào đó, mở miệng ra là dì nhỏ, nhưng ngay cả sinh nhật mẹ cũng không nhớ.Hừ."Chu Như không bỏ qua bất kì cơ hội nào để đả kịchBạch Tố Y.Chỉ là, cô ta vừa dứt lời.Thì lại nghe thấy một giọng nói ở bên cạnh Bạch TổY vang lên: “Chậc, một văn vật giả đáng giá 500 ngàn, đúng thật là hiểu thuận."Cái gì.Văn vật giả đáng giá 500 ngàn.Sau khi nghe lời này, mọi người trong phòng khách đều biến sắc, bọn họ giờ mới phát hiện, là Lâm ThiệuHuy nói ra lời này.Nhất thời.Sắc mặt Trương Khai Minh với Chu Như phút chốc đen lại.Hai vợ chồng nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy, hận không thể ăn thịt anh: "Họ Lâm kia, anh đang nói bậy gì đó, chiếc bình hoa này, rõ ràng là tôi tốn hơn 500 ngàn để mua, sao lại là văn vật giả, anh đừng có ngậm máu phun người." "Không sai, chồng tôi là quản lý cấp cao của tập đoàn Tân thị, thu nhập mỗi năm đều hơn 3 triệu, một tên ăn bám như anh, có tư cách gì mà nói cái này là văn vật giả."Hai vợ chồng giống như bị giẫm phải đuôi, chỉ trích Lâm Thiệu Huy không dứt.Ngay cả dượng Chu Chí Đức với di nhỏ Thẩm Ngọc Chi ở bên cạnh cũng ngạc nhiên và nghi ngờ không thôi, rõ ràng không tin lời của Lâm Thiệu Huy."Lâm Thiệu Huy, anh.."Sắc mặt Bạch Tổ Y tái nhợt, muốn bảo Lâm Thiệu Huy im lặng.Nhưng Lâm Thiệu Huy vỗ nhẹ mu bàn tay cô, nói thẳng: "Có phải văn vật giả hay không, trong lòng chồng cô chắc chắn rõ.Bình hoa Huyền Tinh Tử thật ở An Nam chỉ có mười mấy cái mà thôi, nhưng văn vật giả thì lại được phân phối rộng rãi nhất." "Trong số đó, người có sở trường làm giả bình hoaHuyền Tinh Tử giỏi nhất tên là Mao Cửu."Mao cứu.Nghe thấy cái tên này, Thẩm Ngọc Chi với Chu Chí Đức đều bị sốc.Phàm là người thích chơi tranh chữ, đồ cổ dường như không ai không nghe đến cái tên Mao Cửu này.Người này là người làm giả đồ cổ có tiếng nhất.Trên tay ông ta, không có món đồ cổ nào không làm giá được.Bị những người trong giới chơi đồ cổ cực kì ghét, và liệt vào danh sách những người không thể tha thứ nhất.Không chỉ thểNgười này tính tình rất kỳ quái, mỗi loại văn vật giả đều sẽ sản xuất hàng loạt, khiến cho giá cả rẻ đến mức kinh khủng.Còn tệ hơn nữa là.Khi ông ta sản xuất lô đồ cổ giả nào thì trên mỗi món đồ giả đều sẽ khắc tên mình lên đó.Mời bạn đọc truyện tại Truyện8 8.netChuyện này cũng khiến cho người trong giới đồ cổ luôn truyền nhau một câu chuyện cười, ai mua phải hàng giả của Mao Cửu, thì người đó chính là kẻ ngốc, rồi trở thành trò cười trong miệng những người yêu đồ cổ.Mà bây giờ...!"Lâm Thiệu Huy, ý của con chính là chiếc bình hoa mày là đồ giả do Mao Cửu làm?" vẻ mặt dì nhỏ Thẩm Ngọc Chi đầy vẻ khó mà tin được.Nghe thấy lời này.Trương Khai Minh với Chu Như ở bên cạnh liên giam chân mảng: "Mẹ, mẹ sao có thể tin tên ăn bám này, anh ta chắc chân là giận chúng con trêu Bạch Tố Y nên mới cố ý nói đồ cổ của Khai Minh là đồ giá của Mao Cứu." "Đúng thế, mẹ, con rể nhà giàu, anh ấy sao không hiểu chơi đồ cổ chứ?"Trương Khai Minh với Chu Như tức Lâm Thiệu Huy đến nghiến răng nghiến lợi.Trong mắt bọn họ.Lâm Thiệu Huy là kẻ có ý đồ nham hiểm, cố ý nói món đồ cổ của Trương Khai Minh thành món đồ giả bị chê cười, giành lại thể diện cho Bạch Tổ Y.Chẳng quaLời này của bọn họ vừa mới nói raThì lại sửng sốt nhìn thấy, Lâm Thiệu Huy thể mà lại trực tiếp đi đến bên cạnh chiếc bình hoa Huyền Tinh Tử, ôm lấy nó rồi đập mạnh xuống đất.Xoảng.Tiếng chiếc bình hoa bị vỡ..